Chương 24: Tìm nguyên nhân

6 phút đọc
1,168 từ
0 lượt xem

Sáng hôm đó, Phương Cảnh không lập tức nhóm lửa.

Hắn ngồi trước lò luyện đan rất lâu.

Trên bàn là những viên đan còn lại của mẻ trước.

Tạp chất vẫn còn đó.

Không nhiều đến mức khiến đan dược mất tác dụng.

Nhưng đủ để hắn không hài lòng.

Trước đây, gặp một vấn đề như vậy, hắn thường nghĩ cách sửa ngay.

Đổi hỏa lực.

Đổi thứ tự.

Đổi tỷ lệ.

Thử thêm một lần.

Không được thì thử tiếp.

Nhưng sau mấy ngày, hắn nhận ra mình đang làm một việc rất nguy hiểm.

Hắn thay đổi quá nhiều thứ cùng lúc.

Nếu mẻ sau tốt hơn, hắn cũng không biết vì sao.

Nếu mẻ sau tệ hơn, hắn càng không biết vì sao.

Thành công hay thất bại đều không cho hắn một câu trả lời rõ ràng.

Phương Cảnh mở Sổ Dược Liệu.

Lật đến trang ghi mẻ đan đầu tiên.

Hắn dùng bút gạch một đường dưới bốn chữ:

Tìm nguyên nhân.

Sau đó viết bên dưới:

Không đổi tất cả cùng lúc.

Hắn bắt đầu lại từ đầu.

Dược liệu được đặt thành từng phần riêng.

Thanh Diệp.

Phụ dược thứ nhất.

Phụ dược thứ hai.

Dẫn dược.

Hắn kiểm tra từng thứ.

Màu sắc.

Mùi.

Độ khô.

Kích thước.

Nguồn gốc.

Thời gian mua.

Thanh Diệp lần này không phải cùng một lô với lần trước.

Phương Cảnh lập tức dừng lại.

Hắn nhớ đến chuyến đi lên núi.

Nhớ hai bụi Thanh Diệp mọc ở hai vị trí khác nhau.

Nhớ trận mưa.

Nhớ sự khác biệt về mùi.

Hắn lấy mẫu cũ ra so sánh.

Hai phần Thanh Diệp đặt cạnh nhau.

Một phần có màu hơi đậm.

Một phần có mùi nhẹ hơn.

Phương Cảnh ghi lại.

Nhưng hắn không kết luận.

Khác nguồn — cần kiểm chứng.

Sau đó hắn kiểm tra khâu sơ chế.

Dược liệu được rửa.

Cắt.

Phơi.

Bảo quản.

Hắn xem lại cách mình đã làm lần trước.

Không có gì quá bất thường.

Nhưng một chi tiết khiến hắn chú ý.

Một phần dược liệu hôm ấy khô nhanh hơn.

Một phần được đặt ở nơi có gió.

Một phần ở gần bếp hơn.

Phương Cảnh nhìn hai túi dược liệu.

Lại ghi:

Điều kiện phơi không hoàn toàn giống nhau.

Hắn ngồi xuống.

Hai khả năng đã xuất hiện.

Nguồn dược liệu.

Sơ chế.

Nhưng vẫn còn luyện chế.

Hắn nhóm lửa.

Mẻ đầu tiên hôm nay được giữ nguyên những điều kiện hắn cho rằng ít có khả năng gây ra vấn đề.

Hỏa lực được ghi lại.

Thời gian được ghi lại.

Thứ tự đưa thuốc vào cũng ghi lại.

Phương Cảnh không còn luyện bằng trí nhớ.

Bên cạnh lò có một mảnh gỗ nhỏ.

Mỗi khi làm một bước, hắn đánh dấu.

Đã làm.

Đã kiểm tra.

Không thay đổi.

Mẻ đan hoàn thành.

Kết quả vẫn có tạp chất.

Phương Cảnh không thất vọng.

Ngược lại, hắn thấy rõ hơn.

Ít nhất lần này hắn không làm một cách mơ hồ.

Hắn mở sổ.

Mẻ thứ nhất: giữ nguyên phần lớn điều kiện.

Kết quả: tạp chất vẫn xuất hiện.

Hắn khoanh một dòng.

Không thể chỉ do thao tác cuối.

Ngày hôm sau, hắn đổi phần Thanh Diệp.

Những vị thuốc khác giữ nguyên.

Lô Thanh Diệp mới được mua từ một người hái thuốc khác.

Luyện lại.

Kết quả khác một chút.

Tạp chất giảm.

Nhưng vẫn còn.

Phương Cảnh nhìn mẻ đan.

Hắn không nói gì.

Chỉ viết:

Thanh Diệp có khả năng ảnh hưởng. Chưa đủ để kết luận.

Ngày thứ ba, hắn giữ nguyên Thanh Diệp mới.

Thay đổi cách sơ chế.

Thời gian phơi được kéo dài hơn.

Điều kiện bảo quản cũng thay đổi.

Lại luyện.

Kết quả tốt hơn lần trước.

Tạp chất tiếp tục giảm.

Phương Cảnh nhìn những viên đan trong tay.

Lần đầu tiên hắn cảm thấy mình đang thật sự tiến gần đến câu trả lời.

Nhưng hắn vẫn không viết:

Đã tìm ra nguyên nhân.

