Chương 16: Vết máu trên công đường

7 phút đọc
1,236 từ
0 lượt xem

Lâm Hiên nằm ngoài cổng huyện nha rất lâu.

Nền đá lạnh ngắt.

Một bên má của hắn dính đầy bụi.

Lưng đau buốt sau những trận gậy.

Hai cánh tay bị nha dịch kéo lê trên nền đá cũng trầy xước.

Nhưng thứ đau nhất lại không nằm trên người hắn.

Tờ đơn kiện vẫn nằm trong tay.

Nó đã nhàu nát.

Một góc giấy dính bùn.

Mấy dòng chữ hắn tự tay viết vẫn còn đó, chỉ là đã bị một dấu chân giẫm ngang qua.

Lâm Hiên nhìn nó.

Không hiểu sao hắn không nỡ vứt.

Một lúc sau, hắn cố chống tay đứng dậy.

Đầu gối vừa nhấc lên, cơn đau từ lưng lập tức truyền xuống.

Hắn loạng choạng.

Lại ngã xuống.

Một nha dịch đứng gần cổng quát:

— Còn nằm đó làm gì? Đi đi!

Lâm Hiên ngẩng đầu.

Không nói.

Hắn chống hai tay xuống đất, cố đứng lần nữa.

Lần này hắn đứng được.

Thân người hơi cong xuống.

Hắn đưa tay sờ sau lưng.

Đầu ngón tay chạm vào một chỗ sưng cứng.

Đau đến mức hắn phải nghiến răng.

Nha dịch nhìn hắn một cái rồi quay vào.

Cánh cổng đóng lại.

Lâm Hiên đứng bên ngoài.

Phía sau cánh cửa ấy là nơi hắn từng tin có thể tìm thấy công bằng.

Bây giờ hắn chỉ còn thấy một bức tường.

— Lâm Hiên!

Một tiếng gọi vang lên từ phía con phố.

Hắn quay đầu.

Một bóng người đang chạy về phía mình.

A Cẩu.

Sau lưng hắn còn có Nhị Hổ và Tiểu Mộc.

Ba người vốn cũng làm nghề tiều phu trong trấn Thanh Thủy.

Họ đã lên huyện sau hắn một ngày.

Ban đầu chỉ định tìm hắn, xem tình hình thế nào.

Không ai nghĩ lại gặp hắn trong bộ dạng này.

A Cẩu chạy đến, vừa nhìn thấy khuôn mặt Lâm Hiên đã biến sắc.

— Ngươi bị làm sao vậy?

Lâm Hiên không đáp.

Nhị Hổ nhìn cánh cổng huyện nha.

Rồi nhìn vết máu trên khóe môi bạn mình.

Hắn nghiến răng.

— Bọn chúng đánh ngươi?

Lâm Hiên vẫn không nói.

Tiểu Mộc bước đến đỡ lấy cánh tay hắn.

— Đừng đứng nữa.

— Ta tự đi được.

Giọng Lâm Hiên khàn khàn.

Nhưng khi bước được hai bước, thân người hắn lại chao đảo.

A Cẩu lập tức vòng tay qua vai hắn.

— Được rồi. Đừng cố.

Lâm Hiên muốn gạt tay ra.

Nhưng cuối cùng không làm.

Ba người dìu hắn rời khỏi cổng huyện nha.

Không ai nói thêm gì.

Cả bốn người đi dọc theo con phố.

Người qua đường nhìn họ.

Có người nhìn lâu hơn một chút.

Có người chỉ liếc qua.

Không ai hỏi chuyện gì xảy ra.

Đến khi ra khỏi khu phố đông người, Nhị Hổ mới thấp giọng:

— Bọn chúng đánh bao nhiêu?

Lâm Hiên đáp:

— Không nhớ.

A Cẩu im lặng.

Bàn tay đang đỡ hắn siết chặt hơn.

Bọn họ tìm được một ngôi miếu hoang cách huyện thành không xa.

Mái ngói đã mất vài viên.

Một bên tường loang lổ rêu xanh.

Bên trong chỉ còn một pho tượng cũ phủ đầy bụi.

Nhưng ít nhất nơi này không có người.

Tiểu Mộc chạy ra ngoài tìm nước.

A Cẩu xé một mảnh vải từ chiếc áo cũ.

Nhị Hổ đun ít nước trên bếp đất cũ của miếu.

Lâm Hiên ngồi dựa vào chân tường.

Hắn cởi áo.

Ba người nhìn thấy những vết bầm tím kéo dài trên lưng.

Không ai nói được gì.

A Cẩu cúi đầu.

— Đau lắm không?

Lâm Hiên nhìn sang.

— Cũng được.

— Cũng được cái gì?

A Cẩu bật ra một câu.

— Ngươi bị đánh thành thế này mà bảo cũng được?

Lâm Hiên không trả lời.

Tiểu Mộc mang nước về.

A Cẩu nhúng vải vào nước, vắt khô rồi nhẹ nhàng lau vết máu trên lưng hắn.

Mỗi lần miếng vải chạm vào chỗ bầm, cơ bắp trên người Lâm Hiên lại co lại.

Nhưng hắn không kêu.

Không rên.

Chỉ cắn chặt răng.

A Cẩu nhìn thấy vậy, bàn tay càng nhẹ hơn.

— Nếu đau thì cứ kêu.

