Chương 20: Cuốn sổ dược liệu
Sau chuyến đi, Phương Cảnh trở về Thanh Khê Trấn cùng đoàn người.
Mấy ngày đi đường khiến đôi giày cũ của hắn bám đầy bùn.
Cuốn sổ cũng không còn sạch sẽ.
Mé giấy cong lên.
Một góc bìa bị nước mưa làm mềm.
Có vài trang còn dính dấu ngón tay màu nâu của đất núi.
Buổi tối, sau khi đóng cửa dược phường, Phương Cảnh ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ.
Ngọn đèn dầu đặt bên cạnh.
Trước mặt hắn là cuốn sổ.
Hắn lật từ đầu đến cuối.
Ba mươi bảy vị thuốc.
Cách sơ chế Huyền Diệp.
Mẻ đan cháy đen.
Những lần thất bại.
Giá Thanh Diệp.
Chuyến hàng thất lạc.
Những ghi chép trên đường núi.
Dược tính dưới mưa.
Mỗi trang đều là một chuyện hắn từng nhìn thấy.
Nhưng khi đặt tất cả cạnh nhau, Phương Cảnh phát hiện một vấn đề.
Cuốn sổ này càng viết càng khó tìm.
Hắn muốn nhớ lại lần đầu nhìn thấy Thanh Diệp ở vùng đất ẩm, phải lật nhiều trang.
Muốn tìm giá Thanh Diệp tháng trước, lại phải nhớ mình đã viết ở đâu.
Muốn so sánh hai lần sơ chế, càng không biết nên tìm từ trang nào.
Phương Cảnh cau mày.
Hắn lật thêm vài trang.
Có những chỗ hắn viết rất dài.
Có những chỗ chỉ có một câu.
Có chỗ ghi kết luận.
Có chỗ chỉ ghi một câu hỏi.
Thậm chí có những điều hắn viết hôm trước, hôm sau nhìn lại đã thấy chưa chắc đúng.
Hắn cầm bút.
Định gạch bỏ một số trang.
Nhưng cuối cùng lại dừng.
Không được.
Những thứ sai cũng là thứ hắn đã từng nhìn thấy.
Nếu xóa đi, sau này hắn sẽ không còn biết mình từng sai ở đâu.
Phương Cảnh ngồi yên rất lâu.
Sau đó hắn lấy một cuốn sổ mới.
Cuốn sổ này dày hơn cuốn cũ.
Giấy cũng tốt hơn một chút.
Hắn mở trang đầu.
Không viết tên phương thuốc nào.
Cũng không viết một lời giới thiệu.
Chỉ viết bốn chữ.
SỔ DƯỢC LIỆU
Hắn nhìn bốn chữ ấy.
Rồi bắt đầu suy nghĩ.
Nếu một vị thuốc xuất hiện trong tay hắn, hắn muốn biết những gì?
Tên.
Nơi sinh trưởng.
Bộ phận sử dụng.
Thời điểm thu hái.
Cách sơ chế.
Mùi.
Màu.
Hình dạng.
Độ khô.
Giá mua.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Hắn nhớ đến trận mưa trên núi.
Cùng một loại cây.
Khác vị trí.
Khác lượng nước.
Mùi cũng khác.
Vậy phải ghi cả môi trường.
Phương Cảnh viết tiếp.
Tên gọi.
Nơi sinh trưởng.
Môi trường.
Bộ phận sử dụng.
Thời điểm thu hái.
Cách sơ chế.
Đặc điểm sau sơ chế.
Hắn dừng bút.
Rồi thêm:
Quan sát về dược tính.
Ngay sau đó hắn viết thêm một dòng nhỏ:
Chưa xác định thì ghi chưa xác định.
Phương Cảnh nhìn dòng chữ ấy.
Hắn nhớ đến vị khách khó tính ở dược phường.
Nhớ đến lần hắn không tìm ra nguyên nhân.
Nếu khi ấy hắn cứ tùy tiện viết một nguyên nhân, có lẽ sau này chính hắn sẽ tin vào điều mình đoán.
Vậy nên trong cuốn sổ mới, quan sát và kết luận không thể là một thứ.
Hắn viết xuống:
Thấy gì — ghi cái đó.
Nghĩ gì — ghi riêng.
Đã kiểm chứng — ghi riêng.
Hắn suy nghĩ thêm.
Rồi lại viết:
Chưa biết — không được tự lấp vào.
Ngoài cửa sổ, tiếng người trong trấn dần thưa.
