Chương 8: Lửa đầu tiên

5 phút đọc
967 từ
0 lượt xem

Sáng hôm ấy, Phương Viễn Sơn gọi Phương Cảnh vào kho.

“Chiều nay theo ta đến dược phường.”

Phương Cảnh đang ghi chép, ngẩng đầu lên.

“Làm gì?”

“Đưa thuốc.”

“Như mọi lần?”

“Không.”

Phương Viễn Sơn nhìn hắn.

“Lần này đưa thuốc cho Tạ Mộc Sinh.”

Phương Cảnh gấp cuốn sổ lại.

Đến gần trưa, hai cha con mang theo một bao dược liệu đến dược phường.

Tạ Mộc Sinh hôm nay không ngồi ở phòng ngoài.

Ông đang ở phía sau.

Phương Cảnh theo cha bước qua một cánh cửa gỗ mà trước đây hắn chưa từng được vào.

Một luồng hơi nóng lập tức phả vào mặt.

Hắn dừng bước.

Phía trong là một căn phòng không lớn.

Giữa phòng đặt một chiếc lò bằng đồng.

Lò không cao, thân tròn, bên dưới có một khoang chứa than.

Phía trên là nắp lò được đậy kín.

Một đường ống nhỏ dẫn khói ra ngoài.

Bên cạnh lò là mấy chiếc bàn thấp.

Trên bàn đặt các bát thuốc, bình đất và những chiếc cân nhỏ.

Phương Cảnh đứng nhìn.

Đây là lần đầu tiên hắn thực sự nhìn thấy một lò luyện đan.

Không giống những gì hắn từng tưởng tượng.

Không có ánh sáng kỳ lạ.

Không có mây khói cuồn cuộn.

Chỉ có một chiếc lò đồng cũ đang nóng dần lên.

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn.

“Muốn xem?”

Phương Cảnh gật đầu.

“Vâng.”

“Vậy đứng xa một chút.”

Phương Cảnh lùi lại.

Tạ Mộc Sinh lấy một ít dược liệu đã được sơ chế, lần lượt đặt vào những chiếc bát riêng.

Ông không vội cho thuốc vào lò.

Trước tiên kiểm tra từng thứ.

Phương Cảnh nhìn.

Một lát sau, hắn hỏi:

“Không phải chỉ cần cho thuốc vào cùng lúc sao?”

Tạ Mộc Sinh quay lại.

“Con nghĩ luyện đan là nấu một nồi thuốc?”

“Không.”

“Nhưng vừa rồi con nghĩ như vậy.”

Phương Cảnh hơi ngượng.

Tạ Mộc Sinh cười.

“Luyện đan không phải cứ phối đúng thuốc rồi đốt.”

Ông chỉ vào những bát thuốc trên bàn.

“Có thứ phải xử lý trước.”

“Có thứ phải nghiền.”

“Có thứ phải giữ nguyên.”

“Có thứ cho vào trước.”

“Có thứ cho vào sau.”

Phương Cảnh nhìn những dược liệu.

“Vì dược tính khác nhau?”

“Đúng.”

“Vậy lửa thì sao?”

Tạ Mộc Sinh nhìn chiếc lò.

“Lửa cũng có khác.”

Ông dùng một thanh sắt nhỏ khều than.

Ngọn lửa bên dưới lập tức thay đổi.

Lúc mạnh.

Lúc yếu.

Lúc gần như chỉ còn một lớp than đỏ.

Phương Cảnh chăm chú nhìn.

“Cùng một loại thuốc?”

“Cùng một loại thuốc.”

“Lửa khác nhau cũng cho kết quả khác?”

“Đương nhiên.”

Tạ Mộc Sinh đặt thanh sắt xuống.

“Con phơi Huyền Diệp dưới nắng hai canh giờ đã làm hỏng một mẻ.”

“Lửa trong lò còn khó kiểm soát hơn ánh nắng.”

Phương Cảnh im lặng.

Hắn chợt hiểu.

Mấy ngày trước, hắn còn nghĩ mình đã biết cách sơ chế.

Nhưng chỉ một lần tự ý đổi cách phơi đã làm hỏng hơn mười cân thuốc.

Nếu đưa tất cả những thứ ấy vào một chiếc lò đang cháy...

sai một bước sẽ thành thế nào?

Tạ Mộc Sinh bắt đầu luyện.

