Chương 49: Đêm sương lạnh thấu xương

6 phút đọc
1,132 từ
0 lượt xem

Đêm xuống rất nhanh.

Sương từ trong rừng tràn ra.

Căn chòi nhỏ nằm bên dòng suối lạnh ngắt, mái tranh thủng từng mảng.

Gió luồn qua vách đất nứt.

Lúc đầu chỉ là từng cơn nhẹ.

Sau đó lạnh dần.

Lạnh đến thấu xương.

Lâm Hiên ngồi bên đống lửa nhỏ.

Củi không nhiều.

Hắn chỉ dám đốt từng thanh một.

Ngọn lửa yếu ớt lúc sáng lúc tối.

Ánh sáng không đủ soi hết căn chòi.

Chỉ đủ chiếu lên khuôn mặt gầy gò của người cha.

Ông đang sốt.

Toàn thân run lên từng cơn.

Chăn đã đắp kín người nhưng vẫn không ngừng rét.

Lâm Hiên đặt tay trái lên trán cha.

Nóng.

Rất nóng.

“Cha.”

Người cha không mở mắt.

Lâm Hiên lấy chiếc khăn cũ, nhúng nước, vắt khô rồi đặt lên trán ông.

Một lát sau...

khăn lại nóng.

Hắn đổi lần nữa.

Cứ như vậy.

Không biết bao nhiêu lần.

Ngoài kia, tiếng nước suối chảy đều đều.

Róc rách.

Róc rách.

Còn trong căn chòi chỉ có tiếng thở nặng nhọc.

Gần nửa đêm.

Người cha bỗng tỉnh.

“Hiên tử...”

Lâm Hiên đang ngồi dựa vào vách, lập tức ngẩng đầu.

“Cha.”

“Con... chưa ngủ sao?”

“Con không buồn ngủ.”

Người cha nhìn đống lửa.

Ánh mắt mờ đục.

“Lạnh...”

Lâm Hiên lập tức kéo chăn lên.

“Con đốt thêm củi.”

“Đừng.”

Người cha khẽ lắc đầu.

“Củi... để sáng.”

“Không sao.”

“Còn nhiều.”

Lâm Hiên nói dối.

Trong góc chòi chỉ còn vài thanh.

Người cha im lặng.

Một lúc sau ông mới nói:

“Hiên tử.”

“Dạ.”

“Con... đi đi.”

Lâm Hiên khựng lại.

“Đi đâu?”

“Đi thật xa.”

“Rời khỏi đây.”

Lâm Hiên nhìn cha.

“Cha nói gì vậy?”

“Con còn trẻ.”

“Còn sống.”

“Đừng... ở lại.”

Lâm Hiên lắc đầu.

“Con không đi.”

Người cha thở khó nhọc.

“Con không hiểu.”

“Con ở lại... bọn họ sẽ tìm con.”

“Ai?”

Người cha nhắm mắt.

“Bọn họ.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng giọng ông chứa đầy sợ hãi.

Lâm Hiên không nói.

Một lúc sau người cha lại lên tiếng.

“Những người đó... không giống người trong trấn.”

“Bọn chúng có người quen biết tiên nhân.”

Lâm Hiên nhìn ngọn lửa.

Hắn nhớ đến Phủ thành.

Nhớ người mặc đạo bào xám.

Nhớ miếng ngọc bội.

Nhớ vị Tri phủ cúi đầu.

Nhớ cánh tay phải của mình.

Bàn tay từng quai búa...

giờ vẫn bất động trong thanh tre.

“Con biết rồi.”

Người cha mở mắt.

“Biết mà còn ở lại?”

“Con phải tìm lại đất.”

Giọng Lâm Hiên rất khẽ.

Người cha lập tức lắc đầu.

“Không.”

“Cha.”

“Không cần.”

Ông cố gắng ngồi dậy.

Nhưng nửa thân dưới không nghe lời.

Lâm Hiên vội đỡ.

“Cha nằm xuống.”

Người cha thở dốc.

Một hồi lâu mới nói được:

“Đất... mất thì thôi.”

“Không.”

“Nhà mất thì dựng lại.”

“Không.”

“Ruộng mất thì làm thuê.”

“Không.”

Người cha nhìn hắn.

“Vậy con muốn gì?”

Lâm Hiên im lặng.

Người cha đưa tay trái lên.

Bàn tay run rẩy đặt lên mặt con.

“Cha chỉ muốn con sống.”

Lâm Hiên không nói.

“Con còn trẻ.”

“Sau này còn lấy vợ.”

“Còn có con.”

“Còn có thể dựng nhà.”

“Đừng vì mảnh đất ấy...”

Ông ho.

Cơn ho kéo dài khiến cả người co lại.

Lâm Hiên vội đỡ lấy cha.

Khi cơn ho qua đi, người cha đã mệt đến mức không còn sức nói.

Lâm Hiên lau miệng cho ông.

Một lúc sau...

ông mới thều thào:

“Con còn nhớ không?”

“Nhớ gì?”

“Mảnh đất.”

Lâm Hiên cúi đầu.

“Cha nhớ.”

“Ngày ông nội con còn sống...”

“Nhà mình nghèo.”

“Nhưng mảnh đất ấy là thứ duy nhất ông để lại.”

“Sau đó...”

Người cha thở một hơi dài.

“Ta cho Hùng mượn.”

“Chỉ mượn.”

“Không bán.”

“Không đổi.”

