Chương 19: Dược tính dưới mưa

6 phút đọc
1,100 từ
0 lượt xem

Đêm trên núi mưa xuống.

Ban đầu chỉ là vài giọt.

Rơi trên mái lá, phát ra những tiếng lộp bộp thưa thớt.

Không ai để ý.

Nhưng đến nửa đêm, mưa bắt đầu nặng hạt.

Gió từ sườn núi thổi xuống.

Đống lửa ngoài hiên tắt từ lúc nào.

Phương Cảnh tỉnh giấc bởi tiếng nước chảy.

Hắn ngồi dậy.

Trong bóng tối, tiếng mưa phủ kín cả khu rừng.

Mưa không giống tiếng người.

Không có chỗ bắt đầu, cũng chẳng có chỗ kết thúc.

Nó rơi xuống mái lá, xuống đất, xuống cành cây, xuống những tảng đá quanh chỗ nghỉ.

Rồi hòa thành một thứ âm thanh liên tục.

Phương Cảnh nằm thêm một lúc.

Sau đó hắn khoác áo bước ra ngoài.

“Ngươi làm gì đấy?”

Lục Thanh Hà đang ngồi ở mép mái che, nghe tiếng động liền quay đầu.

“Không ngủ được.”

“Trời mưa thì ngủ.”

“Ta muốn xem thuốc.”

Lục Thanh Hà nhìn hắn.

“Đêm hôm?”

Phương Cảnh chỉ ra ngoài.

“Ngày mai xem.”

Hắn không nói thêm.

Bên ngoài mưa quá lớn.

Muốn đi vào rừng lúc này chẳng khác nào tự tìm phiền phức.

Sáng hôm sau, mưa vẫn chưa dứt.

Đường núi biến thành những vệt bùn nhão.

Nước từ trên cao chảy xuống thành từng dòng nhỏ.

Những chỗ hôm qua còn khô ráo, hôm nay đã ngập nước.

Triệu Bình đứng dưới mái hiên nhìn trời.

“Chuyến này phải ở lại.”

“Bao lâu?”

“Ít nhất đến chiều.”

Lục Thanh Hà hỏi:

“Hàng có sao không?”

“Thuốc đã bọc rồi.”

Triệu Bình chỉ vào những gùi thuốc.

“Nhưng nếu mưa tiếp thì phải đem ra hong lại.”

Phương Cảnh nhìn đống dược liệu.

Hắn chợt nhớ đến lời cha.

Thuốc không chỉ có lúc luyện.

Nó còn có lúc được dùng.

Nhưng trước cả lúc luyện, nó còn có một quãng đời khác.

Được hái.

Được sơ chế.

Được vận chuyển.

Được bảo quản.

Và mỗi bước đều có thể làm nó thay đổi.

Gần trưa, mưa nhỏ dần.

Triệu Bình đi kiểm tra những cây thuốc gần chỗ nghỉ.

Phương Cảnh đi theo.

Hôm qua nơi này khô ráo.

Hôm nay hoàn toàn khác.

Lá cây đọng đầy nước.

Đất mềm nhũn.

Một số cây nhỏ bị nước ép sát xuống đất.

Một số khác lại dựng lên, lá mở rộng hơn.

Triệu Bình ngồi xuống cạnh một bụi cây.

“Nhìn cái này.”

Phương Cảnh cúi xuống.

Là Thanh Diệp.

Nhưng khác với những cây hắn thấy hôm qua.

Lá xanh hơn.

Mùi cũng nặng hơn.

Phương Cảnh ngắt một chiếc lá.

Vò nhẹ trong tay.

Mùi thuốc lập tức lan ra.

Hắn ngẩng đầu.

“Hôm qua không như thế này.”

“Ừ.”

“Vì mưa?”

Triệu Bình không trả lời ngay.

Hắn lấy một chiếc lá khác ở bụi cây bên cạnh.

“Cái này cũng Thanh Diệp.”

Phương Cảnh ngửi.

Mùi nhẹ hơn.

Hai bụi cây cách nhau chưa đến một trượng.

Cùng một trận mưa.

Nhưng mùi khác nhau.

Phương Cảnh ngồi xuống.

Hắn nhìn đất.

Một bụi nằm ở chỗ thấp.

Nước mưa tụ lại nhiều.

Bụi còn lại nằm trên mô đất cao hơn.

Nước chảy qua rồi đi mất.

Hắn hỏi:

“Không chỉ do mưa?”

Triệu Bình nhìn hắn.

“Ta cũng không biết.”

Câu trả lời khiến Phương Cảnh hơi bất ngờ.

Một người hái thuốc nhiều năm lại nói không biết.

Triệu Bình cười.

“Người hái thuốc biết thứ mình cần biết.”

“Nhìn cây nào có thể hái, cây nào chưa đến lúc, chỗ nào năm nay có thuốc, chỗ nào nên bỏ.”

“Còn vì sao nó thay đổi thế nào…”

Hắn lắc đầu.

“Không phải thứ chúng ta đều hiểu.”

Phương Cảnh im lặng.

