Chương 42: Lòng tốt của người gác mộ

8 phút đọc
1,478 từ
0 lượt xem

Lâm Hiên không biết mình đã ngồi dưới gốc cây bao lâu.

Trời dần sáng.

Mưa đã ngớt.

Nhưng cái lạnh vẫn còn nguyên.

Quần áo trên người nặng trĩu nước.

Lưng đau đến mức mỗi lần hít thở đều khó khăn.

Cánh tay phải sưng to, treo bên người như không còn thuộc về hắn.

Hắn thử đứng lên.

Chân vừa duỗi...

cả người đã mềm nhũn.

Lâm Hiên chống tay trái xuống đất.

Không được.

Hắn ngồi lại.

Nhắm mắt.

Trong đầu chỉ còn hai cái tên.

“Cha...”

“Thụy An...”

Hắn lẩm bẩm rất nhỏ.

Rồi không biết từ lúc nào, đầu óc lại bắt đầu mơ hồ.

“Tiểu tử?”

Một giọng già nua vang lên.

Lâm Hiên không trả lời.

“Tiểu tử?”

Giọng nói gần hơn.

Có tiếng bước chân giẫm lên bùn.

Lâm Hiên cố mở mắt.

Một bóng người đứng trước mặt.

Một ông lão.

Người rất gầy.

Tóc bạc quá nửa.

Trên người mặc chiếc áo vải cũ đã vá nhiều chỗ.

Một tay chống cây gậy tre.

Tay kia cầm chiếc đèn dầu nhỏ.

Ông nhìn Lâm Hiên hồi lâu.

Sau đó cau mày.

“Người chết à?”

Lâm Hiên khẽ động môi.

“Chưa...”

Ông lão giật mình.

“Còn sống?”

“Vâng...”

“Vậy sao nằm ở đây?”

Lâm Hiên không trả lời được.

Ông lão nhìn những vết máu khô trên người hắn.

Lại nhìn cánh tay phải sưng húp.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Bị đánh?”

Lâm Hiên im lặng.

Ông lão thở dài.

“Được rồi.”

“Đừng nằm ngoài này nữa.”

“Chết thật thì ta còn phải đào thêm một cái huyệt.”

Lâm Hiên nghe vậy, không hiểu sao lại bật cười.

Một tiếng cười rất yếu.

Ông lão cũng cười.

“Cười được là chưa chết.”

Ông lão cúi xuống.

Muốn đỡ Lâm Hiên lên.

Nhưng thân thể già nua của ông không đủ sức.

Ông thử một lần.

Không được.

Thử lần nữa.

Vẫn không được.

Cuối cùng ông lẩm bẩm:

“Ngươi còn trẻ mà sao nặng thế?”

Lâm Hiên muốn nói mình tự đi được.

Nhưng vừa chống tay trái xuống đất, cơn đau từ lưng đã khiến hắn tái mặt.

Ông lão nhìn thấy.

“Đừng cố.”

Ông suy nghĩ một lúc.

Sau đó chạy về phía căn nhà nhỏ gần bãi tha ma.

Không lâu sau, ông quay lại cùng một chiếc xe gỗ cũ.

Hai bánh đã mòn.

Thành xe xiêu vẹo.

Ông kéo nó đến bên Lâm Hiên.

“Lên đây.”

Lâm Hiên nhìn chiếc xe.

“Đây là...?”

“Xe kéo xác.”

Ông lão nói rất tự nhiên.

“Ta dùng chở người chết.”

“Nhưng hôm nay cho người sống dùng trước.”

Lâm Hiên ngẩn người.

Rồi hắn cắn răng, dùng tay trái bám vào thành xe.

Ông lão kéo.

Lâm Hiên bò từng chút lên xe.

Chỉ một động tác đơn giản...

mồ hôi lạnh đã túa ra đầy trán.

Cánh tay phải đau đến mức hắn muốn ngất.

Ông lão không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ kéo xe về căn nhà nhỏ.

Căn nhà nằm sát bãi tha ma.

Chỉ có một gian.

Mái tranh cũ.

Một chiếc giường tre.

Một bếp đất.

Một chiếc chum nước.

Ngoài sân trồng vài bụi rau.

Nghèo đến mức gần như chẳng có gì.

Ông lão đặt Lâm Hiên xuống chiếc giường tre.

Sau đó đốt thêm củi.

“Ngươi chờ một chút.”

Lâm Hiên nằm im.

Một lúc sau ông lão mang về một nắm lá xanh.

Lá nhỏ.

Có vài chiếc đã bị sâu ăn.

Ông rửa qua bằng nước.

