Chương 45: Ngôi nhà tranh hoang phế

7 phút đọc
1,225 từ
0 lượt xem

Lâm Hiên bò đến đầu con ngõ khi trời đã nhá nhem.

Hắn nhận ra con đường này.

Nhận ra cây chuối trước sân nhà lão Vương.

Nhận ra cái giếng chung đã cũ.

Nhận ra bức tường đất từng bị mưa làm sạt một góc.

Mọi thứ đều quen thuộc.

Chỉ có lòng hắn càng lúc càng bất an.

Hắn chống tay trái xuống đất.

Kéo thân người về phía trước.

Một đoạn.

Rồi thêm một đoạn.

Cuối cùng...

hắn nhìn thấy hàng rào nhà mình.

Lâm Hiên dừng lại.

Toàn thân cứng đờ.

Hàng rào tre vốn được cha hắn tự tay dựng lên đã đổ gần hết.

Những thanh tre nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Có cây gãy đôi.

Có cây bị giẫm nát.

Cánh cổng nhỏ không còn.

Lâm Hiên nhìn chằm chằm.

Hắn không nói.

Một lúc lâu sau mới khẽ gọi:

“Cha?”

Không có tiếng trả lời.

Hắn bò qua đống tre.

Mỗi lần đầu gối chạm xuống đất lại đau buốt.

Nhưng hắn không cảm thấy nữa.

Bởi trước mắt hắn...

cánh cửa chính cũng không còn.

Khung cửa trống hoác.

Một bên bản lề vẫn còn treo trên thanh gỗ.

Lâm Hiên nhìn vào trong.

Tối.

Không có ánh đèn.

Không có khói bếp.

Không có tiếng ho quen thuộc.

Không có tiếng cha gọi hắn về ăn cơm.

Không có gì cả.

“Cha?”

Giọng hắn lớn hơn.

Vẫn không có tiếng trả lời.

Lâm Hiên cố đứng lên.

Hai chân run dữ dội.

Hắn bám vào khung cửa.

Đứng được vài hơi thở.

Rồi lại khuỵu xuống.

Hắn bò vào trong.

Căn nhà trống rỗng.

Chiếc chum nước không còn.

Cái nồi đất từng đặt cạnh bếp cũng không còn.

Mấy chiếc bát sứt miệng biến mất.

Chiếc bàn gỗ cũ bị kéo đổ ở góc nhà.

Một chân bàn gãy.

Lâm Hiên nhìn quanh.

“Cha...”

Không ai đáp.

Hắn bò về phía gian trong.

Nơi đó từng là chỗ cha nằm.

Chiếc giường tre vẫn còn.

Nhưng chỉ còn vài thanh tre xiêu vẹo.

Trên mặt giường là một đống rơm mục.

Rơm bị giẫm nát.

Có những dấu chân in rất rõ.

Dấu giày.

Không phải dấu chân của cha.

Lâm Hiên đưa tay trái chạm xuống.

Một ít rơm vụn dính vào lòng bàn tay.

Hắn nhìn chúng.

Bỗng nhiên...

ngực hắn nghẹn lại.

Cha hắn từng nằm ở đây.

Những ngày cuối cùng trước khi hắn đi, cha yếu đến mức ngay cả ngồi dậy cũng khó.

Hắn đã từng cúi xuống đỡ cha uống thuốc.

Từng thay chăn.

Từng nghe cha ho suốt đêm.

Vậy mà bây giờ...

chiếc giường chỉ còn rơm mục.

Lâm Hiên đưa tay sờ lên mặt giường.

“Cha...”

Không có người.

Không có tiếng ho.

Không có hơi ấm.

Hắn bò ra gian ngoài.

Nhìn bếp.

Tro đã lạnh từ lâu.

Một lớp bụi phủ trên nền.

Nhưng có thứ khiến hắn chú ý.

Một mảnh vải nhỏ mắc dưới chân bàn.

