Chương 14: Không phải thuốc nào cũng giống nhau

6 phút đọc
1,047 từ
0 lượt xem

Ba ngày sau, người khách hôm trước lại đến dược phường.

Phương Cảnh đang ngồi sau quầy, trước mặt là hai gói thuốc.

Một gói mới.

Một gói cũ.

Hai gói đều có cùng tên.

Cùng một phương.

Cùng số vị.

Nhưng khi đặt cạnh nhau, hắn vẫn cảm thấy có gì đó không giống.

Người khách bước vào, nhìn thấy hắn thì dừng lại.

“Có tìm ra chưa?”

Phương Cảnh đứng dậy.

“Chưa hoàn toàn.”

Người khách lập tức cau mày.

“Chưa hoàn toàn là sao?”

“Ta đã kiểm tra phần thuốc ông trả lại.”

“Có vấn đề không?”

“Có một số điểm khác với thuốc trong kho.”

Người khách nhìn hai gói thuốc.

“Khác ở đâu?”

Phương Cảnh không trả lời ngay.

Hắn mở gói thuốc cũ.

Lấy từng vị ra.

Sau đó mở gói mới.

Cũng lấy từng vị tương ứng ra.

Hai phần thuốc được đặt thành từng đôi trên mặt bàn.

Người khách nhìn một lúc rồi bật cười.

“Ta nhìn chẳng thấy gì.”

Phương Cảnh cũng từng nghĩ như vậy.

Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, rất nhiều thứ gần như giống nhau.

Cùng là một loại rễ.

Cùng là một loại lá.

Cùng một màu sắc.

Cùng một tên gọi.

Nhưng từ khi học cách quan sát dược liệu, hắn đã biết cái tên không nói hết được mọi thứ.

Hắn cầm một miếng dược liệu lên.

“Vị này.”

“Có gì?”

“Ông mua lần trước ở đây bao lâu rồi?”

“Ta không nhớ.”

Phương Cảnh nhìn cha.

Phương Viễn Sơn đáp:

“Lô đó nhập về hơn một tháng.”

Phương Cảnh gật đầu.

Hắn lại cầm một miếng khác.

“Còn lô này?”

“Vừa nhập tuần trước.”

Hai miếng dược liệu đặt cạnh nhau.

Một miếng hơi sẫm.

Một miếng sáng hơn.

Một miếng khô giòn.

Một miếng vẫn còn độ dẻo.

Không khác đến mức một người bình thường có thể lập tức nhận ra.

Nhưng đối với Phương Cảnh, những khác biệt ấy bắt đầu có ý nghĩa.

Hắn lấy một ít dược liệu đem cân.

Rồi lấy cùng lượng của gói kia cân lại.

Không giống nhau hoàn toàn.

Hắn lại kiểm tra mùi.

Sau đó hỏi:

“Ông sắc thuốc lần trước bằng cùng một lượng nước?”

“Ta nghĩ là vậy.”

“Thời gian đun?”

“Cũng vậy.”

“Lửa?”

“Bếp nhà ta thì vẫn thế.”

Phương Cảnh gật đầu.

Vậy thì phải quay lại trước đó.

Dược liệu.

Hắn đem hai phần thuốc vào phía trong.

Không dùng lò luyện.

Chỉ làm một việc rất đơn giản.

Đun thử cùng một lượng nước, cùng một thời gian, cùng một loại nồi.

Phương Cảnh đứng bên cạnh bếp.

Hai nồi thuốc cùng sôi.

Mùi thuốc dần lan ra.

Lúc đầu gần như giống nhau.

Nhưng sau một lúc, sự khác biệt bắt đầu xuất hiện.

Nồi thứ nhất có màu đậm hơn.

Nồi thứ hai nhạt hơn.

Phương Cảnh nhìn hai nồi nước.

Không nói.

Hắn lấy một ít nước thuốc ra hai chiếc chén nhỏ.

Đặt cạnh nhau.

Người khách đứng phía sau cũng nhìn.

“Thế nào?”

“Chưa biết.”

“Lại chưa biết?”

Phương Cảnh cười.

“Ta chỉ biết hai nồi cho ra kết quả khác nhau.”

“Nhưng đều dùng cùng một phương?”

“Đúng.”

“Cùng số vị thuốc?”

“Đúng.”

“Cùng cách sắc?”

“Đúng.”

Người khách im lặng.

Phương Cảnh nhìn hai chén thuốc.

“Nhưng dược liệu không hoàn toàn giống nhau.”

Người khách vẫn chưa hiểu.

“Cùng tên mà.”

“Cùng tên không có nghĩa là hoàn toàn giống.”

Phương Cảnh nói chậm rãi.

“Có cây mọc ở nơi khô. Có cây mọc ở nơi ẩm.”

“Có cây được hái đúng lúc. Có cây hái sớm.”