“Không chuyển.”

“Ta chỉ cho nó làm.”

Lâm Hiên nắm chặt tay.

Đó chính là [PROV_001].

Mảnh đất được cho Hùng sử dụng bằng lời nói.

Không có giấy chuyển nhượng.

Không có mua bán.

Không có văn tự sang tên.

Chỉ có một câu nói của người trong nhà.

Một câu nói mà cha hắn từng nghĩ...

người thân sẽ không bao giờ phản bội.

Người cha nhìn con.

“Ta đã sai.”

“Cha không sai.”

“Ta quá tin người.”

“Cha không sai.”

“Ta cứ nghĩ...”

Ông cười rất yếu.

“Người một nhà thì không cần giấy tờ.”

Lâm Hiên cúi đầu.

Không nói được gì.

Người cha tiếp tục:

“Sau đó... bọn chúng lấy giấy.”

“Ta không biết cái giấy ấy từ đâu ra.”

“Ta không ký.”

“Nhưng chúng nói... đất là của chúng.”

“Con đi kiện.”

“Rồi con bị đánh.”

Ánh mắt ông dừng trên cánh tay phải của con trai.

Nước mắt chậm rãi chảy xuống.

“Cha không muốn con đi nữa.”

Lâm Hiên nói:

“Con không thể bỏ.”

“Có gì mà không thể?”

“Cha.”

“Đất không cứu được cha.”

“Con biết.”

“Công đường cũng không cứu được cha.”

“Con biết.”

“Tiên nhân càng không phải thứ chúng ta có thể chọc vào.”

Lâm Hiên im lặng.

Người cha nhìn hắn.

“Vậy tại sao còn muốn?”

Lâm Hiên suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng mới nói:

“Vì đó là nhà mình.”

Người cha nhắm mắt.

Một giọt nước mắt chảy xuống thái dương.

“Nhà...”

Ông lẩm bẩm.

“Nhà mất rồi.”

Lâm Hiên nắm tay cha.

“Nhà mất thì con dựng lại.”

“Đất mất thì con tìm cách.”

“Nhưng cha...”

Hắn nghẹn giọng.

“Cha không được mất.”

Người cha không nói nữa.

Chỉ nhìn con trai.

Hai cha con nhìn nhau trong ánh lửa.

Một người muốn con mình bỏ chạy.

Một người không thể bỏ lại cha.

Không ai thuyết phục được ai.

Đêm càng sâu.

Cơn sốt lại kéo đến.

Người cha run dữ dội.

Lâm Hiên ôm lấy ông.

Dùng thân mình chắn gió.

Hắn không có thuốc tốt.

Không có giường ấm.

Không có căn nhà kín.

Chỉ có một đống lửa nhỏ và chiếc chăn cũ.

Hắn kéo cha sát vào mình.

“Cha ngủ đi.”

“Con ở đây.”

Người cha nhắm mắt.

“Hiên tử...”

“Dạ?”

“Nếu có một ngày...”

Ông dừng lại rất lâu.

“Cha không còn...”

“Đừng nói.”

“Nghe cha nói.”

“Cha.”

“Đừng vì cha mà chết.”

Lâm Hiên cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay cha.

“Con không chết.”

“Con còn phải chăm cha.”

Người cha không đáp.

Một lúc sau hơi thở trở nên đều hơn.

Có lẽ ông đã ngủ.

Lâm Hiên vẫn ôm cha.

Hắn không dám buông.

Bởi mỗi lần buông tay...

hắn lại sợ người trong lòng sẽ lạnh đi.

Ngoài trời, sương phủ trắng bìa rừng.

Ngọn lửa nhỏ dần.

Lâm Hiên nhìn từng thanh củi cháy.

Trong lòng hắn không còn ngọn lửa của tuổi mười bảy.

Không còn sự tin tưởng đơn giản rằng chỉ cần có lý lẽ...

thì người ta sẽ nghe.

Cũng không còn nghĩ rằng chỉ cần liều mạng...

là có thể thắng.

Hắn đã hiểu quá nhiều điều trong nửa tháng.

Người mạnh có thể dùng sức.

Người có tiền có thể dùng tiền.

Người có quyền có thể dùng công đường.

Còn người không có gì...

chỉ có thể dùng mạng mình để chống đỡ.

Lâm Hiên cúi xuống nhìn cha.

Hắn không biết mình sẽ làm gì.

Không biết làm thế nào lấy lại mảnh đất.

Không biết làm thế nào đối phó với những người phía sau Hùng và Toàn.

Không biết một phàm nhân như hắn còn có thể đi được bao xa.

Nhưng có một điều hắn biết.

Hắn sẽ không bỏ cha.

Ít nhất...

không phải đêm nay.

Lâm Hiên kéo chiếc chăn lên cao hơn.

Ôm người cha đang run rẩy trong lòng.

Hai cha con nằm sát bên nhau giữa căn chòi rách.

Một người bệnh đến không thể tự đứng.

Một người thương tích đến không thể cầm nổi búa.

Ngoài kia là cả một thế giới mà họ không thể chống lại.

Nhưng trong đêm lạnh ấy...

hai cha con vẫn còn hơi ấm của nhau.

Và đôi khi...

với một người phàm đã mất gần như tất cả,

chỉ vậy thôi cũng đủ để sống đến sáng.

Nếu đạo hữu muốn tiếp tục theo dõi hành trình của Lâm Hiên, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.