Lâm Hiên nhặt lên.

Là mảnh vải từ chiếc áo cũ của cha.

Hắn nhận ra ngay.

Cha mặc chiếc áo ấy rất nhiều năm.

Lâm Hiên siết mảnh vải trong tay.

Cánh tay trái run lên.

“Không thể nào...”

Hắn lẩm bẩm.

Nếu cha tự mình rời đi...

không thể nào để nhà thành thế này.

Nếu có người đưa cha đi...

tại sao không để lại lời nhắn?

Nếu cha bệnh nặng...

ai chăm sóc?

A Cẩu đâu?

Nhị Hổ đâu?

Lâm Hiên nhớ tới hai người bạn.

Hắn chống tay đứng dậy.

“Không.”

Hắn lắc đầu.

“Không thể xảy ra chuyện gì.”

Nhưng chính câu nói ấy lại khiến hắn càng hoảng.

Bởi trong đầu hắn bắt đầu xuất hiện những hình ảnh mà hắn không muốn nghĩ đến.

Chiếc giường trống.

Căn nhà bị phá.

Những dấu chân.

Cánh cửa bị dỡ.

Cha hắn biến mất.

Lâm Hiên bò ra sân.

Hắn nhìn quanh.

Có một khoảng đất trước nhà bị bánh xe nghiền thành những rãnh sâu.

Không phải dấu xe nhà hắn.

Nhà hắn chưa từng có xe.

Bên cạnh đó còn có vài dấu giày.

Rất nhiều.

Có người đã tới đây.

Không chỉ một người.

Hắn nhìn xuống.

Một thanh tre của hàng rào bị gãy.

Trên mặt tre có vết giày.

Rõ ràng có người đã đạp đổ nó.

Lâm Hiên ngồi giữa sân.

Thân thể run lên.

Không phải vì đau.

Mà vì sợ.

Suốt nửa tháng qua, hắn chịu đói.

Chịu rét.

Chịu mưa.

Chịu thương tích.

Chịu bò hàng trăm dặm.

Hắn chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ chết trên đường.

Bởi trong lòng hắn luôn có một thứ níu hắn lại.

Cha đang chờ.

Chỉ cần về đến nhà...

mọi thứ sẽ có ý nghĩa.

Nhưng bây giờ...

nhà vẫn còn.

Cha thì không.

Lâm Hiên cúi đầu.

Hai vai run rẩy.

“Cha...”

Lần này giọng hắn khàn đặc.

“Cha đang ở đâu?”

Không ai trả lời.

Bên ngoài có tiếng người.

“Có người ở trong nhà.”

Lâm Hiên lập tức ngẩng đầu.

Một lát sau, một khuôn mặt già nua xuất hiện ngoài hàng rào đổ.

Là bà Lý ở nhà bên.

Bà nhìn thấy Lâm Hiên.

Đứng chết lặng.

“Hiên tử?”

Lâm Hiên nhìn bà.

“Bà Lý...”

Bà vội bước vào.

Nhưng mới đi được hai bước đã dừng lại.

Ánh mắt bà nhìn cánh tay bị thương của hắn.

“Trời đất... ngươi làm sao thành ra thế này?”

Lâm Hiên không trả lời.

Hắn chỉ hỏi:

“Cha ta đâu?”

Bà Lý im lặng.

Sự im lặng ấy khiến tim hắn chìm xuống.

“Cha ta đâu?”

Hắn hỏi lại.

Bà Lý nhìn hắn.

Môi mấp máy.

“Ta...”

“Cha ta đâu?”

Giọng Lâm Hiên đột nhiên cao lên.

Bà Lý giật mình.

Một lúc sau mới nói:

“Ngươi đi rồi... có người tới.”

“Ai?”

“Ta không biết hết.”

“Bao nhiêu người?”

“Rất nhiều.”

Lâm Hiên nhìn bà.

“Bọn họ làm gì cha ta?”

