Chương 5: Tạ Mộc Sinh

6 phút đọc
1,170 từ
0 lượt xem

Sau lần làm hỏng mẻ Huyền Diệp, Phương Cảnh cẩn thận hơn rất nhiều.

Cẩn thận đến mức đôi khi chính hắn cũng thấy mình hơi quá tay.

Mỗi lần sơ chế thuốc, hắn đều kiểm tra lại hai lần.

Nia đặt ở đâu.

Nắng chiếu tới mức nào.

Gió thổi từ hướng nào.

Thuốc đã khô đến đâu.

Có mùi gì khác thường hay không.

Những thứ trước kia hắn thường làm theo thói quen, bây giờ đều được hắn ghi lại.

Cha hắn không nói gì.

Mẹ hắn cũng không hỏi.

Nhưng chiếc hộp gỗ nhỏ trong kho thuốc ngày càng dày thêm những mảnh giấy.

Một buổi sáng, Phương Viễn Sơn bảo hắn mang một bao Huyền Diệp đến dược phường bên phố đông.

“Đưa cho Tạ tiên sinh.”

Phương Cảnh vác bao thuốc lên vai.

“Tạ tiên sinh nào?”

“Tạ Mộc Sinh.”

“Người làm đan dược?”

“Ừ.”

Phương Cảnh hơi khựng lại.

“Đan sư?”

“Chưa đến mức ấy.”

Phương Viễn Sơn nói.

“Ông ấy chỉ biết luyện vài loại đan dược thông thường.”

“Vậy sao cha gọi là tiên sinh?”

“Vì người ta lớn tuổi hơn con.”

Phương Cảnh cười.

Hắn không hỏi thêm.

Dược phường bên phố đông nằm gần chợ.

So với cửa hàng nhà hắn, nơi này lớn hơn rất nhiều.

Biển hiệu mới.

Giá thuốc cao.

Bên trong có một căn phòng riêng dành cho việc sao chế.

Phương Cảnh vừa bước vào đã nghe thấy tiếng người gọi.

“Tạ tiên sinh có ở đây không?”

Một giọng già nua từ phía sau vang lên.

“Ai?”

“Phương gia đưa thuốc tới.”

“Để đó.”

Phương Cảnh đặt bao thuốc xuống.

Một lát sau, một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi từ trong phòng đi ra.

Ông mặc áo vải xanh sẫm, tóc đã điểm bạc.

Gương mặt không có gì đặc biệt.

Chỉ có đôi mắt rất tỉnh.

Ông nhìn Phương Cảnh.

“Phương Viễn Sơn sai ngươi tới?”

“Vâng.”

“Con trai ông ấy?”

“Vâng.”

Tạ Mộc Sinh gật đầu.

Ông không hỏi thêm, quay sang mở bao thuốc.

“Lô này hái ở đâu?”

“Con không biết.”

Tạ Mộc Sinh ngẩng lên.

“Không biết?”

“Cha con mua của người hái thuốc.”

“Vậy sao con không hỏi?”

Phương Cảnh im lặng một thoáng.

“Lần sau con sẽ hỏi.”

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn.

Không nói gì.

Ông lấy một nắm Huyền Diệp ra.

Đặt lên bàn.

“Biết đây là gì không?”

“Huyền Diệp.”

“Biết tốt xấu không?”

Phương Cảnh nhìn đống thuốc.

“Đại khái.”

“Đại khái là thế nào?”

Phương Cảnh không trả lời ngay.

Hắn lấy một nhánh lên.

“Nhánh này hơi ẩm.”

Tạ Mộc Sinh không nói.

Phương Cảnh lấy nhánh khác.

“Cái này khô hơn.”

Rồi hắn lấy một chiếc lá.

“Còn cái này có vẻ bị dập trong lúc vận chuyển.”

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn.

“Vì sao?”

“Méр lá bị nát. Màu ở chỗ đó cũng sẫm hơn.”

“Còn gì nữa?”

Phương Cảnh ngửi thử.

“Có mùi hơi khác.”

“Khác thế nào?”

“Khó nói.”

Tạ Mộc Sinh cười.

“Không biết thì cứ nói không biết.”

Phương Cảnh gật đầu.

“Vâng.”

Tạ Mộc Sinh lấy một nhánh thuốc khác.

“Cái này?”

“Huyền Diệp.”

“Cùng loại?”

Phương Cảnh nhìn kỹ.

“Vâng.”

“Chắc?”

Phương Cảnh lại nhìn.

Lần này hắn không trả lời ngay.

Hắn đặt hai nhánh cạnh nhau.

Một lúc sau mới nói:

“Có thể không hoàn toàn giống nhau.”

“Ở đâu?”

“Lá.”

“Còn?”

“Thân.”

“Còn?”

Phương Cảnh nhíu mày.

Hắn đưa hai nhánh lên ngửi.

“Có một nhánh mùi nồng hơn.”

Tạ Mộc Sinh không nói.

Phương Cảnh đặt chúng xuống.

“Nhưng con không biết vì sao.”

Tạ Mộc Sinh lúc này mới gật đầu.

“Không biết vì sao mà vẫn nhận ra?”

Phương Cảnh nhìn ông.

“Con chỉ thấy khác.”

“Đó mới là điều đáng nói.”

Tạ Mộc Sinh ngồi xuống.

Ông lấy từ trong tủ một chiếc bát nhỏ, đặt lên bàn rồi nghiền một ít thuốc.

Sau đó ông đưa cho Phương Cảnh.

“Ngửi.”

Phương Cảnh cúi xuống.

Mùi thuốc sau khi nghiền nát khác hẳn lúc còn nguyên.

“Thế nào?”

“Đắng hơn.”

“Còn?”

