Chương 9 — Kiểm chứng
Đêm xuống.
Căn phòng chỉ còn ánh sáng từ chiếc đèn bàn.
Lâm Minh ngồi trước máy tính, cuốn sổ đặt bên cạnh.
Hắn đã suy nghĩ về chuyện này suốt cả buổi chiều.
Nếu thật sự được quay về năm 2008, thứ quý giá nhất hắn có không phải số tiền trong ví.
Mà là ký ức.
Nhưng ký ức có thể sai.
Hắn đã phát hiện điều đó ngay từ hôm qua.
Có những chuyện hắn nhớ rất rõ.
Cũng có những chuyện hắn tưởng mình nhớ chính xác, nhưng khi kiểm tra lại thì thời gian đã lệch.
Vì vậy, trước khi đem những ký ức ấy biến thành tiền, hắn phải biết mình có thể tin chúng đến đâu.
Lâm Minh mở cuốn sổ.
Trang giấy được chia thành ba cột.
Điều nhớ.
Thực tế.
Độ chắc chắn.
Hắn bắt đầu từ những chuyện đơn giản nhất.
Một trận đấu bóng đá.
Một sự kiện kinh tế.
Một sản phẩm công nghệ.
Một tin tức từng gây chú ý.
Hắn nhớ đại khái thời điểm.
Sau đó dùng Internet kiểm tra.
Kết quả đầu tiên khớp.
Hắn đánh dấu.
Chắc chắn.
Kết quả thứ hai cũng khớp.
Hắn lại đánh dấu.
Đến chuyện thứ ba...
Sai.
Lâm Minh dừng tay.
Hắn nhìn thông tin trên màn hình.
Ngày hắn nhớ và ngày thực tế cách nhau vài tháng.
“Lại sai.”
Hắn không khó chịu.
Ngược lại, còn thấy nhẹ nhõm.
Bởi nếu hôm nay hắn đem một khoản tiền lớn đặt cược vào ký ức đó, hậu quả sẽ không nhỏ.
Lâm Minh ghi chú bên cạnh:
Nhớ sự kiện ≠ nhớ chính xác thời điểm.
Hắn tiếp tục.
Một chuyện.
Hai chuyện.
Năm chuyện.
Mười chuyện.
Những điều lớn và những điều nhỏ được đưa vào danh sách.
Có những chuyện đúng đến mức khiến hắn kinh ngạc.
Có những chuyện chỉ đúng một phần.
Có những chuyện hoàn toàn sai.
Dần dần, Lâm Minh nhận ra một quy luật.
Những gì liên quan trực tiếp đến cuộc đời mình thường được nhớ rõ hơn.
Những sự kiện hắn từng quan tâm cũng tương đối chính xác.
Nhưng những thứ hắn chỉ biết qua báo chí hoặc nghe người khác kể thì trí nhớ rất dễ lẫn.
Hắn đặt bút xuống.
Nhìn trang giấy đầy những dấu đánh dấu.
Một người có ký ức về tương lai...
Không có nghĩa là người đó có một cuốn lịch tương lai hoàn chỉnh trong đầu.
Lâm Minh cười khẽ.
Kiếp trước hắn từng đọc những câu chuyện mà nhân vật chỉ cần nhớ một con số là có thể trở thành tỷ phú.
Bây giờ hắn mới hiểu.
Thực tế phức tạp hơn nhiều.
Hắn không nhớ được mọi ngày.
Không nhớ được mọi giá.
Không nhớ được mọi biến động.
Thứ hắn có chỉ là những mảnh ghép.
Và muốn biến những mảnh ghép ấy thành lợi thế, hắn phải biết cách ghép chúng lại.
Lâm Minh lấy một trang giấy khác.
Lần này hắn viết một quy tắc.
Không bao giờ đầu tư chỉ vì “ta nhớ là nó sẽ tăng”.
Bên dưới:
Phải kiểm chứng.
Rồi thêm một dòng:
Không chắc thì không làm.
Hắn nhìn ba câu ấy.
Đây có lẽ là điều quan trọng nhất hắn học được trong hai ngày qua.
Kiếp trước hắn từng thất bại không ít.
Có những lần vì quá tự tin.
Có những lần vì nghe người khác.
Có những lần chỉ đơn giản vì nghĩ rằng mình còn thời gian.
Bây giờ hắn có một cơ hội thứ hai.
Hắn không muốn lại phạm những sai lầm cũ.
Lâm Minh quay sang chiếc máy tính.
Màn hình vẫn sáng.
Hắn mở một trang tin.
Rồi một trang khác.
Từng thông tin hiện ra trước mắt.
Năm 2008 vẫn còn rất nhiều thứ mà hắn đã từng trải qua.
Nhưng lần này hắn không còn nhìn chúng bằng ánh mắt của một người đang sống trong hiện tại.
Hắn nhìn chúng như một người đứng ở giữa hai thời gian.
Biết một phần kết quả.
Nhưng không biết toàn bộ con đường.
Lâm Minh lấy bút khoanh một dòng trong sổ.
Bitcoin.
Hắn nhìn cái tên ấy vài giây.
Đây là thứ hắn nhớ rõ hơn rất nhiều những chuyện khác.
Nhưng rõ đến mức nào?
Hắn chưa biết.
Và hắn sẽ không đoán.
Lâm Minh đóng cuốn sổ.
Ngày hôm nay chưa kiếm được thêm đồng nào.
Nhưng hắn vừa có được một thứ quan trọng hơn.
Một cách để kiểm soát chính trí nhớ của mình.
Ngoài cửa sổ, tiếng xe thưa dần.
Lâm Minh tắt máy.
Trước khi đi ngủ, hắn nhìn lại cuốn sổ.
Ba dòng chữ vẫn nằm trên trang giấy.
Phải kiểm chứng.
Không chắc thì không làm.
Không được biến ký ức thành sự thật chỉ vì mình muốn nó là sự thật.
Lâm Minh khép sổ.
Ngày mai...
Hắn sẽ bắt đầu kiểm chứng những thứ thực sự có thể thay đổi cuộc đời mình.
--=--
Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.