— Không cần.

— Chúng ta có phải người ngoài đâu.

Lâm Hiên cúi đầu.

Một lúc lâu sau mới nói:

— Ta không khóc đâu.

Ba người cùng im lặng.

Không ai nói hắn đang khóc.

Nhưng câu nói ấy nghe còn buồn hơn cả tiếng khóc.

Đến chiều, những vết thương trên người hắn được băng lại.

Lưng bầm tím.

Hai cánh tay trầy xước.

Khóe môi rách.

Một bên đầu gối sưng lên.

Nhưng hắn vẫn còn đi được.

Nhị Hổ lấy trong túi ra một chiếc bánh.

— Ăn đi.

Lâm Hiên nhìn.

— Các ngươi ăn đi.

— Ta còn.

— Ta không đói.

A Cẩu lập tức nói:

— Đừng nói dối.

Lâm Hiên im lặng.

Cuối cùng nhận chiếc bánh.

Hắn ăn từng miếng nhỏ.

Không ai nói chuyện.

Đến khi ăn hết, Lâm Hiên mới hỏi:

— Các ngươi lên đây từ bao giờ?

— Hôm qua.

— Sao không nói với ta?

A Cẩu cười nhạt.

— Ngươi bị giữ ở huyện nha, bọn ta biết nói với ai?

Lâm Hiên cúi đầu.

— Ừ.

Nhị Hổ ngồi xuống đối diện hắn.

— Vậy chuyện thế nào?

Lâm Hiên nhìn hắn.

Một lúc lâu mới kể.

Hắn kể quan huyện hỏi khế ước.

Kể Hùng đưa ra tờ giấy.

Kể Toàn đứng bên cạnh.

Kể hắn không có chứng cứ.

Kể mình bị đánh.

Không ai ngắt lời.

Đến khi kể xong, trong miếu chỉ còn tiếng gió thổi qua mái ngói vỡ.

Tiểu Mộc cúi xuống nhìn nền đất.

A Cẩu hỏi:

— Vậy... mất đất rồi?

Lâm Hiên gật đầu.

— Ừ.

— Cha ngươi biết chưa?

— Chưa.

— Ngươi định làm gì?

Lâm Hiên không trả lời ngay.

Hắn nhìn đôi tay của mình.

Hai bàn tay vốn quen với việc chẻ củi, kéo bễ, đập sắt.

Bàn tay của một người làm việc.

Không phải bàn tay của người có quyền lực.

Hắn chậm rãi siết lại.

— Về nhà.

Chỉ hai chữ.

Nhưng nói ra rất khó.

Đêm xuống.

Ba người bạn ngủ trước.

Lâm Hiên vẫn ngồi bên cửa miếu.

Hắn không ngủ được.

Lưng đau.

Mỗi lần đổi tư thế đều đau.

Nhưng hắn đã quen với đau từ chiều.

Điều khiến hắn thức là một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Nếu người ta đã có giấy, còn mình không có...

Thì lời nói của mình còn có giá trị gì?

Hắn nhớ lại ánh mắt của quan huyện.

Bình thản.

Lạnh lùng.

Không tức giận.

Cũng chẳng thương hại.

Chỉ nhìn vào tờ giấy.

Rồi phán.

Lâm Hiên đưa tay sờ lên tờ đơn nhàu nát.

Hắn vẫn giữ nó.

Không phải vì nghĩ nó còn có thể thay đổi phán quyết.

Chỉ là hắn chưa biết phải làm gì với nó.

Hắn cúi đầu.

Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay.

Lâm Hiên giật mình.

Hắn đưa tay lau đi.

Không biết là nước mắt hay nước từ mái ngói nhỏ xuống.

Hắn ngẩng đầu nhìn mái miếu.

Một lúc lâu sau, hắn mới nhận ra mình đang nghiến chặt răng.

Hắn thả lỏng hàm.

Thở ra.

Ánh mắt nhìn ra ngoài màn đêm.

Không còn sự ngây thơ như trước.

Cũng chưa có thù hận.

Chỉ là một thứ u uất âm thầm.

Nặng.

Lạnh.

Nằm sâu trong lòng.

Lâm Hiên chưa biết thứ ấy sẽ đưa mình đi đâu.

Hắn chỉ biết từ hôm nay, mỗi khi quay lưng lại, hắn sẽ nhớ đến những cây gậy kia.

Mỗi khi nhìn thấy cánh cửa quan phủ, hắn sẽ nhớ đến tiếng cửa đóng.

Và mỗi khi nghe người ta nói hai chữ “công lý”, trong đầu hắn sẽ hiện lên một vệt máu trên nền đá.

Lâm Hiên cúi xuống.

Gấp tờ đơn kiện lại.

Cẩn thận nhét nó vào chiếc túi vải.

Rồi nằm xuống bên chân tường.

Ngoài miếu, gió đêm thổi qua.

Một người trẻ tuổi nằm co mình trong chiếc áo cũ.

Trên lưng là những vết bầm đầu tiên của cuộc đời.

Trong lòng là nỗi uất ức đầu tiên mà hắn chưa biết gọi tên.

Và ở một nơi rất xa, quê nhà Thanh Thủy vẫn đang chờ hắn trở về.

Hãy follow kênh để tiếp tục đồng hành cùng Tán Tu Biên Niên Sử.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.