Chương 10: Giọt nước mắt của người cha

6 phút đọc
1,166 từ
0 lượt xem

Đêm hôm đó, cha Lâm Hiên không nói thêm câu nào.

Sau khi mọi người rời đi, ông cứ ngồi dưới hiên.

Mắt nhìn về phía mảnh đất phía sau nhà.

Mảnh đất vẫn ở đó.

Những luống đất còn nguyên.

Mấy cây ngô non lay động trong gió.

Chẳng có gì thay đổi.

Chỉ có lòng người đã khác.

Mẹ Lâm Hiên gọi mấy lần, ông mới đứng dậy.

Nhưng vừa bước được hai bước, người ông bỗng loạng choạng.

“Ông!”

Mẹ hắn vội chạy tới.

Lâm Hiên cũng lao ra.

Cha hắn đưa tay vịn vào cột nhà.

“Không sao.”

Ông nói.

Nhưng giọng đã yếu đi.

“Cha!”

Lâm Hiên đỡ lấy người ông.

“Cha ngồi xuống.”

“Không cần...”

Cha hắn chưa nói hết câu thì thân người mềm nhũn.

Lâm Hiên hoảng hốt.

“Cha!”

Hai mẹ con vội vàng dìu ông vào giường.

Ông đã ngất.

Mặt trắng bệch.

Môi không còn chút máu.

Mẹ hắn vừa khóc vừa gọi tên chồng.

Lâm Hiên đứng bên cạnh, hai tay run lên.

Hắn chưa từng thấy cha như vậy.

Người đàn ông cả đời làm ruộng.

Dù mùa màng thất bát vẫn đi làm.

Dù nhà thiếu gạo vẫn tìm cách kiếm thêm.

Dù bệnh đau cũng không chịu nằm lâu.

Vậy mà chỉ một ngày...

ông đã nằm bất động trên giường.

“Con đi gọi thầy thuốc.”

Mẹ hắn nói.

Lâm Hiên chạy ra khỏi nhà.

Trời đã tối.

Hắn chạy hết con đường này sang con đường khác.

Cuối cùng tìm được thầy thuốc trong một căn nhà cuối trấn.

Thầy thuốc theo hắn về.

Sau một hồi bắt mạch, ông kê vài thứ thuốc.

“Không phải bệnh nặng.”

“Chỉ là uất khí quá mạnh, người suy nhược.”

“Những ngày tới phải nghỉ ngơi.”

“Đừng để ông ấy suy nghĩ nhiều.”

Lâm Hiên hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

Thầy thuốc nói một con số.

Lâm Hiên im lặng.

Số tiền ấy bằng gần nửa tháng tiền công của hắn.

Nhưng hắn vẫn móc tiền đưa.

Đêm ấy, cha hắn uống thuốc.

Đến gần sáng mới tỉnh.

Ông mở mắt.

Thấy Lâm Hiên đang ngồi bên giường.

“Con chưa ngủ?”

“Con không buồn ngủ.”

Cha hắn nhìn con trai.

Một lát sau, ông quay mặt vào tường.

“Cha xin lỗi.”

Lâm Hiên ngẩn ra.

“Cha xin lỗi con làm gì?”

“Vì chuyện đất.”

“Con có làm gì đâu.”

“Nhưng nhà mình...”

Ông không nói hết.

Lâm Hiên kéo chăn lên cho cha.

“Cha nghỉ đi.”

“Chuyện đất để sau tính.”

Cha hắn im lặng.

Một giọt nước mắt chậm rãi trượt xuống khóe mắt.

Ông vội đưa tay lau.

Nhưng Lâm Hiên đã nhìn thấy.

Hắn giả vờ không thấy.

Chỉ cúi đầu ngồi bên giường.

Ngoài trời, gà bắt đầu gáy.

Một ngày mới lại đến.

Nhưng Lâm Hiên không đi làm.

Hắn sang xưởng rèn xin nghỉ.

Lão Trương nhìn hắn.

“Cha ngươi thế nào?”

“Vẫn yếu.”

“Thôi.”

Lão Trương thở dài.

“Ở nhà chăm cha.”

“Bao giờ khỏe thì quay lại.”

Lâm Hiên cúi đầu.

“Cảm ơn lão.”

Hắn quay về.

Từ hôm ấy, cuộc sống của hắn thay đổi.

Buổi sáng nấu cháo.

Buổi trưa sắc thuốc.

Buổi chiều ra giếng lấy nước.

Có lúc phải sang nhà hàng xóm mượn thêm ít củi.

Tiền trong nhà vốn chẳng có bao nhiêu.

Tiền thuốc mỗi ngày lại mất một ít.

Tiền ăn cũng phải tính toán.

Mẹ hắn bắt đầu chia từng nắm gạo.

Bữa sáng ăn cháo loãng.

Bữa trưa ăn rau.

Buổi tối nếu còn cá khô thì chia làm ba phần.

Nếu không có thì chỉ ăn rau.

Lâm Hiên nhìn những hạt gạo trong đáy chum.

Ngày nào hắn cũng nhìn.

Chỉ trong vài ngày, đáy chum đã thấp xuống thấy rõ.

Hắn biết.

Nếu cứ thế này, nhà mình không chống đỡ được lâu.

Nhưng hắn chẳng biết phải làm gì.

Cha bệnh.

Hắn không đi làm.

Không đi làm thì không có tiền.

Không có tiền thì không mua được thuốc.

Muốn đi làm lại không thể bỏ cha nằm một mình.

Một vòng tròn không có lối ra.

