Chương 30: Không gian truyền thừa và thử thách đầu tiên
Vù... vù...
Cảm giác trôi nổi giữa một dòng xoáy không gian hỗn loạn khiến thần trí Lục Vân hơi choáng váng. Xung quanh cậu, những luồng ánh sáng đủ màu sắc liên tục xé rách không trung, mang theo sức mạnh không gian vô cùng sắc bén.
Nhưng nhờ có hạt châu đen trong đan điền khẽ rung lên, tỏa ra một tầng hắc quang mỏng manh bảo vệ tâm mạch, Lục Vân nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo. Cậu vận dụng chân khí bảo hộ toàn thân, chuẩn bị tư thế cho một cú rơi bất ngờ.
ịch!
Lục Vân tiếp đất vững chãi trên một phiến đá cẩm thạch màu đen nhẵn bóng. Khi đưa mắt quan sát xung quanh, cậu nhận ra mình đang đứng trong một hành lang đá cổ kính rộng lớn. Những bức tường xung quanh được chạm trổ vô số hình vẽ kỳ bí về các loài thần thú thượng cổ, trên trần nhà khảm hàng ngàn viên dạ minh châu phát ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi khắp không gian tĩnh mịch.
— Hóa ra năng lượng của Điện Thần Long không phải để tiêu diệt người, mà là một trận pháp truyền ngẫu nhiên đưa tất cả vào các khu vực thử thách khác nhau bên trong di tích. — Lục Vân lẩm bates, cẩn thận thu lại Huyết Nhận đao vào tay áo, phóng thích thần thức ra xung quanh để thăm dò.
Nơi đây hoàn toàn vắng lặng, không một bóng người của Huyết Lệ Thiên hay Kiếm Vô Thượng. Rõ ràng, lực lượng truyền tống của đại điện đã phân tán tất cả mọi người ra những không gian khảo nghiệm độc lập. Đối với Lục Vân, đây lại là một tin tốt, giúp cậu tránh khỏi việc phải đối đầu trực diện với những kẻ địch quá mạnh trong lúc chưa rõ tình hình hiểm nguy của di tích.
Cậu cất bước tiến về phía trước theo con đường duy nhất của hành lang. Đi chừng trăm bước, trước mặt cậu xuất hiện một cánh cửa đá khổng lồ trên đó khắc dòng chữ cổ lớn: "Khảo Nghiệm Ý Chí – Cấm Khu Tâm Ma".
Lục Vân không hề do dự, giơ tay đẩy mạnh cánh cửa đá.
Ké... ét...
Cánh cửa chậm rãi mở ra, một luồng sương mù màu xám tro dày đặc từ bên trong phả thẳng vào mặt cậu, kèm theo đó là một cỗ uy áp vô hình trực tiếp tấn công thẳng vào đại não. Lục Vân bước chân vào trong, cánh cửa phía sau lưng lập tức sập mạnh lại, khóa kín đường lui.
Ngay khi bước vào căn phòng thử thách, không gian xung quanh Lục Vân đột ngột thay đổi. Sương mù xám tro tan biến, nhường chỗ cho khung cảnh của một thôn xóm nhỏ thanh bình nhưng nghèo khó – nơi cậu từng sinh sống trước khi bước chân vào con đường tu tiên đầy chông gai.
— Đây là... nhà cũ của ta ư? — Lục Vân giật mình lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ chấn động.
Từ trong ngôi nhà tranh cũ kỹ, hai bóng hình quen thuộc chậm rãi bước ra. Đó chính là phụ mẫu quá cố của cậu – những người đã qua đời trong một trận đại họa do các thế lực tu chân gây ra từ nhiều năm trước, để lại cậu trơ trọi giữa thế gian.
— Vân nhi, con đã đi đâu bấy lâu nay? Cha mẹ ở đây chờ con rất khổ sở... — Phụ thân cậu cất giọng hiền từ, ánh mắt đong đầy sự yêu thương và trách móc.
Mẫu thân cậu cũng bước tới, giơ tay định chạm vào má Lục Vân, khóe mắt rưng rưng lệ:
— Lại đây con, thế giới tu chân kia quá tàn khốc và hiểm ác, đừng cố gắng nghịch thiên nữa. Hãy ở lại đây, gia đình chúng ta mãi mãi đoàn tụ, không màng tranh chấp ngoài kia...
Lời nói ấy mang theo một thứ lực lượng dịu êm, xuyên thẳng vào sâu thẳm tâm trí Lục Vân, khiến ý chí kiên định của cậu bỗng chốc có chút lung lay. Cảm giác ấm áp của tình thân dâng trào trong lồng ngực, cám dỗ cậu buông bỏ tất cả vũ khí, từ bỏ con đường tu đạo đầy đau khổ và máu tanh để đắm chìm trong ảo ảnh này.
Tuy nhiên, chỉ trong tích tắc, hạt châu đen trong đan điền bỗng chốc phát ra một luồng khí lạnh thấu xương, chạy dọc thẳng lên sống lưng và dội thẳng vào đại não của Lục Vân!
Bừng tỉnh!
Lục Vân chấn động mạnh, đôi mắt từ mơ màng bỗng trở nên sắc bén và lạnh lẽo vô cùng. Cậu lùi lại ba bước, nhìn chằm chằm vào hai bóng hình trước mặt, lớn tiếng quát:
— Giả mạo! Phụ mẫu ta đã sớm qua đời từ nhiều năm trước! Các ngươi chỉ là tâm ma do ảo ảnh của đại điện tạo ra để thử thách ý chí của ta mà thôi! Biến đi!
Ầm!
Theo tiếng quát của Lục Vân, 《Thanh Hư Quy Chân Kinh》 trong cơ thể vận hành điên cuồng, chân khí bùng nổ hóa thành một luồng thanh quang chói lọi càn quét khắp căn phòng.
Hình ảnh phụ mẫu và ngôi thôn xóm nghèo bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh thủy tinh rồi tan biến vào hư vô. Căn phòng thử thách khôi phục lại vẻ u ám ban đầu. Một tiếng thở dài trầm đục vang lên từ góc phòng, theo sau đó là một luồng sáng màu vàng nhạt bay thẳng từ trên cao nhập vào cơ thể Lục Vân.