Chương 29: Lựa chọn
Buổi chiều hôm ấy, Phương Cảnh trở về nhà sớm hơn thường lệ.
Trong sân, Phương Viễn Sơn đang kiểm lại mấy bao dược liệu mới nhập.
Ông ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, tay cầm sổ, thỉnh thoảng lại cúi xuống kiểm tra từng bao một.
“Bao Thanh Diệp này giá tăng rồi.”
Phương Viễn Sơn nói.
“Người bên kia bảo mùa này ít hàng.”
Phương Cảnh bước tới, giúp cha mở một bao thuốc.
Mùi dược liệu quen thuộc lập tức lan ra.
Hắn nhìn qua rồi nói:
“Phần này hơi ẩm.”
Phương Viễn Sơn lấy một nắm lên xem.
“Ừ. Phải phơi lại.”
Hai cha con tiếp tục công việc.
Mọi thứ vẫn giống như những ngày trước.
Dược liệu nhập vào.
Kiểm tra.
Phân loại.
Đóng gói.
Bán ra.
Tiền thu về rồi lại dùng để mua lô hàng tiếp theo.
Đó là cuộc sống mà Phương Cảnh đã quen từ nhỏ.
Không giàu có.
Nhưng ổn định.
Có người mua thuốc.
Có người cần thuốc.
Gia đình có một dược phường nhỏ.
Chỉ cần làm việc chăm chỉ, cuộc sống sẽ tiếp tục như vậy.
Nhưng trong đầu Phương Cảnh, từ lúc nào đã xuất hiện thêm một con đường.
Đan đạo.
Hắn nhìn chiếc lò luyện đặt ở gian phía sau.
Nhìn quyển sổ ghi đầy những mẻ thuốc thất bại.
Những tỷ lệ khác nhau.
Những lần thử.
Những điều chưa biết.
Và cả số tiền hắn đã bắt đầu kiếm được từ những viên đan.
Chẳng phải hắn đã có thể kiếm tiền bằng nó rồi sao?
Vậy có phải hắn nên đi hẳn theo con đường này?
Ý nghĩ ấy xuất hiện rất tự nhiên.
Nhưng ngay sau đó là một câu hỏi khác.
Nếu đi theo Đan đạo, hắn sẽ bỏ công việc gia đình thế nào?
Dược phường vẫn cần người.
Cha mẹ vẫn phải làm việc.
Những thứ hắn đã học về dược liệu cũng không phải vô ích.
Hơn nữa, vài viên đan bán được chưa thể chứng minh hắn có thể sống bằng nghề luyện đan lâu dài.
Hôm nay có người mua.
Ngày mai chưa chắc có.
Một mẻ đan thành công không có nghĩa mười mẻ sau đều thành công.
Phương Cảnh ngồi xuống bên hiên.
Trên tay hắn vẫn còn mùi dược liệu.
Hắn nghĩ đến những ngày vừa qua.
Nếu tiếp tục công việc gia đình, hắn có thể sống ổn định.
Có thể tiếp tục tiếp xúc với dược liệu.
Có thể luyện đan khi có thời gian.
Nhưng thời gian của hắn sẽ bị chia nhỏ.
Nếu chính thức đi theo Đan đạo, hắn sẽ có nhiều thời gian hơn để luyện.
Có thể nghiên cứu sâu hơn.
Có thể thử nhiều phương pháp hơn.
Nhưng cũng đồng nghĩa với việc phải chấp nhận rủi ro.
Không phải mẻ nào cũng bán được.
Không phải viên đan nào cũng có người cần.
Muốn luyện nhiều hơn thì phải mua nhiều dược liệu hơn.
Muốn mua dược liệu thì phải có tiền.
Mà tiền thì không thể chỉ dựa vào hy vọng.
Phương Cảnh im lặng rất lâu.
Trần Ngọc Lan từ trong nhà đi ra, đặt một chén nước bên cạnh hắn.
“Có chuyện gì vậy?”
Phương Cảnh nhìn mẹ.
“Con đang nghĩ về chuyện sau này.”
“Chuyện gì?”
“Con muốn đi theo Đan đạo.”
Trần Ngọc Lan không tỏ vẻ bất ngờ.
Bà chỉ ngồi xuống bên cạnh.
“Con muốn đi thì cứ đi.”
Phương Cảnh ngẩng đầu.
“Mẹ không sợ con thất bại sao?”
“Đương nhiên sợ.”
Bà đáp rất bình thản.
“Nhưng con làm chuyện gì cũng có thể thất bại.”
Phương Cảnh im lặng.
Mẹ hắn nhìn vào gian dược phường.
“Chỉ là nếu con muốn đi, trước hết phải nghĩ xem mình có thể tự lo được đến đâu.”
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng khiến Phương Cảnh suy nghĩ thêm.
Không ai ngăn hắn.
Cũng không ai đẩy hắn đi.
Lựa chọn vẫn nằm trong tay hắn.
Buổi tối, hắn mở quyển sổ.
Trang giấy trước mặt vẫn còn những con số của mấy ngày qua.
Thu nhập.
Chi phí.
Dược liệu.
Tỷ lệ thất bại.
Hắn lấy bút viết xuống hai dòng.
Ở lại dược phường.
Chính thức đi theo Đan đạo.
Hắn không viết ưu điểm hay khuyết điểm.
Chỉ ngồi nhìn hai dòng chữ.
Rất lâu.
Cuối cùng, hắn khép sổ lại.
Hắn chưa quyết định.
Bởi Phương Cảnh hiểu rằng đây không phải lựa chọn giữa một việc tốt và một việc xấu.
Đó là lựa chọn giữa một cuộc sống đã nhìn thấy được và một con đường còn chưa biết sẽ dẫn hắn đến đâu.
Hắn mới chỉ bắt đầu luyện đan.
Mới bán được vài viên thuốc.
Mới kiếm được một khoản tiền nhỏ.
Con đường phía trước còn quá dài.
Có lẽ hắn chưa cần trả lời ngay hôm nay.
Nhưng từ ngày mai, hắn sẽ phải nghiêm túc suy nghĩ.
Nếu thật sự chọn Đan đạo, hắn phải biết mình đang chọn điều gì.
Và phải chấp nhận cái giá của lựa chọn ấy.
Ngoài sân, gió đêm thổi qua những bao dược liệu.
Phương Cảnh đứng bên cửa, nhìn chiếc lò luyện trong gian nhà phía sau.
Lần đầu tiên, hắn không nhìn nó như một món đồ dùng.
Mà nhìn nó như một cánh cửa.
Còn bước qua hay không...
Là chuyện của hắn.
--=---
PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…
---=---