Chương 9: Lật lọng giữa thanh thiên bạch nhật

6 phút đọc
1,073 từ
0 lượt xem

Ba ngày sau trận mưa lớn, trời trong trở lại.

Mặt đường còn ướt.

Những vũng nước nhỏ nằm giữa các ổ gà, phản chiếu bầu trời xanh nhạt.

Lâm Hiên đang chẻ củi phía sau nhà thì nghe tiếng người ngoài cổng.

Ban đầu chỉ có một giọng.

Sau đó thêm vài tiếng khác.

Hắn đặt rìu xuống.

“Có chuyện gì vậy?”

Mẹ hắn từ trong bếp bước ra.

“Không biết.”

Cha hắn đang ngồi dưới hiên cũng ngẩng đầu.

Tiếng người bên ngoài càng lúc càng rõ.

“Lâm gia có nhà không?”

“Có chuyện gì?”

“Gọi cha ngươi ra đây!”

Giọng nói ấy khiến Lâm Hiên khựng lại.

Là bác Hùng.

Hắn lau tay vào vạt áo rồi bước ra sân.

Cha hắn chống tay vào ghế, chậm rãi đứng dậy.

“Để ta ra.”

Cánh cổng mở.

Bên ngoài có bảy, tám người.

Hùng đứng phía trước.

Bên cạnh ông là Toàn.

Dượng Toàn hôm trước Lâm Hiên từng gặp ở trấn.

Ngoài ra còn có mấy người trong họ và hai người dân ở thôn bên cạnh.

Hùng khoanh tay.

Vẻ mặt bình thản.

“Anh.”

Cha Lâm Hiên nhìn ông.

“Có chuyện gì?”

“Ta đến lấy lại đất.”

Một câu nói.

Rất nhẹ.

Nhưng cả sân lập tức im lặng.

Lâm Hiên nhìn bác mình.

“Đất nào?”

Hùng quay sang.

“Mảnh đất phía sau nhà ta.”

Cha Lâm Hiên nhíu mày.

“Nhà ta?”

“Ừ.”

Hùng nói.

“Đất ấy vốn là của ta.”

Mẹ Lâm Hiên từ trong nhà bước ra.

Bà đứng chết lặng.

Cha hắn nhìn em trai rất lâu.

“Chú nói gì?”

“Ta nói mảnh đất ấy là đất của ta.”

Hùng chỉ tay về phía sau.

“Ta làm gần mười năm rồi.”

“Bây giờ ta thu hồi.”

Cha Lâm Hiên bật cười.

Nhưng tiếng cười rất khô.

“Chú quên rồi sao?”

“Ngày trước cha cho chú mượn.”

“Ta cho chú làm.”

“Bao giờ khá thì trả.”

“Anh nói có chứng cứ gì?”

Hùng hỏi.

Cha hắn sững người.

“Chứng cứ?”

“Ừ.”

Hùng nhìn những người xung quanh.

“Anh nói cha cho ta mượn.”

“Vậy giấy đâu?”

Cha Lâm Hiên không nói.

Hùng tiến lên một bước.

“Giấy đâu?”

“Ngày trước chúng ta là anh em.”

Cha hắn nói.

“Có ai nghĩ phải viết giấy?”

“Không viết giấy thì bây giờ ta nói đất ấy là của ta, anh cũng phải tin.”

Hùng lắc đầu.

“Không phải.”

“Không có giấy thì ai biết ai nói thật?”

Một người đứng phía sau Hùng lên tiếng:

“Đúng đấy.”

“Chuyện đất đai phải có giấy.”

Một người khác gật đầu.

“Không có giấy thì khó nói.”

Lâm Hiên nhìn những người ấy.

Hắn nhận ra vài người trong trấn.

Có người từng đến nhà mình ăn cơm.

Có người từng mượn cha hắn cái cuốc.

Nhưng hôm nay không ai nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cha hắn cố giữ bình tĩnh.

“Chú làm đất ấy bao nhiêu năm, ta chưa từng đuổi.”

“Vì đó là đất của ta.”

Hùng đáp.

“Ta làm đất nhà mình, tại sao anh phải đuổi?”

“Chú...”

Cha hắn nghẹn lời.

Lâm Hiên bước lên.

“Bác.”

Hùng nhìn hắn.

“Cháu nhớ chuyện này.”

“Cha cháu từng nói đất ấy cho bác mượn.”

Hùng cười.

“Ngươi còn nhỏ.”

“Chuyện hơn chục năm trước, ngươi biết gì?”

“Cháu biết.”

“Biết bằng cách nào?”

“Cha cháu kể.”

Hùng nhìn cha Lâm Hiên.

“Anh kể thế nào thì đó là chuyện của anh.”

“Nhưng đất là đất.”

“Không thể chỉ dựa vào một câu nói mà nhận.”

Cha Lâm Hiên đỏ mặt.

“Chú muốn thế nào?”

“Đơn giản.”

Hùng chỉ về phía mảnh đất.

“Ta tiếp tục làm.”

“Đất thuộc về ta.”

“Nhà ngươi không được can thiệp.”

“Không thể!”