“Có cây được phơi kỹ. Có cây còn giữ hơi ẩm.”

“Nhìn bên ngoài có thể gần như giống nhau.”

“Nhưng bên trong có thể đã khác.”

Người khách không nói nữa.

Phương Cảnh không dám khẳng định chính dược liệu là nguyên nhân duy nhất khiến ông ta uống thuốc không hiệu quả.

Hắn vẫn nhớ bài học của mấy ngày trước.

Không được lấy kết quả thay cho nguyên nhân.

Nhưng hôm nay hắn đã có thêm một thứ.

Một bằng chứng nhỏ.

Hai phần dược liệu từ cùng một phương thuốc.

Cùng cách xử lý.

Cho ra hai trạng thái nước thuốc khác nhau.

Điều đó khiến hắn mở cuốn sổ.

Hắn viết:

Cùng phương không nhất định cùng hiệu quả.

Rồi suy nghĩ một lát, hắn viết thêm:

Dược liệu có khác biệt thì thành phẩm có thể khác biệt.

Phương Cảnh nhìn dòng chữ.

Sau đó gạch dưới hai chữ:

dược liệu.

Người khách nhìn hắn viết.

“Vậy thuốc lần trước của ta là thuốc kém?”

Phương Cảnh ngẩng đầu.

“Ta chưa nói vậy.”

“Thế là sao?”

“Có thể dược liệu của hai lần khác nhau.”

“Khác thì sao?”

“Khác ở đâu, khác đến mức nào, ảnh hưởng đến đâu… còn phải kiểm tra.”

Người khách nhìn hắn.

Lần này ông không tranh luận.

Ông chỉ hỏi:

“Vậy lần sau mua thuốc, ta phải làm sao?”

Phương Cảnh suy nghĩ.

Hắn không thể bảo người bệnh tự mình kiểm tra dược liệu.

Cũng không thể yêu cầu mọi người hiểu những điều mà hắn vừa mới bắt đầu học.

Cuối cùng hắn nói:

“Ông cứ nói rõ tình trạng của mình.”

“Đừng chỉ nói tên thuốc muốn mua.”

Người khách gật đầu.

“Được.”

Ông cầm gói thuốc mới.

Trước khi đi, ông quay lại hỏi:

“Thuốc này có chắc tốt hơn lần trước không?”

Phương Cảnh nhìn ông.

“Ta không dám chắc.”

Người khách bật cười.

“Ngươi lúc nào cũng nói không chắc.”

“Bởi vì ta chưa biết.”

Lần này người khách không khó chịu.

Ông gật đầu rồi rời khỏi dược phường.

Cánh cửa đóng lại.

Phương Cảnh quay vào trong.

Trần Ngọc Lan đang lựa thuốc.

Bà hỏi:

“Con hiểu được gì?”

Phương Cảnh nhìn hai gói thuốc.

“Cùng một phương thuốc.”

“Ừ.”

“Không có nghĩa là mọi lần làm ra đều giống nhau.”

Trần Ngọc Lan gật đầu.

“Còn gì nữa?”

Phương Cảnh suy nghĩ.

“Muốn biết thuốc tốt hay không, không thể chỉ nhìn tên phương thuốc.”

“Đúng.”

“Phải nhìn cả dược liệu.”

“Ừ.”

“Và…”

Hắn dừng lại.

“Cả người dùng.”

Trần Ngọc Lan mỉm cười.

“Bây giờ con mới bắt đầu hiểu.”

Phương Cảnh ngồi xuống.

Hắn mở cuốn sổ.

Lần này hắn không ghi thêm một công thức.

Hắn ghi một câu hỏi.

Nếu cùng một phương thuốc có thể cho kết quả khác nhau, vậy sự khác biệt bắt đầu từ đâu?

Hắn nhìn câu hỏi ấy.

Một câu hỏi rất nhỏ.

Nhưng hắn biết mình chưa thể trả lời.

Bởi vì muốn trả lời, hắn phải quay trở lại với từng thứ mình đã học.

Nguồn gốc dược liệu.

Thời điểm thu hái.

Cách sơ chế.

Độ khô.

Cách bảo quản.

Lửa.

Thời gian.

Cách phối.

Và cuối cùng là người sử dụng.

Một phương thuốc tưởng như chỉ là mấy vị thuốc đặt cạnh nhau.

Nhưng phía sau nó là rất nhiều thứ.

Phương Cảnh khép sổ.

Ngoài cửa, người mua thuốc vẫn ra vào.

Một ngày bình thường của dược phường tiếp tục.

Nhưng trong đầu hắn, một nhận thức mới đã hình thành.

Đan phương chỉ nói cho người ta biết nên dùng những gì.

Còn làm ra được thứ thuốc như thế nào lại là một chuyện khác.

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.