Buổi chiều ngày thứ năm, Lâm Hiên ngồi trước hiên nhà.

Hai bàn tay hắn đặt trên đầu gối.

Những vết chai do búa rèn đã bắt đầu nứt.

Hắn nhìn chúng rất lâu.

Ngày trước hắn từng nghĩ chỉ cần chịu khó làm việc thì cuộc sống sẽ khá lên.

Làm nhiều hơn.

Ăn ít hơn.

Tiết kiệm từng đồng.

Rồi vài năm nữa có thể cưới vợ.

Có thể sửa lại căn nhà.

Có thể mua thêm một con trâu.

Nhưng hắn chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ phát hiện ra rằng có những chuyện...

không phải cứ chịu khó là giải quyết được.

Cha hắn bị người ta lấy mất đất bằng vài câu nói.

Hắn biết sự thật.

Cha hắn biết sự thật.

Bác Hùng cũng biết sự thật.

Nhưng chỉ có một người có giấy trong tay.

Mà tờ giấy ấy lại đã biến mất.

Lâm Hiên siết chặt nắm tay.

Hắn muốn làm gì đó.

Muốn đi tìm bác Hùng.

Muốn hỏi tại sao.

Muốn giành lại mảnh đất.

Nhưng hắn có thể làm gì?

Đánh nhau sao?

Hắn chỉ là một người làm thuê.

Nếu đánh nhau, người bị bắt có thể là hắn.

Đi kiện sao?

Quan phủ cần giấy tờ.

Mà nhà hắn không có.

Kêu người trong trấn làm chứng?

Ai dám đứng ra?

Bác Hùng đã dẫn người tới.

Dượng Toàn cũng đứng về phía ông ta.

Lâm Hiên lần đầu tiên cảm nhận được hai chữ bất lực rõ đến như vậy.

Không phải không biết ai đúng.

Mà là biết mình đúng nhưng không có cách nào khiến người khác công nhận.

Hắn ngồi rất lâu.

Đến khi nghe tiếng bước chân ngoài cổng mới ngẩng đầu.

An đứng đó.

Nàng mặc chiếc áo vải cũ.

Tay ôm một chiếc bát được bọc trong khăn.

Nhìn thấy Lâm Hiên, nàng hơi khựng lại.

“Cha ngươi... thế nào rồi?”

“Vẫn chưa khỏe.”

Lâm Hiên đứng dậy.

An nhìn vào trong nhà.

“Ta nghe cha ta nói.”

Nàng đưa chiếc bát cho hắn.

“Ta mang cho bác một ít cháo.”

Lâm Hiên không nhận ngay.

“Nhà cô cũng bán gạo.”

“Ừ.”

“Vậy...”

An nhìn hắn.

“Cháo thôi mà.”

Nàng nói nhỏ.

“Không phải gạo nhiều.”

Lâm Hiên nhận lấy.

Chiếc bát vẫn còn ấm.

Hắn cúi đầu.

“Cảm ơn.”

An nhìn hắn một lúc.

“Ngươi nghỉ làm lâu chưa?”

“Năm ngày.”

“Không có tiền công?”

“Không.”

Nàng không nói nữa.

Chỉ nhìn những vết nứt trên tay hắn.

“Đau không?”

Lâm Hiên lắc đầu.

“Quen rồi.”

An mím môi.

“Ta về đây.”

“Ừ.”

Nàng đi được vài bước thì quay lại.

“Lâm Hiên.”

“Gì?”

“Đừng lo quá.”

Hắn nhìn nàng.

An đứng dưới mái hiên.

Ánh chiều chiếu nghiêng lên khuôn mặt nàng.

“Cha ngươi sẽ khỏe.”

Nói xong, nàng quay người đi.

Lâm Hiên đứng nhìn theo.

Cho đến khi bóng nàng khuất sau hàng cây.

Hắn mới cúi xuống nhìn chiếc bát trong tay.

Cháo rất loãng.

Chỉ có vài hạt gạo.

Có lẽ nhà An cũng chẳng dư dả gì.

Nhưng bát cháo ấy vẫn nóng.

Lâm Hiên mang vào trong.

Cha hắn vừa tỉnh.

“Cái gì vậy?”

“Cháo.”

“Ai cho?”

Lâm Hiên im lặng một chút.

“Người ta cho.”

Cha hắn nhìn con trai.

Không hỏi thêm.

Ông ăn từng thìa nhỏ.

Ăn được nửa bát thì dừng lại.

“Con ăn đi.”

“Con ăn rồi.”

Cha hắn nhìn hắn.

Rồi lại nhìn bát cháo.

“Đừng để người ta cho mãi.”

“Con biết.”

Ông đặt bát xuống.

Một lúc sau, ông quay mặt đi.

Lâm Hiên tưởng cha ngủ.

Nhưng hắn nhìn thấy vai ông khẽ run.

“Cha?”

Không có tiếng trả lời.

Lâm Hiên ngồi xuống bên giường.

Hắn không nói nữa.

Ngoài sân, nắng chiều dần tắt.

Một ngày nữa trôi qua.

Lâm Hiên mười bảy tuổi.

Không tiền.

Không quyền.

Không giấy tờ.

Không sức mạnh.

Không có bất cứ thứ gì để chống lại một người thân đã quyết tâm lấy đất.

Thứ duy nhất hắn có là đôi bàn tay chai sần của một người thợ rèn.

Nhưng lúc này, đôi bàn tay ấy chỉ có thể nắm chặt lấy mép giường.

Và nhìn cha mình khóc trong im lặng.

--=--

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.