Hắn lấy sổ.

Nhưng lần này không viết ngay.

Hắn nhìn hai bụi Thanh Diệp rất lâu.

Sau đó hỏi:

“Nếu hôm nay hái thì mùi này có giữ được không?”

“Phải phơi.”

“Nếu phơi giống nhau?”

“Có thể khác.”

“Vì sao?”

Triệu Bình cười.

“Ngươi lại hỏi rồi.”

Phương Cảnh cũng cười.

“Ta chưa biết.”

“Không biết thì hỏi.”

Triệu Bình đứng lên.

“Nhưng ta cũng không biết.”

Câu nói ấy khiến Phương Cảnh nhớ đến Tạ Mộc Sinh.

Người học thuốc không phải người biết tất cả.

Mà là người biết mình chưa biết gì.

Buổi chiều, mưa tạnh hẳn.

Mặt trời ló ra sau tầng mây.

Cả khu rừng bốc lên một mùi ẩm nồng.

Triệu Bình bắt đầu thu hái.

Phương Cảnh lần này không chỉ nhìn cây.

Hắn nhìn đất.

Nhìn nước.

Nhìn hướng nắng.

Nhìn những lá cây bị mưa đập xuống.

Nhìn những chỗ nước đọng.

Hắn còn lấy hai phần Thanh Diệp từ hai vị trí khác nhau, đánh dấu riêng.

Một phần từ chỗ thấp.

Một phần từ mô đất cao.

Không ai ngăn hắn.

Cũng không ai bảo hắn làm thế.

Hắn chỉ muốn biết.

Buổi tối, những bó thuốc được trải ra dưới mái che.

Triệu Bình kiểm tra từng bó.

Phương Cảnh ngồi bên cạnh.

Hắn lấy hai phần Thanh Diệp đặt cạnh nhau.

Nhìn bằng mắt không dễ nhận ra.

Nhưng khi đưa lên ngửi, sự khác biệt vẫn còn.

Hắn ghi vào sổ:

Thanh Diệp sau mưa: mùi mạnh hơn.

Dừng một chút.

Hắn gạch đi chữ “sau mưa”.

Viết lại:

Thanh Diệp ở vị trí nhận nhiều nước sau mưa: mùi thay đổi.

Hắn lại dừng.

Lần này không gạch nữa.

Bởi hắn chợt nhận ra một chuyện.

Nếu chỉ ghi “sau mưa”, hắn đã vội kết luận.

Có thể ngày mai mùi thay đổi vì ánh nắng.

Có thể do đất ẩm.

Có thể do cây hấp thu thêm nước.

Có thể do thời điểm hái.

Cũng có thể do nhiều nguyên nhân cùng lúc.

Một trận mưa chỉ là một biến cố.

Không phải đáp án.

Phương Cảnh nhìn dòng chữ.

Trong đầu hắn lần đầu xuất hiện một cách nhìn hoàn toàn khác về dược liệu.

Trước đây hắn nghĩ:

Một vị thuốc có dược tính.

Sau đó hắn nghĩ:

Cùng một vị thuốc có thể khác nhau.

Bây giờ hắn bắt đầu nghĩ:

Dược tính mà hắn nhìn thấy có thể chỉ là kết quả của cả một quá trình.

Cây mọc ở đâu.

Gặp bao nhiêu nước.

Nhận bao nhiêu nắng.

Sinh trưởng bao lâu.

Được hái lúc nào.

Được xử lý ra sao.

Được bảo quản thế nào.

Tất cả đều có thể để lại dấu vết trên thứ cuối cùng đi vào lò đan.

Phương Cảnh ngẩng đầu.

Ngoài kia, nước mưa còn nhỏ từng giọt từ lá cây xuống đất.

Tách.

Tách.

Tách.

Hắn bỗng hiểu tại sao Tạ Mộc Sinh không bao giờ cho hắn một đáp án hoàn chỉnh.

Bởi nếu người khác chỉ nói:

“Thanh Diệp gặp mưa thì dược tính thay đổi.”

Hắn có thể nhớ câu đó cả đời.

Nhưng hắn sẽ không biết vì sao.

Còn hôm nay, chính mắt hắn nhìn thấy hai bụi cây.

Cùng một loại.

Cùng một trận mưa.

Nhưng sống ở hai vị trí khác nhau.

Và kết quả không hoàn toàn giống nhau.

Phương Cảnh cúi xuống viết thêm một dòng.

Đừng ghi hiện tượng thành nguyên nhân.

Hắn nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Rồi khép sổ.

Đêm đó, hắn không học thêm phương thuốc nào.

Cũng không luyện một viên đan nào.

Nhưng trong cách nhìn về dược liệu của hắn, có thứ đã thay đổi.

Hôm qua hắn nhìn một cây thuốc và hỏi:

Nó dùng để làm gì?

Hôm nay hắn bắt đầu hỏi:

Vì sao nó lại trở thành như thế này?

Đó chỉ là một câu hỏi.

Nhưng với Phương Cảnh, nó mở ra một con đường hoàn toàn khác.

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.