Cha hắn quát lên.

Đây là lần đầu tiên Lâm Hiên thấy cha nổi giận như vậy.

Ông chống tay vào thành ghế.

“Chính cha đã giao đất cho chú.”

“Ta chưa từng nói cho chú.”

“Bây giờ chú quay lại nói đất là của chú?”

Hùng vẫn bình tĩnh.

“Anh nói ta tráo trở?”

“Ta chỉ bảo anh đưa giấy.”

Cha hắn im lặng.

Bàn tay đang chống trên ghế run lên.

Hùng quay sang Toàn.

“Dượng nói xem.”

Toàn bước lên.

Ông ta nhìn cha Lâm Hiên.

“Chuyện đất đai, tốt nhất nên dựa vào giấy tờ.”

“Không có giấy thì rất khó phân định.”

Cha Lâm Hiên nhìn Toàn.

“Dượng cũng biết chuyện năm ấy.”

Toàn không đổi sắc mặt.

“Ta biết gì?”

“Ngày đó dượng cũng có mặt.”

Toàn cười.

“Ta chỉ nghe người ta nói.”

“Không phải người chứng kiến việc giao đất.”

Lâm Hiên nhìn ông ta.

Hắn bỗng nhớ tới chiếc rương.

Chiếc khóa bị cạy.

Chiếc hộp gỗ biến mất.

Một cảm giác lạnh buốt chạy qua người hắn.

Nhưng hắn chưa dám nói.

Cha hắn cũng không nói.

Bởi vì ông biết.

Nói ra lúc này cũng chẳng có ích gì.

Tờ khế ước đã biến mất.

Hùng nhìn anh trai.

“Anh.”

“Ta không muốn làm khó anh.”

“Nhưng đất này ta đã làm gần mười năm.”

“Bao nhiêu công sức đều ở đó.”

“Bây giờ anh lại nói là đất của mình.”

“Anh thấy có hợp lý không?”

Cha hắn nhìn em trai.

Ánh mắt ấy không còn là giận dữ.

Mà là thất vọng.

“Chú thật sự muốn như vậy?”

Hùng tránh ánh mắt ông.

“Ta chỉ lấy thứ của ta.”

“Đất của ta.”

“Chú biết nó là đất của ai.”

“Anh có giấy không?”

Hùng lặp lại.

“Có thì đưa ra.”

“Không có thì đừng nói nữa.”

Một cơn gió thổi qua sân.

Lá cây rung lên.

Không ai nói gì.

Lâm Hiên nhìn bác mình.

Hắn nhớ đến quả táo ngày nhỏ.

Nhớ lần bác cõng hắn từ bờ sông về.

Nhớ những lần hai nhà ngồi chung mâm.

Những ký ức ấy vẫn còn nguyên.

Nhưng người đang đứng trước mặt hắn hôm nay cũng là bác Hùng.

Vẫn khuôn mặt ấy.

Vẫn giọng nói ấy.

Chỉ là một câu nói đã thay đổi tất cả.

Cha hắn ngồi xuống ghế.

Như thể sức lực trong người vừa bị rút sạch.

Mẹ hắn bước tới đỡ lấy vai chồng.

Hùng nhìn hai người.

Ông im lặng một lúc.

Sau đó nói:

“Ba ngày nữa ta sẽ đưa người đến làm đất.”

“Anh đừng cản.”

Cha hắn ngẩng lên.

“Chú...”

“Không có giấy.”

Hùng nói.

“Anh lấy gì để cản ta?”

Không đợi trả lời, ông quay người.

Toàn đi theo.

Mấy người phía sau cũng lần lượt rời khỏi sân.

Đám người đi chưa xa.

Lâm Hiên vẫn đứng bên cổng.

Hắn nhìn bóng bác mình khuất dần cuối con đường.

Cha hắn ngồi phía sau.

Rất lâu sau mới nói:

“Cha không ngờ.”

Lâm Hiên quay lại.

“Cha.”

Ông nhìn chiếc sân trước mặt.

“Cha không ngờ có một ngày em trai mình lại nói với cha như vậy.”

Không ai trả lời.

Mẹ hắn ngồi xuống bên cạnh.

“Đừng nghĩ nữa.”

Cha hắn lắc đầu.

“Ta không nghĩ.”

“Ta chỉ nhớ chuyện cũ.”

Ông cúi đầu.

“Ngày cha còn sống, ông ấy bảo anh em phải biết thương nhau.”

“Có miếng đất thì chia nhau.”

“Có bát cơm thì cùng ăn.”

“Ta tin.”

“Ta vẫn luôn tin.”

Giọng ông khàn đi.

“Cho đến hôm nay.”

Lâm Hiên đứng bên cạnh cha.

Hắn không biết phải nói gì.

Hắn chỉ biết một điều.

Từ hôm nay, mảnh đất phía sau nhà không còn là chuyện của riêng bác Hùng.

Nó đã trở thành chuyện của hai gia đình.

Mà thứ khiến người ta đau nhất không phải là mất đất.

Mà là khi người lấy nó đi...

lại là người từng được mình tin tưởng nhất.

--=--

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.