Chương 22: Sự phản kháng của kẻ yếu

7 phút đọc
1,269 từ
1 lượt xem

Buổi trưa hôm ấy, trời không có nắng.

Mây xám phủ kín phía trên mái nhà.

Gió thổi qua con đường đất, cuốn theo từng lớp bụi mỏng.

Lâm Hiên đang bổ củi trước sân.

Cha hắn nằm trong nhà.

Từ sáng đến giờ, ông chỉ ăn được vài thìa cháo.

Thuốc cũng vừa uống xong.

Lâm Hiên đặt rìu xuống, lau mồ hôi trên trán.

Đúng lúc ấy, từ cuối con đường truyền tới tiếng bước chân.

Rất nhiều người.

Hắn ngẩng đầu.

Bốn tên đàn ông đang đi về phía nhà hắn.

Áo ngắn, quần vải thô.

Một tên cầm gậy.

Một tên vác dao bên hông.

Hai tên còn lại đi phía sau.

Hùng không tới.

Toàn cũng không tới.

Nhưng Lâm Hiên nhìn một cái đã hiểu.

Bọn họ tới làm gì.

Bốn người dừng trước cổng.

Tên đi đầu nhìn vào trong.

— Nhà họ Lâm?

Lâm Hiên đứng dậy.

— Các ngươi là ai?

Tên kia cười.

— Không cần biết.

Hắn chỉ vào căn nhà.

— Hôm nay chúng ta tới lấy dấu tay của lão Lâm.

Lâm Hiên bước lên một bước.

— Không ai được vào.

Tên kia nhíu mày.

— Ngươi là Lâm Hiên?

— Phải.

— Vậy tránh ra.

— Không.

Một chữ rất nhẹ.

Nhưng khiến bốn người cùng nhìn hắn.

Tên cầm gậy cười khẩy.

— Mày tưởng hôm nay còn là ở công đường sao?

Lâm Hiên không nói.

Hắn quay mắt nhìn vào trong nhà.

Cha hắn đang bệnh.

Nếu những người này vào được...

Không biết họ sẽ làm gì.

Hắn bước đến cạnh lò rèn cũ.

Cây búa vẫn nằm đó.

Một cây búa mà hắn đã dùng không biết bao nhiêu năm.

Cán gỗ đã bóng lên vì mồ hôi bàn tay.

Đầu búa đầy những vết lõm.

Lâm Hiên cầm nó lên.

Bốn người kia lập tức im lặng.

Tên cầm gậy nhìn cây búa.

— Mày muốn đánh nhau?

Lâm Hiên không trả lời.

Hắn đứng chắn trước cửa.

— Muốn lấy dấu tay của cha ta thì bước qua ta trước.

Tên kia nhìn hắn.

Rồi bật cười.

— Được.

Hắn bước tới.

Cây gậy trong tay quét ngang.

Lâm Hiên nghiêng người tránh.

Gậy sượt qua vai.

Đau buốt.

Hắn chưa kịp đứng vững, đối phương đã đánh tiếp.

Lâm Hiên đưa búa lên đỡ.

Keng!

Cán búa rung mạnh.

Hai bàn tay hắn tê dại.

Hắn lùi lại.

Tên kia tưởng hắn đã sợ, lập tức tiến lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Hiên bất ngờ xoay người.

Cây búa vung ngang.

Bốp!

Đầu búa đập trúng vai đối phương.

Tên kia hét lên, lảo đảo ngã xuống.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Lâm Hiên cũng sững người.

Hắn chưa từng đánh người bằng búa.

Nhưng lúc này hắn không còn nghĩ được gì.

Hắn chỉ biết một điều.

Không được để bọn họ bước qua cửa.

Tên bị đánh ôm vai chửi lớn.

— Mẹ nó!

Ba người còn lại lập tức xông tới.

Lâm Hiên lùi lại.

Cây búa trong tay hắn nặng hơn bình thường.

Tên thứ hai đấm thẳng vào mặt.

Hắn nghiêng đầu.

Nắm đấm sượt qua má.

Lâm Hiên vung búa.

Nhưng lần này hụt.

Một cây gậy từ phía sau đập xuống.

Bốp!

Lưng hắn đau điếng.

Hắn loạng choạng.

Tên phía trước đá vào bụng.

Lâm Hiên ngã xuống.

Cây búa văng khỏi tay.

— Hiên nhi!

Tiếng cha hắn từ trong nhà vọng ra.

Lâm Hiên nghiến răng.

Hắn chống tay đứng dậy.

— Cha... đừng ra!

Một tên túm cổ áo hắn.

— Ngoan ngoãn tránh ra.

Lâm Hiên đẩy hắn.

— Không!

Một cú đấm giáng xuống.

Rồi thêm một cú nữa.

Hắn đưa tay che đầu.

Nhưng những cú đá liên tiếp vẫn rơi xuống người.

Vai.

Lưng.

Đùi.

Sườn.

Không có chỗ nào kịp né.

Lâm Hiên cuộn người lại.

Hắn nghe tiếng cha ho trong nhà.

Nghe tiếng người ngoài sân chửi mắng.

Nghe tiếng đồ đạc bị đá đổ.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ.

Không được để họ vào.

Hắn không biết lấy đâu ra sức.

Có lẽ là sức của nỗi sợ.

Có lẽ là sức của người đang bảo vệ thứ cuối cùng còn thuộc về mình.

Lâm Hiên bất ngờ vươn tay.

Chụp lấy chân một tên.

Kéo mạnh.

Tên kia mất thăng bằng ngã xuống.

Lâm Hiên bò tới cây búa.

Hai bàn tay vừa chạm vào cán gỗ thì một bàn chân đã đạp lên cổ tay hắn.