Hắn viết:

Sơ chế có ảnh hưởng.

Rồi thêm:

Cần tiếp tục kiểm chứng.

Buổi tối, Tạ Mộc Sinh tới.

Ông đứng nhìn những mảnh giấy nhỏ Phương Cảnh đặt quanh lò.

“Ngươi làm gì vậy?”

“Ta đang tìm nguyên nhân.”

“Của tạp chất?”

“Vâng.”

Tạ Mộc Sinh cầm một mảnh giấy lên.

Trên đó viết:

Dược liệu — sơ chế — phối hợp — hỏa hậu — thời gian.

Ông nhìn một lúc.

“Ngươi định kiểm tra hết?”

“Không biết.”

Phương Cảnh thành thật.

“Nhưng nếu không tách từng thứ ra, ta không biết thứ nào gây ra vấn đề.”

Tạ Mộc Sinh đặt mảnh giấy xuống.

“Đây mới là học.”

Phương Cảnh ngẩng đầu.

Tạ Mộc Sinh nói:

“Luyện thành một viên đan chỉ cần làm đúng.”

“Muốn biết vì sao nó thành như thế nào, phải biết mình đã làm những gì.”

Phương Cảnh im lặng ghi câu ấy vào sổ.

Tạ Mộc Sinh nhìn thấy.

“Câu này cũng ghi?”

“Ghi.”

“Không sợ sau này quên?”

“Chính vì sợ quên nên mới ghi.”

Tạ Mộc Sinh cười.

“Được.”

Ông không nói thêm.

Ngày tháng tiếp tục trôi.

Phương Cảnh luyện từng mẻ nhỏ.

Không còn luyện nhiều như trước.

Dược liệu có giá.

Mỗi lần thử đều phải trả tiền.

Vì vậy mỗi mẻ đều phải có mục đích.

Hắn bắt đầu chia vấn đề thành từng phần.

Dược liệu.

Sơ chế.

Phối hợp.

Hỏa hậu.

Thời gian.

Làm nguội.

Có thứ thay đổi.

Có thứ giữ nguyên.

Có thứ sau vài lần thử được loại khỏi danh sách nghi ngờ.

Một hôm, Phương Cảnh phát hiện một điểm.

Hai mẻ đan có nguyên liệu gần như giống nhau.

Cách sơ chế cũng giống nhau.

Nhưng một mẻ có tạp chất nhiều hơn.

Hắn xem lại ghi chép.

Hỏa lực.

Thời gian.

Không có gì khác biệt lớn.

Cho đến khi hắn nhìn thấy dòng cuối.

Làm nguội: mẻ A để nguội tự nhiên.

Mẻ B mở lò sớm hơn.

Phương Cảnh ngồi bất động.

Hắn nhìn dòng chữ ấy.

Rất lâu.

Hắn không lập tức cho rằng mình đã tìm được nguyên nhân.

Nhưng một khả năng mới xuất hiện.

Có lẽ quá trình luyện đan không kết thúc ngay khi hắn tắt lửa.

Có lẽ những gì xảy ra sau khi rời khỏi ngọn lửa cũng quan trọng.

Hắn đứng dậy.

Đốt lò.

Chuẩn bị một mẻ mới.

Lần này, hắn chỉ thay đổi đúng một việc.

Cách làm nguội.

Mọi thứ còn lại giữ nguyên.

Mẻ đan hoàn thành.

Phương Cảnh chờ.

Không mở lò ngay.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Sau đó hắn mới lấy đan ra.

Hắn kiểm tra.

Kết quả chưa hoàn toàn rõ ràng.

Nhưng tạp chất ít hơn.

Phương Cảnh không vui mừng.

Hắn chỉ lấy sổ.

Viết:

Làm nguội có khả năng ảnh hưởng đến sự ổn định của thành phẩm.

Rồi khoanh lại.

Chưa kết luận.

Hắn nhìn những trang giấy đã dày lên.

Mỗi trang là một lần thử.

Mỗi lần thử là một khoản dược liệu.

Một khoảng thời gian.

Một phần công sức.

Nhưng lần đầu tiên, hắn cảm thấy những thất bại của mình đang bắt đầu nối thành một đường.

Không còn là:

Lần này không được.

Mà trở thành:

Nếu thay đổi thứ này, kết quả thay đổi như thế nào?

Phương Cảnh khép sổ.

Hắn vẫn chưa tìm được toàn bộ nguyên nhân của tạp chất.

Nhưng hắn đã tìm được thứ quan trọng hơn một đáp án tạm thời.

Cách tìm đáp án.

Muốn hiểu một mẻ đan, không thể chỉ nhìn thành phẩm rồi đoán.

Phải quay ngược lại.

Từ viên đan.

Đến quá trình.

Từ quá trình.

Đến từng bước.

Từ từng bước.

Đến từng biến đổi nhỏ.

Rồi kiểm chứng từng khả năng.

Phương Cảnh nhìn ngọn lửa dưới lò.

Ánh lửa vẫn đang lay động.

Hắn chợt hiểu rằng, luyện đan có lẽ không chỉ là học cách làm cho thuốc biến thành đan.

Mà còn là học cách nhìn thấy những gì đã xảy ra trong quá trình biến đổi ấy.

Mà muốn nhìn thấy được điều đó, hắn còn phải học rất nhiều.

--=--



--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.