Chương 47 — Không được đặt cả đời vào một canh bạc
Sáng hôm sau, Lâm Minh dậy rất sớm.
Câu hỏi của đêm qua vẫn còn trong đầu.
Nếu mình nhớ sai thì sao?
Hắn không cố xua nó đi.
Ngược lại, hắn mang nó theo xuống bàn ăn.
Mẹ đang chuẩn bị bữa sáng.
“Đêm qua con ngủ muộn à?”
“Dạ.”
“Lại làm việc?”
“Con tìm hiểu một thứ.”
Mẹ nhìn hắn.
“Lại chuyện bán hàng?”
Lâm Minh lắc đầu.
“Chuyện khác.”
Hắn không nói thêm.
Không phải vì không tin mẹ.
Mà vì có những chuyện dù nói ra cũng chẳng thể giải thích.
Một người không thể kể rằng mình đã sống qua một đời khác rồi quay lại.
Không ai có thể kiểm chứng.
Vậy nên hắn chỉ có thể tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.
Sau bữa sáng, Lâm Minh trở lại phòng.
Hắn mở cuốn sổ.
Trang Bitcoin đã có rất nhiều ghi chú.
Những điều đã kiểm chứng.
Những điều chưa rõ.
Những câu hỏi.
Những giả định.
Hắn nhìn tất cả một lúc lâu.
Rồi lấy một trang mới.
Viết tiêu đề:
NGUYÊN TẮC ĐẦU TƯ
Bên dưới là một câu:
Bitcoin là cơ hội, không phải niềm tin.
Lâm Minh dừng bút.
Hắn suy nghĩ rồi viết tiếp.
Không được đặt cả đời vào một canh bạc.
Đây mới là điều hắn thực sự muốn ghi nhớ.
Hắn có một lợi thế mà người khác không có.
Nhưng lợi thế ấy không có nghĩa hắn bất tử.
Không có nghĩa mọi quyết định đều đúng.
Không có nghĩa tương lai sẽ giữ nguyên chỉ vì hắn nhớ nó.
Từ ngày trở lại, hắn đã thay đổi rất nhiều thứ.
Một cuộc nói chuyện với Trần Hạo.
Một đơn hàng.
Một nguồn hàng.
Một quyết định trong gia đình.
Những thay đổi nhỏ ấy đều có thể tạo ra những thay đổi tiếp theo.
Nếu hắn thay đổi quá nhiều...
Tương lai có thể bắt đầu lệch.
Vậy thì Bitcoin cũng có thể không diễn ra chính xác như ký ức.
Lâm Minh nhìn dòng chữ.
Bitcoin là cơ hội, không phải niềm tin.
Hắn viết thêm:
Không vay tiền để mua.
Không lấy tiền sinh hoạt để mua.
Không lấy toàn bộ vốn kinh doanh để mua.
Không vì giá tăng mà mất lý trí.
Không vì giá giảm mà hoảng loạn.
Hắn đọc lại.
Những nguyên tắc này nghe rất bình thường.
Nhưng hắn biết đến lúc thực sự đứng trước một khoản tiền lớn, giữ được lý trí mới khó.
Con người thường nghĩ mình tỉnh táo khi chưa có tiền trên bàn.
Đến lúc tiền thật sự nằm trước mắt...
mọi nguyên tắc đều có thể thay đổi.
Lâm Minh không muốn như vậy.
Hắn muốn chuẩn bị từ trước.
Hắn lấy khoản vốn hiện tại ra tính.
Tiền kinh doanh phải tiếp tục kinh doanh.
Tiền sinh hoạt của gia đình không được động vào.
Tiền dự phòng cũng phải giữ.
Nếu sau này Bitcoin thực sự xuất hiện một cơ hội rõ ràng...
hắn chỉ được dùng phần vốn mà mình có thể chấp nhận mất.
Mất số tiền ấy, cuộc sống vẫn tiếp tục.
Không mất nhà.
Không mắc nợ.
Không khiến cha mẹ phải gánh hậu quả.
