Chương 47: Cuộc đoàn tụ trong chòi rách

7 phút đọc
1,206 từ
0 lượt xem

Con đường vào rừng tối hơn Lâm Hiên tưởng.

Ánh trăng bị những tán cây che khuất.

Chỉ còn vài khoảng sáng nhợt nhạt rơi xuống mặt đất.

Lâm Hiên chống cây gậy.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Mỗi bước chân đều khiến đầu gối đau nhức.

Cánh tay phải treo trước ngực.

Tay trái đã trầy xước đến mức gần như không còn chỗ lành.

Nhưng hắn vẫn đi.

A Cẩu nói...

qua cây cầu đá.

Đi thêm khoảng hai dặm.

Có một lối nhỏ.

Căn chòi nằm cạnh con suối.

Lâm Hiên đã đi qua cây cầu.

Đã tìm thấy con đường nhỏ.

Chỉ là trong rừng có quá nhiều lối.

Hắn phải tìm rất lâu.

Cuối cùng...

hắn nghe thấy tiếng nước.

Róc rách.

Róc rách.

Lâm Hiên dừng lại.

Nhìn về phía trước.

Sau những bụi cây thấp, một mái tranh cũ hiện ra.

Mái đã thủng nhiều chỗ.

Một vách đất nghiêng hẳn.

Gió đêm luồn qua những khe hở.

Một đốm lửa nhỏ lập lòe bên trong.

Lâm Hiên đứng bất động.

“Cha...”

Hắn gọi rất khẽ.

Không có tiếng đáp.

Lâm Hiên chống gậy bước tới.

Một bước.

Hai bước.

Đến trước cửa chòi.

Hắn không dám gọi nữa.

Chỉ đưa tay trái đẩy tấm phên tre.

Tấm phên kêu lên một tiếng khô khốc.

Bên trong rất tối.

Mùi thuốc.

Mùi ẩm mốc.

Mùi đất.

Và một thứ mùi rất nhạt của bệnh tật.

Lâm Hiên nhìn vào.

Một chiếc giường gỗ thấp đặt sát vách.

Trên đó có một người nằm bất động.

Thân hình gầy đến mức chiếc chăn cũ phủ lên cũng gần như không có chỗ nhô lên.

Mái tóc bạc hơn trước.

Gương mặt hóp lại.

Hai má lõm sâu.

Một cánh tay đặt trên ngực.

Cánh tay kia buông xuống mép giường.

Không cử động.

Lâm Hiên đứng đó.

Không nhận ra ngay.

Cho đến khi người trên giường hơi động.

Đôi mắt chậm rãi mở ra.

Hai ánh mắt gặp nhau.

Người cha nhìn hắn.

Lâm Hiên nhìn cha.

Cả hai đều không nói.

Một lúc rất lâu.

Rồi đôi môi người cha run lên.

“Hiên...”

Âm thanh nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở.

Lâm Hiên buông cây gậy.

Hắn quỳ xuống bên giường.

“Cha.”

Chỉ một chữ.

Cổ họng hắn nghẹn lại.

Hắn đưa tay trái nắm lấy bàn tay cha.

Lạnh.

Gầy.

Chỉ còn da bọc xương.

Lâm Hiên nắm chặt hơn.

“Con về rồi.”

Người cha nhìn hắn.

Ánh mắt dừng ở cánh tay bị cố định.

Rồi nhìn khuôn mặt đầy vết thương.

Nhìn quần áo rách nát.

Nhìn bàn tay trái đầy máu khô.

Đôi môi ông run lên.

Nhưng không nói được.

Hai hàng nước mắt từ khóe mắt chậm rãi chảy xuống.

Lâm Hiên cúi đầu.

“Cha...”

“Con về rồi.”

Hắn nói lần nữa.

“Con về rồi.”

Người cha vẫn không nói.

Chỉ nhìn hắn.

Nước mắt cứ thế chảy.

Lâm Hiên đưa tay lau.

Nhưng càng lau...

nước mắt càng nhiều.

“Cha đừng khóc.”

Giọng hắn khàn đi.

“Con không sao.”

Người cha nhìn cánh tay phải của hắn.

Ông cố nhấc tay mình lên.

Nhưng cánh tay chỉ run được một chút rồi rơi xuống.

Nửa thân dưới của ông đã không còn nghe lời.

Lâm Hiên vội đưa tay đỡ.

“Cha nằm đi.”

“Đừng cố.”

Người cha mấp máy môi.

“Con...”

“Con đây.”

“Con... đau không?”

Lâm Hiên im lặng.

Một lúc sau mới đáp:

“Không đau.”

Người cha nhìn hắn.

Ông biết con mình đang nói dối.

Nhưng không còn sức để vạch trần.

Nước mắt lại chảy.

Lâm Hiên ngồi xuống đất bên giường.

Hắn nhìn cha thật lâu.

Mười lăm ngày.

Chỉ mười lăm ngày.

Nhưng người trước mặt dường như già đi mười năm.

Ông vốn đã yếu.

Bây giờ càng gầy hơn.

Xương quai xanh nhô lên.

Hai má hóp sâu.

Môi khô nứt.

Bên cạnh giường chỉ có một chiếc bát.

Trong bát còn sót lại chút nước thuốc đã nguội.

Lâm Hiên hỏi:

“Cha ăn gì chưa?”

Người cha không đáp.

Lâm Hiên nhìn sang góc chòi.

Có một túi gạo nhỏ.

Gần như đã hết.

Một bó củi.

Một chiếc nồi méo.

Vài gói thuốc cũ.

Hắn hiểu.

A Cẩu và Nhị Hổ đã làm hết những gì họ có thể.

Nhưng hai người cũng là tiều phu.

Họ đâu có tiền.