Đặt vào chiếc cối đá cũ.

Giã.

Giã rất lâu.

Lâm Hiên nhìn ông.

“Đây là thuốc?”

“Thuốc gì.”

Ông lão đáp.

“Ta có phải đại phu đâu.”

“Chỉ là mấy thứ lá dại mọc quanh mộ.”

“Ngày thường bị xước tay, ta vẫn giã đắp.”

Ông ngẩng đầu nhìn hắn.

“Có tác dụng hay không thì ta không biết.”

“Nhưng còn hơn để vết thương thối ra.”

Lâm Hiên im lặng.

Ông lão giã tiếp.

Sau khi giã nhuyễn, ông dùng một mảnh vải cũ bọc lấy phần lá.

Nhẹ nhàng đắp lên những chỗ xây xát.

Đến cánh tay phải...

ông dừng lại.

“Cái này gãy nặng.”

Lâm Hiên gật đầu.

“Ta biết.”

“Ngươi có đại phu không?”

“Không.”

“Có tiền không?”

Lâm Hiên im lặng.

Ông lão hiểu.

“Vậy chịu khó.”

Ông đi ra ngoài.

Một lúc sau trở lại với vài thanh tre mỏng.

Ông dùng dao nhỏ vót chúng cho phẳng.

Sau đó cẩn thận đặt hai thanh tre hai bên cánh tay.

Lâm Hiên cắn chặt răng.

“Đau thì nói.”

“Không sao.”

“Không sao cái gì.”

Ông lão mắng.

“Đau thì cứ đau.”

“Ta đâu có lấy thêm tiền.”

Lâm Hiên nghe xong...

khóe miệng khẽ cong lên.

Nhưng khi ông lão buộc dây cố định thanh tre, hắn vẫn đau đến toàn thân run lên.

Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.

Ông lão làm rất chậm.

Không dám dùng sức.

Buộc xong, ông ngồi xuống nhìn cánh tay.

“Ít nhất tạm thời không để nó cử động lung tung.”

“Xương có liền được hay không...”

Ông lắc đầu.

“Cái đó phải xem số mạng.”

Lâm Hiên không nói.

Hắn nhìn cánh tay được cố định bằng mấy thanh tre.

Thứ dùng để chữa trị cho hắn...

chỉ là lá dại.

Một thanh tre.

Một sợi dây.

Không có thuốc quý.

Không có đại phu.

Không có linh đan.

Nhưng bàn tay già nua kia...

lại nhẹ hơn bất cứ bàn tay nào hắn từng gặp trong mấy ngày qua.

Đến gần trưa.

Ông lão đặt trước mặt hắn một củ khoai.

Củ khoai nhỏ.

Vỏ sần sùi.

Một góc còn hơi xanh.

Lâm Hiên nhìn nó.

“Ăn đi.”

“Ta không đói.”

Bụng hắn lập tức réo lên.

Ông lão bật cười.

“Bụng ngươi nói khác đấy.”

Lâm Hiên hơi xấu hổ.

Ông lão bẻ củ khoai làm đôi.

Một nửa đưa cho hắn.

Nửa còn lại ông cầm trong tay.

“Ăn.”

Lâm Hiên cầm củ khoai bằng tay trái.

Khoai hơi lạnh.

Có vị sượng.

Không ngọt.

Thậm chí còn hơi đắng.

Nhưng hắn ăn rất chậm.

Từng miếng.

Từng miếng.

Không bỏ lại chút nào.

Ông lão ngồi bên cạnh nhìn hắn.

“Ngon không?”

Lâm Hiên gật đầu.

“Ngon.”

Ông lão cười.

“Khoai nhà ta năm nay bị mưa.”

“Củ nào cũng sượng.”

Lâm Hiên ăn hết.

Bàn tay trái vẫn giữ chặt phần vỏ.

Hắn hỏi:

“Ông... sống một mình sao?”

“Ừ.”

“Con cái đâu?”

“Chết cả rồi.”

Ông lão nói rất bình thản.

“Vợ cũng chết lâu rồi.”

Lâm Hiên im lặng.

Không hỏi nữa.

Ông lão cũng không nói thêm.

Hai người ngồi trong căn nhà nhỏ.

Ngoài kia là bãi tha ma.

Bên trong chỉ có tiếng củi cháy tí tách.

Một lúc lâu sau, ông lão hỏi:

“Ngươi tên gì?”

“Lâm Hiên.”

“Nhà ở đâu?”

“Thanh Thủy trấn.”

“Xa không?”

“Xa.”

“Xa mà bị đánh thành thế này vẫn muốn về?”