“Có mùi đất.”

“Đúng.”

Tạ Mộc Sinh thu bột thuốc lại.

“Người học thuốc thường nhớ tên trước.”

Ông nói.

“Sau đó nhớ hình.”

“Sau đó mới học cách dùng.”

Phương Cảnh nghe rất chăm chú.

“Nhưng có người lại đi ngược.”

“Ngược thế nào?”

“Không nhớ được nhiều tên.”

Tạ Mộc Sinh cười.

“Nhưng lại nhìn ra chỗ khác nhau giữa những thứ người khác cho là giống nhau.”

Phương Cảnh không biết nên trả lời thế nào.

Hắn chỉ nghĩ đến ba mươi bảy vị thuốc trong nhà.

Hắn vẫn còn nhầm.

Vẫn có những loại không nhận ra.

Vẫn chưa thể nói mình hiểu dược tính.

Tạ Mộc Sinh cũng không nói hắn giỏi.

Ông chỉ nhìn những nhánh thuốc trước mặt.

“Con học bao lâu rồi?”

“Gần nửa tháng.”

“Chỉ nửa tháng?”

“Vâng.”

Tạ Mộc Sinh hơi bất ngờ.

Ông cầm một nhánh Huyền Diệp lên.

“Vậy thì đừng vội học những thứ quá xa.”

“Cứ học cho chắc những thứ trước mắt.”

Phương Cảnh gật đầu.

Tạ Mộc Sinh lấy bút viết một dòng lên mảnh giấy.

“Về hỏi cha con.”

Phương Cảnh nhận lấy.

Trên giấy chỉ có vài chữ:

Huyền Diệp Bắc Sơn — phân biệt theo mùa hái.

“Đây là gì?”

“Thứ nên hỏi.”

“Cha con biết.”

“Vậy càng tốt.”

Tạ Mộc Sinh đứng dậy.

“Người học thuốc không sợ biết ít.”

Ông nói.

“Chỉ sợ chưa biết đã tưởng mình biết.”

Phương Cảnh cất mảnh giấy vào túi.

“Con nhớ rồi.”

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn thêm một lát.

“Còn nữa.”

“Vâng?”

“Đừng chỉ nhìn thuốc đã nằm trong kho.”

Phương Cảnh ngẩn ra.

“Muốn hiểu thuốc thì phải biết nó từ đâu tới.”

“Đất nào.”

“Thời tiết thế nào.”

“Ai hái.”

“Hái lúc nào.”

“Phơi ra sao.”

Ông nói từng câu chậm rãi.

“Những thứ đó đều có thể lưu lại trên một nhánh thuốc.”

Phương Cảnh đứng yên.

Những lời này khiến hắn nhớ đến Trần thúc hôm trước.

Bàn tay đầy vết chai.

Chiếc sọt tre.

Những con đường núi.

Hắn bắt đầu hiểu rằng dược liệu không phải một món hàng chết.

Nó có cả một quá trình trước khi đến tay người dùng.

“Con hiểu rồi.”

Tạ Mộc Sinh gật đầu.

“Về đi.”

Phương Cảnh cúi người chào rồi vác bao thuốc lên vai.

Ra đến cửa, hắn quay lại nhìn căn phòng phía sau.

Tạ Mộc Sinh đã cúi xuống kiểm tra dược liệu.

Không ai nói rằng cuộc gặp hôm nay có ý nghĩa lớn.

Phương Cảnh cũng không nghĩ như vậy.

Đối với hắn, đó chỉ là một lần đưa thuốc.

Một người làm nghề thuốc lâu năm nói với hắn vài câu.

Thế thôi.

Nhưng trên đường về, hắn cứ nhớ mãi câu nói ấy.

Đừng chỉ nhìn thuốc đã nằm trong kho.

Buổi chiều, khi về đến nhà, việc đầu tiên Phương Cảnh làm là tìm cha.

“Cha.”

“Hửm?”

“Tạ tiên sinh bảo con hỏi cha một chuyện.”

Phương Viễn Sơn ngẩng đầu.

“Chuyện gì?”

Phương Cảnh lấy mảnh giấy ra.

“Huyền Diệp Bắc Sơn phân biệt theo mùa hái.”

Phương Viễn Sơn nhìn dòng chữ.

Rồi nhìn con trai.

“Ông ấy nói với con?”

“Vâng.”

“Còn nói gì?”

Phương Cảnh nghĩ một lúc.

“Ông ấy bảo con đừng chỉ nhìn thuốc trong kho.”

Phương Viễn Sơn im lặng.

Một lát sau, ông nói:

“Xem ra ông ấy đã để ý đến con.”

Phương Cảnh không hiểu.

“Để ý gì?”

“Không có gì.”

Phương Viễn Sơn cất mảnh giấy đi.

“Ngày mai theo ta lên kho.”

“Làm gì?”

“Ta cho con xem thuốc trước khi nó thành thuốc.”

Phương Cảnh đứng đó.

Không biết vì sao, hắn bỗng thấy câu nói ấy đáng để chờ đợi.

Tối hôm đó, hắn lại mở chiếc hộp gỗ.

Lấy một mảnh giấy mới.

Viết xuống:

Tạ Mộc Sinh.

Bên dưới, hắn ghi:

Nhìn ra sự khác biệt giữa những dược liệu tưởng như giống nhau.

Phương Cảnh nhìn dòng chữ hồi lâu.

Rồi đóng hộp lại.

Ngoài sân, gió đêm thổi qua.

Mùi thuốc từ kho theo gió len vào căn nhà.

Lần đầu tiên, hắn bắt đầu cảm thấy ba mươi bảy vị thuốc trước mặt mình...

có lẽ còn nhiều điều chưa được hắn nhìn thấy.

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.