Ông cho một phần dược liệu vào lò.

Đậy nắp.

Sau đó ngồi xuống trước lò.

Không nói gì.

Phương Cảnh đứng bên cạnh quan sát.

Thời gian trôi qua rất chậm.

Không có gì xảy ra.

Ít nhất là nhìn bằng mắt thì không có gì xảy ra.

Chỉ có ngọn lửa bên dưới liên tục được điều chỉnh.

Một lát sau, Tạ Mộc Sinh mở nắp.

Một mùi thuốc lập tức tràn ra.

Khác hẳn mùi thuốc khô.

Nó đậm hơn.

Nóng hơn.

Có vị đắng thoảng trong không khí.

Phương Cảnh vô thức tiến lên một bước.

“Đứng yên.”

Tạ Mộc Sinh nói.

Hắn lập tức dừng lại.

Tạ Mộc Sinh lấy một chiếc kẹp, lấy phần thuốc trong lò ra.

Thuốc đã thay đổi màu.

Có phần khô hơn.

Có phần sẫm hơn.

Một số mảnh đã vụn ra.

Phương Cảnh nhìn.

“Vậy là xong?”

“Chưa.”

Tạ Mộc Sinh đặt thuốc sang một bên.

“Đây chỉ là một bước.”

Phương Cảnh không hỏi nữa.

Hắn nhìn chiếc lò đồng.

Lần đầu tiên hắn hiểu tại sao Tạ Mộc Sinh nói luyện đan không đơn giản.

Những gì hắn từng học mấy ngày qua đều là những thứ nằm bên ngoài chiếc lò.

Nhận biết dược liệu.

Phân biệt tốt xấu.

Hiểu nơi sinh trưởng.

Biết cách sơ chế.

Còn khi bước vào trong lò...

tất cả những điều đó vẫn chưa đủ.

Phải biết thời điểm.

Biết thứ tự.

Biết nhiệt độ.

Biết cách quan sát biến hóa.

Và quan trọng nhất...

phải biết khi nào nên làm, khi nào không nên làm.

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn.

“Muốn thử không?”

Phương Cảnh lập tức nhìn sang.

“Bây giờ?”

“Ừ.”

Hắn nhìn chiếc lò.

Rồi nhìn đống dược liệu.

Sau một thoáng do dự, hắn lắc đầu.

“Con chưa biết.”

Tạ Mộc Sinh hơi ngạc nhiên.

“Không muốn thử?”

“Muốn.”

Phương Cảnh nói.

“Nhưng con chưa hiểu.”

Tạ Mộc Sinh nhìn hắn vài giây.

Sau đó gật đầu.

“Được.”

Ông không ép hắn.

“Biết mình chưa biết cũng là một chuyện tốt.”

Phương Cảnh nhìn ngọn lửa dưới lò.

Đó là lần đầu tiên hắn đứng gần một chiếc lò luyện đan.

Cũng là lần đầu tiên hắn thấy một người thực sự dùng lửa để thay đổi dược liệu.

Không có gì thần kỳ.

Chỉ có một chiếc lò đồng, vài nắm thuốc và một ngọn lửa cần được kiểm soát.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến hắn thấy Đan đạo xa hơn trước rất nhiều.

Trước khi rời khỏi dược phường, Phương Cảnh quay lại nhìn chiếc lò lần cuối.

Hắn không biết bao giờ mình mới có thể tự tay châm lửa.

Cũng không biết mình có thật sự luyện thành đan dược hay không.

Nhưng hắn biết một điều.

Muốn bước qua cánh cửa này...

hắn còn phải học rất nhiều.

Chiều hôm ấy, khi về nhà, Phương Cảnh mở cuốn sổ.

Dưới những dòng ghi chép về dược liệu, hắn viết thêm:

Lò luyện đan.

Lửa không chỉ để đốt thuốc.

Dược liệu khác nhau, cách xử lý khác nhau.

Thứ tự và mức lửa đều có thể làm thay đổi kết quả.

Hắn nhìn những dòng chữ.

Sau đó gạch dưới một câu.

Phối đúng thuốc chưa chắc luyện được đan.

Đêm xuống.

Trong kho thuốc, những bó dược liệu vẫn nằm yên trên giá.

Nhưng từ hôm nay, Phương Cảnh đã biết phía sau chúng còn có một thứ khác.

Lửa.

--=--

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.