Chương 25: Ba lần thử lại
Sau khi phát hiện cách làm nguội có thể ảnh hưởng đến thành phẩm, Phương Cảnh không vội tin rằng mình đã tìm được nguyên nhân.
Một lần thay đổi chưa đủ.
Hắn cần thử lại.
Nhưng lần này, hắn không luyện theo cảm giác.
Trước khi nhóm lửa, hắn mở cuốn Sổ Dược Liệu.
Ở trang mới, hắn viết:
Mục đích: kiểm tra ảnh hưởng của cách làm nguội.
Bên dưới là những điều kiện phải giữ nguyên.
Dược liệu.
Tỷ lệ.
Cách sơ chế.
Thứ tự đưa thuốc.
Hỏa hậu.
Thời gian.
Chỉ thay đổi một yếu tố.
Làm nguội.
Hắn nhìn danh sách thêm một lần rồi mới bắt đầu.
Mẻ thứ nhất.
Mọi thứ diễn ra thuận lợi.
Đến cuối quá trình, Phương Cảnh giảm lửa.
Lần này hắn không mở lò sớm.
Hắn để lò nguội hoàn toàn.
Chờ đủ thời gian, hắn mới lấy đan ra.
Những viên đan vẫn có tạp chất.
Không nhiều hơn lần trước.
Nhưng cũng chưa đạt điều hắn muốn.
Phương Cảnh đặt từng viên lên bàn.
Hắn kiểm tra.
Rồi ghi:
Lần thử thứ nhất.
Cách làm nguội: nguội hoàn toàn trong lò.
Kết quả: tạp chất vẫn tồn tại.
Hắn suy nghĩ một lúc.
Nếu cách làm nguội là nguyên nhân duy nhất, kết quả đáng lẽ phải thay đổi rõ rệt.
Nhưng nó không thay đổi nhiều.
Vậy có thể cách làm nguội chỉ ảnh hưởng một phần.
Hoặc cũng có thể hắn đã bỏ sót điều gì khác.
Phương Cảnh không sửa kết luận.
Hắn chỉ thêm:
Chưa đủ bằng chứng.
Ngày hôm sau, hắn thử lần thứ hai.
Lần này hắn quay lại lô Thanh Diệp trước đó.
Không phải loại mới.
Hắn muốn kiểm tra xem khác biệt về nguồn dược liệu có thực sự quan trọng hay không.
Các điều kiện luyện chế giữ nguyên.
Chỉ thay đổi Thanh Diệp.
Lửa cháy.
Dược liệu lần lượt được đưa vào.
Phương Cảnh ngồi trước lò suốt quá trình.
Mẻ đan cuối cùng thành hình.
Hắn mở nắp.
Mùi thuốc xộc lên.
Phương Cảnh lấy từng viên ra.
Nhìn.
Ngửi.
So sánh.
Kết quả không tốt.
Tạp chất nhiều hơn mẻ trước.
Hắn không thất vọng.
Bởi lần này, kết quả đã cho hắn một điều rõ ràng hơn.
Hắn mở sổ.
Lần thử thứ hai.
Thay đổi nguồn Thanh Diệp.
Kết quả: tạp chất tăng rõ rệt.
Bên dưới, hắn viết:
Nguồn dược liệu có ảnh hưởng.
Rồi hắn dừng bút.
Một lúc sau, gạch chữ “có ảnh hưởng”.
Viết lại:
Nguồn dược liệu có khả năng ảnh hưởng đáng kể. Cần kiểm chứng thêm.
Hắn nhìn dòng chữ.
Rồi gật đầu.
Chưa được phép kết luận quá sớm.
Buổi chiều, Phương Cảnh mang hai mẫu Thanh Diệp ra so sánh.
Một mẫu từ vùng đất ẩm.
Một mẫu từ sườn núi cao.
Hắn nhìn chúng rất lâu.
Không chỉ nhìn màu sắc.
Hắn ngửi.
Bẻ thử.
Kiểm tra độ khô.
So sánh những ghi chép về nơi sinh trưởng.
Những điều trước đây hắn cho là vụn vặt bây giờ bắt đầu nối lại.
Mưa.
Đất.
Ánh sáng.
Độ ẩm.
Thời điểm thu hái.
Tất cả có thể để lại dấu vết.
Nhưng hắn vẫn chưa biết dấu vết ấy đi vào viên đan bằng cách nào.
Ngày thứ ba.
Hắn bắt đầu lần thử thứ ba.
Lần này, Phương Cảnh giữ nguyên Thanh Diệp mới.
Giữ nguyên cách sơ chế.
Giữ nguyên hỏa hậu.
Giữ nguyên thời gian.