Càng không thể mua thứ thuốc có thể chữa căn bệnh này.

Lâm Hiên lấy gói bánh A Cẩu đưa ra.

Hắn mở nó bằng một tay.

Bên trong chỉ còn mấy miếng bánh khô.

Người cha nhìn thấy.

“Con... ăn.”

Lâm Hiên cười.

“Con ăn rồi.”

“Con mang về cho cha.”

Người cha lắc đầu.

“Con... ăn.”

“Cha không đói.”

“Con...”

Ông nói chưa hết câu đã ho.

Một cơn ho kéo dài.

Toàn thân run lên.

Lâm Hiên vội đỡ vai cha.

Sau cơn ho, trên khăn vải xuất hiện một vệt đỏ nhạt.

Lâm Hiên nhìn thấy.

Tim hắn thắt lại.

“Cha...”

Người cha quay mặt đi.

Không muốn con trai nhìn thấy.

Nhưng Lâm Hiên đã thấy.

Hắn cúi đầu.

Không nói gì.

Một lúc sau, hắn lấy một miếng bánh nhỏ.

Bẻ đôi.

Đưa một nửa cho cha.

“Cha ăn với con.”

Người cha nhìn miếng bánh.

Rồi nhìn hắn.

Cuối cùng chậm rãi há miệng.

Lâm Hiên đưa bánh tới.

Miếng bánh khô đến mức khó nuốt.

Người cha nhai rất lâu.

Lâm Hiên đưa nước.

Hai cha con chia nhau từng chút.

Không ai nói.

Ngoài chòi, tiếng suối vẫn chảy.

Gió luồn qua mái tranh.

Một góc mái rung lên lạch cạch.

Một lúc lâu sau...

người cha mới hỏi:

“Con... kiện thắng chưa?”

Lâm Hiên cúi đầu.

“Chưa.”

“Vậy...”

Ông nhìn cánh tay con.

“Là bọn chúng đánh?”

Lâm Hiên không trả lời.

Người cha hiểu.

Ông nhắm mắt.

Nước mắt lại chảy.

“Cha xin lỗi.”

Lâm Hiên ngẩng đầu.

“Cha xin lỗi con cái gì?”

“Vì... cha vô dụng.”

“Cha không vô dụng.”

“Cha... không giữ được nhà.”

“Nhà mất thì thôi.”

“Không.”

Người cha lắc đầu.

“Đó là đất của ông nội con.”

“Cha đã giữ nó cả đời.”

“Con đừng... trách cha.”

Lâm Hiên nắm lấy tay ông.

“Con không trách.”

“Con chỉ trách...”

Hắn dừng lại.

Không nói tiếp.

Người cha nhìn hắn.

Ông biết con mình đang nghĩ gì.

Nhưng ông không hỏi.

Đêm càng sâu.

Người cha mệt dần.

Lâm Hiên kéo chiếc chăn cũ lên cho ông.

Sau đó tựa lưng vào chân giường.

Hắn không có chỗ nằm.

Cũng không cần.

Chỉ cần ngồi đây.

Chỉ cần nghe được tiếng thở của cha.

Là đủ.

Người cha nhắm mắt.

Một lúc sau lại mở ra.

“Hiên tử.”

“Dạ?”

“Con... về được là tốt.”

Lâm Hiên cúi đầu.

“Ừ.”

“Đừng đi nữa.”

Lâm Hiên im lặng.

Người cha nói rất khẽ:

“Cha không cần đất.”

“Cũng không cần tiền.”

“Con còn sống... là được.”

Lâm Hiên nhìn cha.

Một lúc lâu sau...

hắn nói:

“Con không đi đâu.”

“Con ở đây.”

Người cha nhắm mắt.

Khóe môi hơi động.

Như muốn cười.

Nhưng không đủ sức.

Bàn tay ông vẫn nằm trong tay con.

Lâm Hiên nắm lấy.

Ngoài trời bắt đầu mưa.

Những giọt nước xuyên qua mái tranh.

Từng giọt rơi xuống nền đất.

Tách.

Tách.

Tách.

Lâm Hiên ngồi bên giường.

Cánh tay phải bị thương.

Hai chân đầy vết xước.

Bàn tay trái rách nát.

Người cha nằm trên giường.

Nửa thân bất toại.

Không còn sức đứng dậy.

Hai cha con từng nghĩ chỉ cần sống lương thiện, chịu khó làm ăn...

thì ít nhất cũng có một mái nhà để trở về.

Nhưng mái nhà đã mất.

Đất đã mất.

Công việc đã mất.

Bàn tay của người con đã mất.

Sức khỏe của người cha cũng gần như mất.

Cuối cùng...

hai người chỉ còn lại nhau.

Lâm Hiên nhìn ngọn lửa nhỏ sắp tàn.

Hắn dùng tay trái thêm một thanh củi.

Ngọn lửa cháy lên.

Ánh sáng yếu ớt phủ lên khuôn mặt già nua của cha.

Lâm Hiên ngồi sát hơn.

Hắn không biết ngày mai sẽ thế nào.

Không biết cha còn sống được bao lâu.

Không biết căn chòi này có thể ở được bao lâu.

Không biết những người đã cướp mất nhà của họ sẽ còn làm gì.

Nhưng đêm nay...

cha đang ở đây.

Hắn cũng ở đây.

Vậy là đủ.

Lâm Hiên cúi đầu.

Khẽ nói:

“Cha.”

“Con về rồi.”

Người cha không mở mắt.

Nhưng những ngón tay gầy guộc trong lòng bàn tay hắn...

khẽ siết lại.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

Trong căn chòi rách nát...

hai cha con phàm nhân lặng lẽ nương tựa vào nhau qua một đêm.

Nếu đạo hữu muốn tiếp tục theo dõi hành trình của Lâm Hiên, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.