— Còn muốn đánh?

Tên kia nghiến răng.

Hắn giơ gậy lên.

Lâm Hiên quay mặt đi.

Bốp!

Một cơn đau dữ dội xuyên qua bên sườn.

Hắn thở hắt.

Cả người co lại.

Một tên khác đá vào bụng.

Lâm Hiên nôn khan.

Hắn muốn đứng dậy.

Nhưng chân không còn nghe lời.

— Đủ rồi.

Một tên trong số đó nói.

— Đánh chết người thì phiền.

Tên cầm gậy nhìn Lâm Hiên đang nằm dưới đất.

— Để nó nhớ.

Hắn cúi xuống.

— Ngày mai còn chống nữa không?

Lâm Hiên ngẩng đầu.

Khóe miệng rỉ máu.

Hắn không trả lời.

Tên kia cười.

— Cứng đầu.

Hắn đá thêm một cú.

Lâm Hiên nhắm mắt.

Sau đó tiếng bước chân dần xa.

Bốn người rời khỏi sân.

Không ai lấy được dấu tay.

Nhưng cũng không ai cần lấy.

Bọn họ đã để lại thứ khác.

Một lời cảnh cáo.

Một cơ thể đầy thương tích.

Và một nỗi sợ đủ lớn để người bình thường phải nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Lâm Hiên nằm rất lâu.

Hắn không biết mình nằm bao nhiêu thời gian.

Đến khi nghe tiếng cha gọi.

— Hiên nhi...

Hắn mở mắt.

— Cha...

Người cha cố ngồi dậy.

Nhưng chỉ vừa chống tay đã ngã xuống.

Lâm Hiên vội bò tới.

— Cha nằm đi.

— Con...

— Con không sao.

Hắn nói.

Nhưng vừa nói xong, bên sườn đã đau đến mức mặt biến sắc.

Người cha nhìn hắn.

Không cần hỏi cũng biết.

— Bọn chúng đánh con?

Lâm Hiên gật đầu.

Cha hắn nhắm mắt.

Một giọt nước mắt chảy xuống.

— Vì ta...

— Không phải.

Lâm Hiên lập tức nói.

— Là vì đất.

Hắn cố đứng lên.

Nhưng vừa nhấc người, một cơn đau dữ dội chạy từ sườn lên ngực.

Hắn khuỵu xuống.

Cha hắn hoảng hốt.

— Hiên nhi!

— Con không sao.

Lâm Hiên ngồi dựa vào tường.

Hắn thở từng hơi ngắn.

Mỗi lần hít sâu, bên sườn lại đau nhói.

Hắn dùng tay sờ thử.

Không dám ấn mạnh.

Chỉ cần động nhẹ cũng đau.

Chiều hôm ấy, A Cẩu và Nhị Hổ tới.

Vừa nhìn thấy Lâm Hiên, hai người đều sững lại.

— Ngươi bị ai đánh?

Lâm Hiên không trả lời.

A Cẩu lập tức cúi xuống đỡ hắn.

— Đi tìm đại phu.

— Không có tiền.

— Ta có.

— Ngươi có bao nhiêu?

A Cẩu im lặng.

Nhị Hổ lấy trong túi ra mấy đồng tiền.

— Ta cũng có một ít.

Lâm Hiên nhìn hai người.

— Đủ rồi.

— Đừng nói nữa.

A Cẩu nổi giận.

— Xương sườn có thể gãy đấy!

Cuối cùng bọn họ vẫn phải tìm đại phu.

Đại phu đến khám.

Ông sờ rất nhẹ bên sườn Lâm Hiên.

Hắn đau đến nghiến răng.

Đại phu thở dài.

— Có khả năng gãy một xương.

— May chưa đâm vào phổi.

Lâm Hiên hỏi:

— Bao lâu mới khỏi?

— Ít nhất một hai tháng.

Hắn im lặng.

Một hai tháng.

Không làm việc được.

Không lên huyện được.

Không kiếm được tiền.

Cha hắn vẫn bệnh.

Trong nhà vẫn cần gạo.

Đại phu kê thuốc rồi dặn:

— Không được làm việc nặng.

— Cũng đừng đánh nhau nữa.

A Cẩu cười khổ.

— Hắn còn sức đâu mà đánh.

Đại phu thu tiền rồi rời đi.

Lâm Hiên nằm trên giường.

Nhìn trần nhà.

Bên sườn đau âm ỉ theo từng nhịp thở.

Hắn nhớ cây búa cũ.

Nhớ khoảnh khắc mình đánh trúng người kia.

Lần đầu tiên trong đời, hắn đã dùng bạo lực để bảo vệ thứ thuộc về mình.

Nhưng hắn cũng hiểu rất rõ.

Một cây búa không thể thắng bốn cây gậy.

Một người khỏe mạnh cũng không thể chống lại cả một đám người.

Hắn có ý chí.

Nhưng ý chí không làm xương sườn cứng hơn.

Nắm đấm không thể mạnh hơn chỉ vì trong lòng phẫn nộ.

Đó là sự thật mà cơ thể hắn vừa dạy cho hắn bằng một cơn đau không thể giả vờ.

Lâm Hiên nhắm mắt.

Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre.

Hắn vẫn còn muốn chống lại.

Nhưng lần đầu tiên hắn hiểu rằng...

Muốn phản kháng, chỉ có lòng can đảm là chưa đủ.

Muốn đứng vững trước người khác, hắn còn phải có sức mạnh.

Mà thứ ấy...

Hiện tại hắn không có.

Hãy follow kênh để tiếp tục đồng hành cùng Tán Tu Biên Niên Sử.

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.