Nhưng hắn chia mẻ thành hai phần.
Một phần luyện theo cách cũ.
Một phần điều chỉnh rất nhỏ ở giai đoạn cuối.
Hắn muốn biết chính xác biến đổi xảy ra ở đâu.
Mẻ đầu tiên thành đan.
Tạp chất vẫn nhiều.
Mẻ thứ hai cũng thành.
Nhưng kết quả khác.
Không nhiều.
Chỉ một chút.
Nhưng đủ để Phương Cảnh nhận ra sự khác biệt.
Hắn đặt hai nhóm đan cạnh nhau.
Một bên.
Một bên.
Không vội nói gì.
Tạ Mộc Sinh đứng ngoài cửa nhìn hắn.
“Thất bại?”
Phương Cảnh gật đầu.
“Vẫn chưa đạt.”
“Vậy sao còn nhìn?”
“Vì lần này có khác biệt.”
Tạ Mộc Sinh bước tới.
Phương Cảnh chỉ hai nhóm đan.
“Chỉ thay đổi một bước này.”
“Nhưng tạp chất giảm.”
Tạ Mộc Sinh nhìn kỹ.
“Vậy ngươi biết nguyên nhân rồi?”
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Vì chỉ có một lần.”
Tạ Mộc Sinh nhìn hắn.
Phương Cảnh nói tiếp:
“Nếu lần sau làm lại mà kết quả giống nhau, khả năng mới cao hơn.”
“Còn nếu khác?”
“Thì phải tìm tiếp.”
Tạ Mộc Sinh cười.
“Ngươi bắt đầu biết cách làm nghiên cứu rồi.”
Phương Cảnh không đáp.
Hắn quay lại với cuốn sổ.
Lần thử thứ ba.
Điều chỉnh giai đoạn cuối.
Kết quả: tạp chất giảm.
Sau đó hắn viết thêm:
Chưa xác định vì sao.
Bốn chữ cuối được hắn gạch chân.
Ba mẻ.
Ba thất bại.
Không có viên nào đạt được mức hắn mong muốn.
Nhưng khi nhìn lại ba trang ghi chép, Phương Cảnh không cảm thấy mình đã mất ba mẻ thuốc.
Mỗi mẻ đã loại bỏ một phần khả năng.
Mẻ thứ nhất cho thấy cách làm nguội không phải nguyên nhân duy nhất.
Mẻ thứ hai cho thấy nguồn dược liệu rất có thể ảnh hưởng đến thành phẩm.
Mẻ thứ ba cho thấy một biến đổi nhỏ ở giai đoạn cuối có thể làm giảm tạp chất.
Chưa có đáp án.
Nhưng vùng chưa biết đã nhỏ đi.
Phương Cảnh khép sổ.
Trên bàn vẫn còn những viên đan không hoàn mỹ.
Nếu là trước đây, hắn có thể đã cảm thấy tiếc số dược liệu đã bỏ ra.
Nhưng bây giờ hắn nhìn chúng bằng một cách khác.
Mỗi viên đan đều đã cho hắn một phần thông tin.
Dược liệu có vấn đề ở đâu?
Quá trình thay đổi ra sao?
Điều kiện nào ảnh hưởng?
Cái gì không ảnh hưởng?
Những câu hỏi ấy không thể giải quyết bằng một lần luyện.
Có khi cần ba lần.
Có khi cần mười lần.
Có khi cần cả đời.
Phương Cảnh lấy bút viết ở cuối trang:
Ba lần thử lại.
Ba lần chưa thành công.
Sau đó hắn thêm một dòng:
Nhưng không có lần nào vô ích.
Hắn nhìn câu ấy.
Rồi sửa lại.
Thất bại chỉ trở thành vô ích khi không biết mình đã học được gì từ nó.
Phương Cảnh đóng sổ.
Ngoài cửa, trời đã tối.
Ngày mai hắn vẫn phải mua dược liệu.
Vẫn phải làm việc ở dược phường.
Vẫn phải tính xem mình còn bao nhiêu tiền để tiếp tục thử.
Hắn chưa có một phương pháp luyện đan tốt hơn.
Chưa loại được tạp chất.
Chưa tìm được nguyên nhân cuối cùng.
Nhưng có một thứ đã thay đổi.
Hắn không còn xem mỗi lần luyện đan là một lần đánh cược xem thành hay bại.
Mỗi lần luyện đã trở thành một câu hỏi.
Mà mỗi câu hỏi đều phải trả giá bằng dược liệu, thời gian và công sức để tìm câu trả lời.
Đó là cái giá của việc muốn hiểu Đan đạo.
--=---
PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…
---=---