Bà Lý cúi đầu.

“Ta không biết.”

“Bà nhìn thấy mà.”

“Ta... ta không dám nhìn.”

Lâm Hiên siết chặt tay trái.

“Cha ta còn sống không?”

Bà Lý không trả lời ngay.

Chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại.

“Ta chỉ biết... cha ngươi đã bị đưa đi.”

“Đi đâu?”

“Không biết.”

“Ai đưa?”

Bà Lý lắc đầu.

“Không biết.”

Lâm Hiên nhìn bà.

Rất lâu.

Cuối cùng hắn hỏi:

“Chuyện xảy ra từ bao giờ?”

Bà Lý nghĩ một lúc.

“Khoảng... hơn một tuần trước.”

Hơn một tuần.

Lâm Hiên chết lặng.

Hắn vừa rời Phủ thành được vài ngày thì cha đã biến mất.

Trong lúc hắn còn đang bò trên đường...

quê nhà đã xảy ra chuyện.

“Có phải Hùng thúc không?”

Lâm Hiên hỏi.

Bà Lý nhìn ra ngoài.

Không nói.

Lâm Hiên hiểu.

Hắn không hỏi nữa.

Nhưng trong lòng đã lạnh đi từng chút.

Hắn nhìn căn nhà.

Nhìn chiếc giường tre.

Nhìn mảnh vải cũ trong tay.

Hắn đã trở về.

Nhưng người hắn muốn gặp nhất...

không còn ở đây.

Bà Lý bước tới.

“Hiên tử...”

Lâm Hiên ngẩng đầu.

“Ngươi vừa về.”

“Đừng làm gì vội.”

“Bây giờ trong trấn... không giống trước nữa.”

Lâm Hiên hỏi:

“Bà biết cha ta bị đưa đi đâu không?”

Bà Lý lắc đầu.

“Không.”

“Có ai biết không?”

Bà vẫn lắc đầu.

Lâm Hiên cúi xuống.

Hắn chống tay trái lên nền đất.

Muốn đứng dậy.

Nhưng chân vừa nhấc lên...

toàn thân đã lảo đảo.

Bà Lý vội đưa tay đỡ.

“Ngồi xuống.”

Lâm Hiên không nghe.

Hắn cố đứng.

Lần thứ nhất ngã.

Lần thứ hai cũng ngã.

Đến lần thứ ba mới đứng được.

Hắn nhìn về phía cuối con ngõ.

Thanh Thủy trấn đang lên đèn.

Những ánh đèn vốn quen thuộc...

bây giờ bỗng trở nên xa lạ.

Cha hắn ở đâu?

Ai đã đưa cha đi?

Vì sao?

Còn sống hay đã...

Lâm Hiên không dám nghĩ tiếp.

Hắn cầm lấy cây gậy.

Tay trái run rẩy.

Rồi bước ra khỏi căn nhà.

Bà Lý gọi:

“Hiên tử!”

Hắn dừng lại.

Không quay đầu.

“Ta đi tìm cha.”

Giọng hắn rất khẽ.

Nhưng rõ ràng.

“Dù ông ấy đang ở đâu...”

“Ta cũng phải tìm được.”

Nói xong, hắn chống gậy đi vào bóng tối.

Sau lưng hắn...

căn nhà tranh trống rỗng đứng im.

Cánh cửa đã mất.

Hàng rào đã đổ.

Chiếc giường tre chỉ còn đống rơm mục.

Một mái nhà từng nghèo đến mức chẳng có gì đáng để người ta cướp...

giờ cũng không còn hình dáng của một mái nhà.

Và lần đầu tiên kể từ khi rời quê...

Lâm Hiên hiểu rằng mình không còn đường để trở về nữa.

Muốn tìm cha...

hắn phải bước vào một con đường hoàn toàn khác.

Nếu đạo hữu muốn tiếp tục theo dõi hành trình của Lâm Hiên, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.