Chương 59: Khắc phục tâm ma và sự tỉnh thức của linh hồn

5 phút đọc
930 từ
4 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

— Hừ! — Lục Vân đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, trong đôi mắt lóe lên một tia hắc quang sắc bén và kiên định đến cực điểm. — Ta đi trên con đường nghịch thiên, giết kẻ muốn giết ta, cướp cơ hội của kẻ muốn cướp ta! Nếu ta cứ vướng bận chuyện sinh tử của kẻ thù, thì ta còn tu luyện làm gì nữa?! Cút ngay cho ta!

 

Cùng với tiếng thét vang vọng cả thung lũng, hạt châu đen trong đan điền bỗng bùng nổ một luồng quang mang chói lọi, quét sạch toàn bộ sương mù tâm lý và những ảo ảnh đang bủa vây đại não cậu.

 

Ầm!

 

Một cảm giác nhẹ nhõm vô hạn tràn ngập toàn thân. Lục Vân thở dốc, cảm nhận được thần thức của mình sau khi trải qua kiếp nạn tâm ma đã thực sự lột xác, đạt đến một cảnh giới trong suốt và vững chãi chưa từng có.

 

Ngay sau khi vượt qua bài kiểm tra tâm ma, không gian trước mặt cậu bỗng chốc biến đổi. Sương mù tím tản đi, để lộ ra một bậc thềm đá cổ kính kéo thẳng lên đỉnh của ngọn núi chọc trời. Ở phía cuối bậc thềm, một cánh cổng đá khổng lồ khắc hình hai con Thần Long và Ma Long đang cuộn tròn vào nhau tỏa ra một luồng uy áp thượng cổ tối cao.

 

— Đó chính là nơi thử thách cuối cùng của Thiên Cung. — Lục Vân lẩm bẩm, ánh mắt không còn một chút dao động nào.

 

Cậu bước từng bước vững chắc lên bậc thềm đá, mỗi một bước đi đều mang theo ý chí kiên định hướng về đỉnh cao. Khi bàn chân vừa đặt lên bậc thềm cuối cùng, cánh cổng đá khổng lồ tự động chậm rãi mở ra, phát ra tiếng động rền vang như sấm dậy giữa trời xanh.

 

Bên trong cánh cổng ấy, một nguồn bí mật chấn động về thân thế của Lục Vân và nguyên bản thực sự của hạt châu đen đang chờ được hé lộ!

Ầm ầm ầm — — —!

 

Cánh cổng đá khổng lồ khắc hình Thần Long và Ma Long từ từ mở ra, cuốn theo một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề đến nghẹt thở. Lục Vân bước qua ngưỡng cửa, đặt chân vào không gian bên trong của Thiên Cung Cấm Địa.

 

Khác với vẻ hoang vu bên ngoài, bên trong là một đại sảnh rộng lớn vô tận được chống đỡ bởi những trụ đá khổng lồ chạm trổ tinh xảo. Ở chính giữa đại điện, lơ lửng một khối cầu ánh sáng đang xoay chuyển chậm rãi, tỏa ra thứ hào quang kỳ ảo. Xung quanh khối cầu ấy, vô số ký tự cổ đại bay lượn rực rỡ như những vì sao trên dải ngân hà.

 

— Cuối cùng ngươi cũng đến, người thừa kế của Hắc Ám Nguyên Tâm. — Một âm thanh vang vọng từ mọi phía, không rõ nguồn gốc nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối.

 

Lục Vân không hề nao núng, cậu đưa tay đặt lên ngực mình, nơi hạt châu đen trong đan điền đang khẽ rung lên từng nhịp mạnh mẽ như muốn thoát ra ngoài.

 

— Ngươi là ai? Hạt châu này rốt cuộc có mối liên hệ gì với ta? — Lục Vân cất giọng lạnh lùng hỏi thẳng vào không gian trống rỗng.

 

Khối cầu ánh sáng ở giữa đại điện bỗng ngưng tụ lại, hóa thành một đạo hư ảnh mờ ảo của một nam nhân mặc trường bào cổ xưa, đầu đội vương miện. Đôi mắt của đạo hư ảnh nhìn Lục Vân đầy thâm sâu và hoài niệm.

 

— Ta chính là một trong những vị Thần chủ tạo ra thế giới này từ thời viễn cổ. Về phần hạt châu đen ngươi đang mang... đó không phải là bảo vật của riêng ngươi, mà là một nửa linh hồn và sức mạnh của Thổ Địa sơ khai, bị tách rời trong đại chiến phong thần thuở xưa.

 

Đạo hư ảnh dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục cất tiếng:

— Ngươi lớn lên ở phàm trần, không gia thế, không nguồn cội, đó không phải là ngẫu nhiên. Ngươi chính là nhục thân chuyển sinh được lựa chọn từ hàng vạn năm trước để dung hợp lại hoàn toàn với Hắc Ám Nguyên Tâm. Đám người Kiếm Tông, các đại thế lực ở Thanh Châu, hay thậm chí những kẻ đứng trong bóng tối ngoài kia... chúng săn đuổi ngươi vì chúng biết rằng: ai sở hữu ngươi, kẻ đó sẽ nắm giữ chìa khóa mở ra cánh cửa tối cao của vũ trụ.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.