Chương 6 — Người bạn cũ

4 phút đọc
689 từ
0 lượt xem

Buổi tối, Lâm Minh đang ngồi trước máy tính thì nghe tiếng xe máy dừng ngoài cổng.

Tiếp đó là tiếng gọi:

“Minh!”

Hắn khựng lại.

Chỉ một tiếng gọi.

Nhưng ký ức lập tức kéo hắn trở về.

Lâm Minh đứng dậy, mở cửa phòng.

Ngoài sân, một thanh niên đang dựng chiếc xe máy cũ bên cạnh cổng.

Tóc hơi rối.

Áo phông bạc màu.

Quần bò.

Gương mặt còn nguyên vẻ trẻ con mà Lâm Minh đã quên mất.

Trần Hạo.

Hắn đứng ở cửa.

Không bước ra ngay.

Trần Hạo ngẩng đầu nhìn thấy hắn.

“Nhìn gì thế?”

Lâm Minh bật cười.

“Không có gì.”

“Thế đứng đực ra đó làm gì?”

“Vào đi.”

Trần Hạo dựng xe xong, bước vào.

Vừa đi vừa nói:

“Tao gọi mày mấy lần mà không thấy nghe máy.”

“Không để ý.”

“Mày làm sao thế?”

“Không sao.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Thật không?”

“Thật.”

Cậu ta ngồi xuống chiếc ghế trong phòng khách.

Mẹ Lâm Minh từ trong bếp đi ra.

“Hạo đấy à?”

“Vâng, cháu chào cô.”

“Ăn cơm chưa?”

“Cháu ăn rồi ạ.”

“Thế uống nước đi.”

“Vâng.”

Lâm Minh đứng phía sau.

Nhìn cảnh tượng trước mắt.

Một người bạn.

Một người mẹ.

Một căn nhà.

Tất cả đều thuộc về một thời gian mà hắn đã tưởng sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa.

Trần Hạo cầm cốc nước lên uống.

Rồi hỏi:

“Mai mày có đi không?”

“Đi đâu?”

“Thì đi học chứ đi đâu.”

“À.”

Lâm Minh ngồi xuống.

“Có.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Mày hôm nay lạ thật.”

“Lạ chỗ nào?”

“Không biết.”

Cậu ta nhíu mày.

“Kiểu như...”

“Như thế nào?”

“Như người vừa ngủ dậy sau mười năm ấy.”

Lâm Minh im lặng một giây.

Rồi bật cười.

“Có khi đúng.”

Trần Hạo không hiểu.

“Điên à?”

“Ừ.”

Hai người cùng cười.

Một câu nói đùa.

Nhưng Lâm Minh lại thấy trong lòng đau nhói.

Mười năm?

Không.

Hắn đã đi xa hơn thế rất nhiều.

Trong ký ức của hắn, Trần Hạo từng là một người bạn rất thân.

Hai người từng nói với nhau đủ thứ.

Từ chuyện học hành đến tiền bạc.

Từ những cô gái mình thích đến những giấc mơ mà lúc ấy nghe vô cùng lớn lao.

Sau này cuộc sống thay đổi.

Mỗi người một công việc.

Một thành phố.

Một gia đình.

Những cuộc gọi thưa dần.

Tin nhắn ít đi.

Rồi có một ngày...

Không còn gọi nữa.

Không có một cuộc cãi nhau lớn.

Không có phản bội.

Chẳng có lý do gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là cuộc sống cứ kéo hai người đi về hai phía.

Lâm Minh đã từng nghĩ đó là chuyện bình thường.

Bây giờ nhìn Trần Hạo trước mặt, hắn mới hiểu...

Có những người biến mất khỏi cuộc đời mình không phải vì họ không quan trọng.

Mà vì mình đã quá bận để giữ họ lại.

“Minh.”

“Hả?”

“Mày nhìn tao làm gì?”

“Không.”

“Lại không.”

Trần Hạo cười.

“Hay tao đẹp trai hơn trước?”

Lâm Minh bật cười.

“Vẫn xấu.”

“Địt.”

Hai người lại cười.

Tiếng cười rất trẻ.

Rất thật.

Lâm Minh nhìn bạn mình.

Trong lòng đột nhiên có một ý nghĩ.

Kiếp trước, hắn đã mất Trần Hạo.

Không phải vì người kia chết.

Mà vì cả hai đã để thời gian làm việc đó.

Lần này...

Hắn không biết tương lai sẽ thay đổi thế nào.

Nhưng ít nhất hắn có thể làm một việc rất đơn giản.

Giữ liên lạc.

Không cần lập tức đưa Trần Hạo vào công ty.

Không cần nói về tương lai.

Không cần biến người bạn này thành một quân cờ trong kế hoạch làm giàu.

Chỉ cần...

Làm bạn.

Trần Hạo đứng dậy.

“Mai tao qua đón mày.”

“Ừ.”

“Đừng có ngủ quên.”

“Biết rồi.”

Trần Hạo đi ra đến cửa.

Đột nhiên quay lại.

“À, Minh.”

“Gì?”

“Cuối tuần đi chơi không?”

Lâm Minh nhìn cậu.

Một câu hỏi rất bình thường.

Nhưng hắn mất vài giây mới trả lời.

“Đi.”

“Chắc nhé?”

“Chắc.”

Trần Hạo cười.

“Thế được.”

Cánh cổng đóng lại.

Tiếng xe máy xa dần.

Lâm Minh đứng ngoài sân.

Không hiểu vì sao hắn lại thấy vui.

Rất vui.

Một niềm vui mà rất nhiều tiền sau này cũng không mang lại được.

Hắn quay vào nhà.

Đêm đã xuống.

Lâm Minh trở lại phòng.

Trên bàn vẫn là chiếc máy tính cũ.

Cuốn sổ vẫn mở.

Những dòng chữ về tương lai vẫn nằm đó.

Bitcoin.

Công nghệ.

Kinh doanh.

Tiền.

Hàng trăm cơ hội đang chờ hắn.

Nhưng tối nay...

Lâm Minh không viết thêm gì.

Hắn lấy điện thoại.

Tìm số của Trần Hạo.

Lưu lại.

Trần Hạo.

Hắn nhìn cái tên ấy vài giây.

Rồi bấm nút lưu.

Một việc nhỏ.

Nhưng lần này...

Hắn sẽ không để cái tên này biến mất khỏi cuộc đời mình nữa.

--=--

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.