Chương 37 — Cuốn sổ nhỏ

4 phút đọc
786 từ
0 lượt xem

Cuốn sổ mới chỉ dày hơn bàn tay một chút.

Bìa màu xanh sẫm, góc dưới đã hơi cong vì bị nhét trong cặp.

Không có gì đặc biệt.

Nhưng từ hôm đó, Lâm Minh bắt đầu mang nó theo bên mình.

Trang đầu tiên, hắn viết:

SỔ KINH DOANH

Bên dưới là ngày bắt đầu.

Sau đó hắn chia những trang tiếp theo thành từng phần.

Tiền.

Hàng.

Khách.

Đơn hàng.

Bài học.

Trần Hạo nhìn cuốn sổ.

“Ghi hết thật à?”

“Ừ.”

“Khách hàng cũng ghi?”

“Ghi.”

“Người ta mua một món đồ thôi mà.”

“Sau này có thể mua tiếp.”

Trần Hạo nhún vai.

“Nhớ được mà.”

Lâm Minh lắc đầu.

“Không nên nhớ bằng đầu.”

Hắn chỉ vào những dòng chữ.

“Ngày hôm nay nhớ được một người. Một tháng sau thì sao? Một trăm người thì sao?”

Trần Hạo im lặng.

Cậu bắt đầu hiểu.

Lâm Minh không ghi chép vì sợ quên.

Hắn ghi để nhìn thấy toàn bộ việc kinh doanh.

Mỗi đơn hàng đều có một dòng riêng.

Ngày.

Sản phẩm.

Số lượng.

Giá bán.

Chi phí.

Khách hàng.

Tình trạng đơn.

Kết quả cuối cùng.

Nếu khách đã nhận hàng, hắn đánh dấu.

Nếu khách chưa nhận, để lại một dấu hỏi.

Nếu khách trả hàng, ghi nguyên nhân.

Có người trả vì sản phẩm không phù hợp.

Có người vì thay đổi ý định.

Có người vì phí vận chuyển.

Có người vì chính họ hiểu sai thông tin.

Những lý do nhỏ ấy bắt đầu tạo thành một bức tranh.

Lâm Minh nhận ra khách hàng không phải những con số.

Mỗi người có một lý do khác nhau để mua.

Và cũng có một lý do khác nhau để không mua.

Một buổi chiều, Trần Hạo mang về danh sách hàng tồn.

Lâm Minh kiểm tra.

“Cái này còn bao nhiêu?”

“Mười hai.”

“Bán được mấy cái?”

“Ba.”

“Bao lâu rồi?”

“Hơn hai tuần.”

Lâm Minh lập tức ghi lại.

Tồn kho cao.

“Không nhập thêm.”

Trần Hạo gật đầu.

Mấy ngày sau, một sản phẩm khác bán khá tốt.

Trần Hạo hỏi:

“Nhập thêm không?”

Lâm Minh mở sổ.

Xem tốc độ bán.

Xem số lượng còn lại.

Xem lợi nhuận.

Sau đó mới nói:

“Nhập thêm một ít.”

“Không nhập nhiều?”

“Chưa cần.”

Trần Hạo cười.

“Lại sợ ôm hàng.”

“Đúng.”

Cuốn sổ bắt đầu giúp họ tránh được những quyết định theo cảm giác.

Không phải lúc nào cũng đúng.

Nhưng ít nhất...

Mỗi quyết định đều có căn cứ.

Đến cuối tuần, Lâm Minh ngồi tổng hợp.

Hắn nhận ra một sản phẩm có nhiều người hỏi nhưng ít người mua.

Một sản phẩm khác ít người hỏi nhưng tỷ lệ chốt đơn lại cao.

Một nhóm khách thường hỏi về giá.

Một nhóm khác quan tâm nhiều hơn đến chất lượng và bảo hành.

Đó là những thứ mà nếu không ghi lại, rất dễ bỏ qua.

Trần Hạo nhìn những trang giấy ngày càng kín chữ.

“Mày định ghi đến bao giờ?”

“Đến khi không cần nữa.”

“Lại câu này.”

Lâm Minh cười.

“Có thể cả đời.”

Trần Hạo lắc đầu.

Nhưng cậu không phản đối nữa.

Một buổi tối, Lâm Minh mở lại những trang đầu.

Đơn hàng đầu tiên.

Khoản lỗ đầu tiên.

Khách hàng đầu tiên.

Những sản phẩm từng thử.

Những sản phẩm đã bỏ.

Những lần định giá sai.

Những lần khách không mua.

Tất cả đều nằm trong cuốn sổ nhỏ.

Hắn chợt nhận ra...

Cuốn sổ này đang trở thành một thứ còn quan trọng hơn tiền.

Nó là ký ức của công việc.

Ký ức của một người có thể thay đổi.

Nhưng những con số viết trên giấy vẫn nằm đó.

Tháng sau nhìn lại, hắn có thể biết mình đã làm gì.

Sai ở đâu.

Đã tiến bộ ở đâu.

Điều gì nên tiếp tục.

Điều gì phải bỏ.

Lâm Minh đóng sổ.

Trong đầu hắn chợt hiện lên một ý nghĩ.

Nếu một ngày công việc này lớn lên...

Nếu có mười người.

Một trăm người.

Một nghìn khách hàng...

Một cuốn sổ nhỏ chắc chắn không đủ.

Khi đó phải có một hệ thống.

Phải có dữ liệu.

Phải có cách tìm kiếm.

Phải có cách phân tích.

Nhưng đó là chuyện của tương lai.

Hiện tại, hắn chỉ có một chiếc máy tính cũ và cuốn sổ nhỏ.

Vậy là đủ.

Lâm Minh đặt bút xuống cuối trang.

Hắn viết:

“Không nhớ bằng đầu khi có thể ghi lại.”

Trần Hạo đọc xong, bật cười.

“Câu này cũng ghi?”

“Ghi.”

“Để làm gì?”

Lâm Minh đóng cuốn sổ.

“Để sau này còn biết mình đã bắt đầu như thế nào.”

Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường hắt vào căn phòng.

Một tháng trước, hai người chỉ có một khoản vốn nhỏ và một ý tưởng mơ hồ.

Bây giờ họ đã có những khách hàng đầu tiên, những khoản thu chi đầu tiên và cả những thất bại đầu tiên.

Chưa đáng kể.

Nhưng từng dòng chữ trong cuốn sổ đang biến những ngày tháng rời rạc thành kinh nghiệm.

Lâm Minh nhìn nó lần cuối trước khi cất vào ngăn bàn.

Hắn chưa biết rằng nhiều năm sau, khi nhìn lại...

cuốn sổ nhỏ này sẽ là thứ nhắc hắn nhớ rằng mọi thứ từng bắt đầu từ những con số rất nhỏ.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.