Lâm Hiên nhìn ra ngoài cửa.

“Cha tôi đang bệnh.”

Ông lão im lặng.

Lâm Hiên nói tiếp:

“Tôi phải về.”

Ông lão không khuyên hắn.

Không hỏi hắn đã làm gì.

Không hỏi tại sao bị đánh.

Không hỏi hắn đắc tội với ai.

Chỉ nói:

“Vậy thì nghỉ vài ngày.”

“Chờ người đỡ hơn rồi đi.”

Lâm Hiên cúi đầu.

“Cảm ơn ông.”

Ông lão khoát tay.

“Có gì mà cảm ơn.”

“Ta trông mộ.”

“Người chết không trả công ta.”

“Thỉnh thoảng cứu được một người sống...”

Ông cười.

“Cũng coi như hôm nay không uổng công.”

Lâm Hiên nhìn ông.

Trong lòng bỗng có một cảm giác rất lạ.

Mấy ngày qua...

hắn đã nhìn thấy quan lại.

Nhìn thấy kẻ gian.

Nhìn thấy người có quyền lực.

Nhìn thấy người tu hành.

Nhìn thấy những kẻ có thể quyết định sống chết của mình chỉ bằng một câu nói.

Nhưng người cứu hắn hôm nay...

lại là một ông lão nghèo đến mức phải ăn khoai sượng.

Không có quyền.

Không có tiền.

Không có thuốc quý.

Không có võ công.

Không có tu vi.

Chỉ có một căn nhà cũ...

và một chút lòng thương người.

Chiều xuống.

Ông lão ra ngoài quét lá quanh những ngôi mộ.

Lâm Hiên nằm trên giường tre nhìn qua cửa.

Ông đi rất chậm.

Thỉnh thoảng dừng lại chống gậy thở.

Nhưng vẫn quét từng lối nhỏ.

Không bỏ sót.

Lâm Hiên nhìn rất lâu.

Hắn bỗng nhớ đến những gì mình đã nghĩ sáng nay.

Thế gian này chẳng còn ai tốt.

Bây giờ hắn biết...

mình đã nghĩ sai.

Không phải thế gian không có lòng tốt.

Chỉ là lòng tốt không đứng trên công đường.

Không có lệnh bài.

Không có dấu quan.

Không có tiếng nói khiến người khác cúi đầu.

Nó nằm trong một căn nhà tranh bên bãi tha ma.

Nằm trong một củ khoai sượng.

Trong mấy chiếc lá dại.

Trong những thanh tre buộc quanh một cánh tay gãy.

Lâm Hiên nhắm mắt.

Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống thái dương.

Hắn không lau.

Đêm xuống.

Ông lão đốt một ngọn đèn dầu.

Lâm Hiên đã ngủ.

Trong giấc ngủ, hắn lại gọi hai cái tên.

“Cha...”

“Thụy An...”

Ông lão đang vá lại chiếc áo cũ bên bếp.

Nghe thấy.

Ông nhìn sang.

Không nói gì.

Chỉ kéo chiếc chăn mỏng phủ cao hơn cho hắn.

Ngoài cửa...

gió thổi qua những nấm mộ.

Bãi tha ma vẫn lạnh lẽo như cũ.

Nhưng trong căn nhà nhỏ...

lần đầu tiên sau nhiều ngày...

Lâm Hiên có một nơi để sống sót.

Không phải nhờ Tiên gia.

Không phải nhờ quan phủ.

Không phải nhờ tiền bạc.

Mà nhờ một người phàm chẳng có gì trong tay.

Đêm rất sâu.

Ông lão tắt đèn.

Trước khi nằm xuống chiếc giường tre bên kia, ông nhìn Lâm Hiên một lần nữa.

“Tiểu tử.”

Lâm Hiên không tỉnh.

Ông lão khẽ nói:

“Đừng chết.”

“Người trẻ như ngươi...”

“Không nên chết ở bãi tha ma.”

Rồi ông nằm xuống.

Ngoài trời, những giọt mưa cuối cùng rơi trên mái tranh.

Trong căn nhà nghèo...

hai người xa lạ ngủ dưới cùng một mái nhà.

Một người đã gần đất xa trời.

Một người vừa bị thế gian đánh cho gần như không còn gì.

Nhưng đêm ấy...

cả hai đều còn sống.

Và đôi khi...

đối với một người đã đi đến tận cùng tuyệt vọng,

được sống thêm một ngày đã là một loại may mắn.

Nếu đạo hữu muốn tiếp tục theo dõi hành trình của Lâm Hiên, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.