Phương Cảnh vẫn ngồi dưới ngọn đèn.
Hắn lấy một mảnh Thanh Diệp đặt lên bàn.
Đó là mẫu hắn mang về từ chuyến đi.
Hắn nhìn nó.
Sau đó mở trang đầu tiên.
Thanh Diệp
Nguồn: vùng núi phía tây Thanh Khê Trấn.
Môi trường đã quan sát:
Một loại mọc gần dòng nước, đất ẩm, ánh sáng ít.
Một loại mọc trên mô đất cao, thoát nước nhanh, ánh sáng nhiều.
Khác biệt quan sát được:
Mùi của hai mẫu không hoàn toàn giống nhau.
Sau trận mưa:
Mẫu ở nơi nước nhiều có mùi rõ hơn.
Nguyên nhân: chưa xác định.
Phương Cảnh đọc lại.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy những gì mình nhìn thấy không còn rời rạc.
Nhưng hắn chưa hài lòng.
Một vị thuốc không chỉ có những điều đó.
Nó còn phải đi vào dược phường.
Phải được cân.
Phải mua.
Phải sơ chế.
Có thể bị hỏng.
Có thể được dùng để chữa bệnh.
Có thể được đưa vào lò luyện đan.
Vậy hắn mở thêm một phần.
Giá và nguồn hàng.
Bên dưới lại có:
Sơ chế và bảo quản.
Rồi:
Thử nghiệm luyện đan.
Cuối cùng là:
Kết quả sử dụng.
Phương Cảnh đặt bút xuống.
Hắn nhìn những mục nhỏ nối tiếp nhau.
Đột nhiên hắn hiểu ra.
Một vị thuốc trong đầu hắn không còn là một cái tên.
Nó có một quá trình.
Từ lúc mọc trên núi.
Đến lúc được hái xuống.
Đến tay người buôn.
Đến dược phường.
Đến lò đan.
Đến viên đan.
Và cuối cùng đến người sử dụng.
Mỗi đoạn đều có thể làm nó thay đổi.
Mỗi đoạn đều đáng được ghi lại.
Phương Cảnh lật sang trang tiếp theo.
Hắn không cố viết hết tất cả.
Hắn chỉ lập một bảng đơn giản.
Mỗi lần gặp một loại thuốc, hắn sẽ điền dần.
Không biết thì để trống.
Chưa kiểm chứng thì đánh dấu.
Có kết quả mới thì bổ sung.
Nếu phát hiện mình sai, không xóa.
Chỉ ghi thêm.
Ngày sửa.
Lý do sửa.
Cuối cùng, hắn viết một câu ở cuối trang.
Cuốn sổ này không phải để chứng minh ta đúng.
Nó dùng để nhớ mình đã từng sai ở đâu.
Phương Cảnh ngồi nhìn câu ấy.
Một lúc sau, hắn bật cười.
Câu này có lẽ chẳng có gì cao thâm.
Nhưng hắn thấy rất đúng.
Người học thuốc nếu chỉ nhớ những lần thành công, cuối cùng sẽ nhớ rất nhiều thứ.
Nhưng nếu quên những lần thất bại, hắn sẽ có thể thất bại lại đúng theo cách cũ.
Đêm đã khuya.
Phương Cảnh đóng cuốn sổ mới.
Cuốn sổ cũ vẫn nằm bên cạnh.
Hắn không vứt nó.
Nó vẫn được đặt vào ngăn dưới của bàn.
Cuốn cũ ghi lại những ngày đầu tiên hắn học thuốc.
Cuốn mới bắt đầu ghi lại những gì hắn thực sự muốn hiểu.
Hai cuốn sổ nằm cạnh nhau.
Một cuốn đầy những câu hỏi rời rạc.
Một cuốn bắt đầu có những mục rõ ràng.
Nhưng cả hai đều có chung một điều.
Chúng không chứa đáp án.
Chúng chỉ ghi lại con đường hắn đã đi qua.
Phương Cảnh thổi tắt đèn.
Trong căn phòng tối, cuốn Sổ Dược Liệu nằm yên trên bàn.
Ngày mai, nó sẽ có thêm một trang.
Rồi một trang nữa.
Có thể sẽ có những trang viết sai.
Có những trang bị sửa.
Có những trang cuối cùng chỉ còn lại một dòng:
Chưa biết.
Nhưng Phương Cảnh không còn thấy hai chữ ấy khó chịu nữa.
Bởi ít nhất hắn biết mình đang không biết điều gì.
--=---
PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…
---=---