Chương 33 — Không phải cái gì cũng thắng

5 phút đọc
813 từ
0 lượt xem

Sau lần giao hàng bị lỗ, Lâm Minh thay đổi cách làm.

Không còn thấy món nào có vẻ dễ bán là lập tức nhập.

Không còn nhìn một mức giá rồi tính ngay lợi nhuận.

Hắn bắt đầu hỏi nhiều hơn.

Khách mua vì gì?

Sản phẩm giải quyết vấn đề nào?

Giá của đối thủ ra sao?

Nếu khách không mua thì vì sao?

Trần Hạo ban đầu thấy hơi phiền.

Nhưng làm vài tuần, cậu bắt đầu nhận ra sự khác biệt.

Có hôm hai người tìm được một món hàng khá rẻ.

Trần Hạo lập tức nói:

“Cái này nhập đi. Giá tốt thế này chắc chắn có lời.”

Lâm Minh cầm món hàng lên.

“Không.”

“Tại sao?”

“Khó bán.”

“Rẻ mà.”

“Rẻ không có nghĩa là có người mua.”

Trần Hạo không phục.

“Cứ đăng thử.”

“Có thể đăng thử một ít.”

“Thế sao không nhập nhiều?”

“Vì chưa biết.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Lúc nào mày cũng nói chưa biết.”

“Đúng.”

“Thế bao giờ mới biết?”

“Thử.”

Lâm Minh lấy một lượng rất nhỏ.

Đăng bán.

Hai ngày.

Không có khách.

Ba ngày.

Vẫn không.

Trong khi một sản phẩm khác có giá cao hơn lại liên tục có người hỏi.

Trần Hạo nhìn kết quả.

Không nói gì.

Lâm Minh chỉ ghi lại.

Giá rẻ nhưng nhu cầu thấp.

Hôm khác, Trần Hạo tìm được một nguồn hàng mới.

Giá rất tốt.

Nhưng chất lượng không ổn định.

Lâm Minh kiểm tra vài món rồi từ chối.

“Không lấy.”

“Giá này lời nhiều đấy.”

“Có thể.”

“Thế tại sao không lấy?”

“Vì nếu hàng lỗi thì mình chịu.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Nhưng tỷ lệ lỗi thấp mà.”

“Thấp bao nhiêu?”

“Không biết.”

Lâm Minh bật cười.

“Vậy càng không lấy.”

Trần Hạo bắt đầu im lặng.

Cậu nhận ra Lâm Minh không phải kiểu người nhìn đâu cũng thấy cơ hội.

Ngược lại.

Hắn thường xuyên nói không.

Không nhập.

Không bán.

Không giảm giá.

Không nhận đơn nếu điều kiện không rõ.

Không chạy theo những sản phẩm đang được người khác bàn tán.

Ban đầu Trần Hạo nghĩ đó là sự cẩn thận quá mức.

Nhưng càng làm, cậu càng hiểu.

Lâm Minh không cố thắng mọi giao dịch.

Hắn chỉ muốn những giao dịch đáng làm.

Một buổi tối, Trần Hạo hỏi:

“Mày có biết sau này cái gì chắc chắn bán chạy không?”

Lâm Minh nhìn cậu.

“Không.”

“Thật?”

“Thật.”

“Nhưng mày lúc nào cũng đoán đúng.”

Lâm Minh cười.

“Không phải lúc nào cũng đúng.”

“Thế sao mày tránh được nhiều món?”

“Vì tao không cần biết chắc.”

Trần Hạo ngẩn ra.

Lâm Minh nói tiếp:

“Chỉ cần biết món nào có quá nhiều rủi ro thì không làm.”

“Còn món có khả năng tốt?”

“Thử nhỏ.”

“Rồi nếu tốt?”

“Làm tiếp.”

“Không tốt?”

“Bỏ.”

Trần Hạo im lặng.

Cách suy nghĩ ấy đơn giản.

Nhưng càng nghĩ càng thấy hợp lý.

Không phải giao dịch nào cũng cần thắng.

Chỉ cần tổng thể không bị những lần thua kéo xuống.

Lâm Minh mở sổ.

Trên đó đã có khá nhiều dòng.

Món này bán được.

Món kia không bán được.

Món nọ khách trả.

Món khác lời rất ít.

Có món tưởng sẽ tốt nhưng cuối cùng phải bỏ.

Không có gì thần kỳ.

Chỉ là sau mỗi lần thử, hắn lại hiểu thêm một chút.

Trần Hạo nhìn cuốn sổ rồi nói:

“Mày làm như đã kinh doanh lâu lắm rồi.”

Lâm Minh khựng lại.

Câu nói ấy khiến hắn im lặng vài giây.

Sau đó hắn cười.

“Chắc tại tao thích tính toán.”

Trần Hạo không hỏi thêm.

Nhưng trong lòng cậu đã bắt đầu có một nhận xét khác về người bạn của mình.

Lâm Minh không giống một cậu học sinh đang thử kiếm tiền.

Hắn có cách nhìn rất lạ.

Không tham những khoản lời lớn.

Không hoảng khi mất tiền.

Không quá phấn khích khi bán được hàng.

Quan trọng nhất...

Hắn luôn muốn biết vì sao.

Vì sao khách mua.

Vì sao khách không mua.

Vì sao một sản phẩm bán được.

Vì sao một sản phẩm thất bại.

Trần Hạo bắt đầu tin rằng nếu cứ làm theo cách này...

Hai người có thể kiếm được tiền thật.

Nhưng Lâm Minh lại không nghĩ như vậy.

Hắn biết một vài lần bán hàng không thể chứng minh điều gì.

Thành công thật sự phải được kiểm chứng qua thời gian.

Hôm đó, trước khi về, Trần Hạo hỏi:

“Bao giờ mình kiếm được hai mươi lăm triệu?”

Lâm Minh bật cười.

“Chưa biết.”

“Lại chưa biết?”

“Ừ.”

“Nhưng mày vẫn đặt mục tiêu?”

“Có.”

“Thế nếu không đạt?”

Lâm Minh nhìn những món hàng trên bàn.

“Thì tìm xem mình sai ở đâu.”

Trần Hạo cười.

“Mày đúng là khác người.”

Lâm Minh không đáp.

Hắn chỉ thu dọn giấy tờ.

Trong lòng hắn biết mình còn một lợi thế mà Trần Hạo không biết.

Hắn có ký ức về tương lai.

Nhưng chính vì có lợi thế ấy, hắn càng phải cẩn thận.

Nếu mọi lần thử đều thành công...

Hắn sẽ dễ dàng tin rằng mình không thể thất bại.

Mà đó mới là thứ nguy hiểm.

Lâm Minh nhìn lại cuốn sổ.

Những dòng chữ thành côngthất bại nằm xen kẽ.

Không phải cái gì cũng thắng.

Không cần cái gì cũng thắng.

Chỉ cần sau mỗi lần thua...

hắn biết mình vừa học được gì.

Đó mới là thứ Lâm Minh muốn mang theo đến ngày hắn thực sự bước vào cuộc chơi lớn.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.