Không kéo Trần Hạo vào một quyết định mà cậu không hiểu.
Đó là giới hạn.
Lâm Minh đặt bút xuống.
Hắn nhìn con số hai mươi lăm triệu.
Trước đây, hắn từng coi nó như một mục tiêu phải đạt bằng mọi giá.
Bây giờ hắn nhìn nó khác.
Hai mươi lăm triệu không phải số tiền phải bằng mọi giá kiếm được để mua Bitcoin.
Nó là một mốc tài chính.
Nếu có đủ, hắn có thêm lựa chọn.
Nếu chưa đủ, hắn vẫn có thể tiếp tục kiếm.
Không cần chạy.
Không cần vay.
Không cần đánh cược.
Trần Hạo đến vào buổi chiều.
Hai người đang kiểm tra hàng thì cậu hỏi:
“Dạo này mày cứ tìm Bitcoin mãi.”
“Ừ.”
“Thật sự định mua?”
Lâm Minh không trả lời ngay.
“Có thể.”
“Có vẻ mày tin nó.”
“Tin một phần.”
“Thế phần còn lại?”
“Quan sát.”
Trần Hạo cười.
“Cái gì mày cũng phải quan sát.”
“Vì tiền.”
“Bao nhiêu mới đủ?”
“Không biết.”
“Thế nếu có cơ hội lớn?”
Lâm Minh nhìn bạn.
“Càng lớn càng phải cẩn thận.”
Trần Hạo hơi bất ngờ.
Lâm Minh nói:
“Giả sử có một thứ người ta nói sau này sẽ tăng rất nhiều. Mày có dám đem hết tiền của mình mua không?”
Trần Hạo lắc đầu ngay.
“Không.”
“Tại sao?”
“Nhỡ sai thì chết.”
Lâm Minh cười.
“Đúng.”
“Nhưng nếu đúng thì tiếc.”
“Tiếc cũng được.”
“Thế không giàu được.”
Lâm Minh nhìn cậu.
“Giàu mà mất hết thì cũng chẳng còn gì.”
Trần Hạo im lặng.
Hai người tiếp tục làm việc.
Lâm Minh không nói thêm.
Nhưng trong lòng hắn đã quyết định.
Bitcoin sẽ là một phần trong kế hoạch của hắn.
Không phải toàn bộ cuộc đời.
Hắn vẫn sẽ kinh doanh.
Vẫn học.
Vẫn tích lũy.
Vẫn quan sát công nghệ.
Vẫn xây dựng những thứ có thể tạo ra tiền trong hiện tại.
Nếu Bitcoin thất bại...
hắn vẫn còn đường khác.
Nếu Bitcoin thành công...
hắn có thêm một con đường.
Đó mới là cách hắn muốn chơi ván này.
Không phải đặt cả đời lên một lá bài.
Mà là xây dựng đủ nhiều nền tảng để một sai lầm không thể giết chết mình.
Tối hôm đó, Lâm Minh mở cuốn sổ lần cuối.
Dưới tiêu đề NGUYÊN TẮC ĐẦU TƯ, hắn viết một câu lớn hơn tất cả:
“Cơ hội càng hiếm, càng không được biến nó thành mê tín.”
Hắn đóng sổ.
Ngoài kia, năm 2008 vẫn đang trôi.
Bitcoin vẫn chỉ là một thế giới rất nhỏ.
Chưa có thị trường khổng lồ.
Chưa có những con số điên rồ.
Chưa có hàng triệu người lao vào.
Nhưng Lâm Minh đã biết mình sẽ không đứng ngoài.
Chỉ là...
hắn cũng sẽ không quỳ xuống trước nó.
Hắn sẽ quan sát.
Hắn sẽ kiểm chứng.
Và nếu thời điểm thật sự đến, hắn sẽ bước vào bằng tiền của chính mình.
Không vay.
Không đánh cược tất cả.
Không mê tín.
Chỉ dùng lợi thế mà mình có để đưa ra một quyết định tỉnh táo.
--=--
Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.
--===--