Chương 46: Lục Thanh Hà không bỏ cuộc

4 phút đọc
771 từ
0 lượt xem

Khoản lỗ vẫn nằm trên bàn.

Phương Cảnh đã tính lại hai lần.

Kết quả không thay đổi.

Lục Thanh Hà ngồi đối diện, nhìn tờ giấy hồi lâu.

Một lúc sau, hắn hỏi:

“Ngươi nghĩ chúng ta sai ở đâu?”

Phương Cảnh không trả lời ngay.

Hắn lấy Sổ Dược Liệu ra.

“Có mấy vấn đề.”

Hắn lật từng trang.

“Thứ nhất, nguồn hàng không đồng đều.”

“Thứ hai, chúng ta mua cả một lô trước khi kiểm tra đầy đủ.”

“Thứ ba, quy mô quá lớn so với lượng thuốc ta cần thử.”

Lục Thanh Hà gật đầu.

“Còn một vấn đề nữa.”

Phương Cảnh nhìn hắn.

“Ta lấy hàng từ ba nhóm người hái thuốc.”

“Ừ.”

“Nhưng lúc gom hàng, ta đã trộn lại.”

Phương Cảnh im lặng.

Đúng.

Mười cân Linh Diệp ban đầu có ba nguồn.

Nhưng khi vận chuyển, chúng đã được gom thành một lô.

Đến lúc hắn nhận hàng, việc phân biệt từng phần đã khó hơn nhiều.

Lục Thanh Hà nói:

“Nếu lần sau ta lấy ít hơn, mỗi nguồn để riêng, ngươi có thể thử từng nguồn.”

Phương Cảnh gật đầu.

“Như vậy dễ so sánh hơn.”

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói đến chuyện bỏ cuộc.

Bởi thất bại lần trước đã cho họ biết vấn đề nằm ở đâu.

Nhưng biết vấn đề chưa có nghĩa là phải tiếp tục bỏ thêm một khoản tiền lớn.

Phương Cảnh lấy giấy tính toán.

“Lần này không mua mười cân.”

“Bao nhiêu?”

“Chưa biết.”

Hắn suy nghĩ một lát.

“Trước tiên mỗi nguồn lấy một lượng nhỏ.”

Lục Thanh Hà hỏi:

“Nhỏ đến mức nào?”

“Đủ cho vài mẻ thử.”

“Ba nguồn?”

“Ừ.”

Lục Thanh Hà tính nhẩm.

“Như vậy tiền hàng sẽ ít hơn rất nhiều.”

“Tiền vận chuyển cũng giảm.”

“Nhưng nếu mua ít, người hái thuốc có thể không muốn bán.”

“Vậy phải hỏi trước.”

Lục Thanh Hà gật đầu.

Hắn lấy một mảnh giấy, bắt đầu ghi.

Nguồn thứ nhất.

Nguồn thứ hai.

Nguồn thứ ba.

Mỗi nguồn lấy riêng.

Không trộn.

Mỗi phần ghi rõ người cung cấp.

Nếu biết thì ghi nơi thu hái.

Nếu không biết thì ghi không biết.

Lục Thanh Hà vừa viết vừa nói:

“Ta sẽ không mang hàng về hết một lần.”

Phương Cảnh ngẩng đầu.

“Vì sao?”

“Lấy mẫu trước.”

Hắn cười.

“Ngươi dạy ta kiểm hàng rồi.”

Phương Cảnh cũng cười.

“Đó không phải dạy.”

“Dù sao ta cũng học được.”

Hai người tiếp tục tính.

Lần này, họ không đặt mục tiêu mua được nhiều thuốc.

Mục tiêu chỉ là xác định xem nguồn nào có khả năng cung cấp nguyên liệu phù hợp.

Nếu kết quả không tốt, tổn thất cũng nhỏ.

Nếu một nguồn có chất lượng ổn định, họ mới tính đến chuyện mua nhiều hơn.

Đó là cách làm hoàn toàn khác lần trước.

Lần trước:

Mua nhiều → luyện thử → phát hiện vấn đề.

Lần này:

Lấy mẫu → kiểm tra → luyện thử → đánh giá → rồi mới quyết định mua.

Phương Cảnh viết hai dòng ấy vào sổ.

Hắn nhìn một lúc rồi nói:

“Như vậy tốt hơn.”

Lục Thanh Hà hỏi:

“Vì sao?”

“Vì chúng ta không cần dùng tiền để mua một câu trả lời quá lớn.”

Lục Thanh Hà bật cười.

“Câu này nghe giống ngươi.”

Phương Cảnh không để ý.

Hắn đang nhìn những con số trên giấy.

Mười cân Linh Diệp lần trước đã khiến họ mất tiền.

Lần này, họ không tìm cách kiếm lại ngay khoản đã mất.

Họ chỉ muốn giảm khả năng mất thêm.

Đó mới là điều họ cần học.

Lục Thanh Hà thu những tờ giấy lại.

“Ta đi hỏi nguồn hàng.”

“Đừng vội mua.”

“Ta biết.”

“Trước tiên lấy mẫu.”

“Biết rồi.”

“Và để riêng từng nguồn.”

Lục Thanh Hà đứng dậy.

“Ta nhớ.”

Hắn đi đến cửa rồi quay lại.

“Phương Cảnh.”

“Ừ?”

“Nếu lần này vẫn thất bại thì sao?”

Phương Cảnh nhìn hắn.

“Thì chúng ta lại xem sai ở đâu.”

Lục Thanh Hà cười.

“Ta cũng nghĩ vậy.”

Hắn bước ra ngoài.

Phương Cảnh nhìn theo.

Lần hợp tác đầu tiên đã thất bại về tiền bạc.

Nhưng thất bại không khiến hai người lập tức tách khỏi nhau.

Ngược lại, nó khiến cách hợp tác của họ rõ ràng hơn.

Lục Thanh Hà hiểu rằng không thể chỉ mang hàng về.

Phương Cảnh hiểu rằng không thể chỉ ngồi trước lò rồi chờ nguyên liệu tốt tự xuất hiện.

Một người đi tìm nguồn.

Một người kiểm tra và thử nghiệm.

Hai công việc khác nhau.

Nhưng có thể nối lại với nhau.

Phương Cảnh cúi xuống viết vào sổ:

“Thử lại, nhưng giảm quy mô.”

Hắn nhìn dòng chữ.

Rồi thêm một câu:

“Không phải thất bại nào cũng cần được sửa bằng một lần thử lớn hơn.”

Có những lúc, cách tốt nhất để tiến lên là lùi lại một bước.

Làm nhỏ hơn.

Tốn ít hơn.

Kiểm soát chặt hơn.

Và để kết quả tự nói cho mình biết con đường nào đáng đi tiếp.

Ngoài cửa, tiếng bước chân của Lục Thanh Hà đã xa dần.

Một lần thử mới đang bắt đầu.

Nhưng lần này, trước khi dược liệu đi vào lò, họ sẽ kiểm tra nó trước.

--=--




--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.