Chương 32 — Bài học đầu tiên

4 phút đọc
732 từ
0 lượt xem

Lâm Minh ngồi trước cuốn sổ rất lâu.

Trang giấy vẫn còn nguyên con số của đơn hàng thứ hai.

Một khoản lỗ nhỏ.

Không đủ khiến hắn mất ngủ.

Nhưng đủ để hắn suy nghĩ.

Nếu là trước khi sống lại, có lẽ hắn sẽ coi chuyện này bình thường.

Làm ăn có lời có lỗ.

Sai thì sửa.

Nhưng bây giờ, cảm giác lại khác.

Hắn có ký ức của một người từng sống thêm hai mươi năm.

Hắn biết rất nhiều chuyện sẽ xảy ra.

Hắn từng nghĩ những kinh nghiệm ấy đủ để mình đi trước người khác rất xa.

Thế mà chỉ một đơn hàng nhỏ...

Hắn đã sai.

Lâm Minh lấy bút viết lên đầu trang:

Bài học đầu tiên.

Hắn dừng lại một lúc rồi viết:

Kinh doanh thực tế phức tạp hơn trí nhớ.

Hắn đọc lại.

Không sửa.

Kiếp trước hắn nhớ mình từng bán hàng.

Nhớ cách người ta kinh doanh.

Nhớ những thất bại.

Nhưng ký ức chỉ giữ lại kết quả.

Nó không giữ lại toàn bộ quá trình.

Hắn nhớ một cửa hàng từng phát triển rất nhanh.

Nhưng không nhớ người chủ đã xử lý từng đơn hàng như thế nào.

Nhớ một sản phẩm từng bán rất chạy.

Nhưng không nhớ những lần hàng lỗi, khách trả hàng, thiếu vốn hay đứt nguồn hàng.

Nhớ một doanh nghiệp thành công.

Nhưng không nhớ từng quyết định nhỏ đã tạo nên thành công ấy.

Ký ức giống một cuốn sách bị xé mất phần lớn các trang.

Chỉ còn lại vài đoạn quan trọng.

Lâm Minh nhìn sang những ghi chép về các đơn hàng.

Đột nhiên hắn thấy chúng quý hơn những ký ức kia.

Bởi đây là dữ liệu của chính hắn.

Không phải chuyện người khác từng trải qua.

Không phải kết quả của một thời điểm đã qua.

Mà là thứ hắn vừa làm hôm nay.

Sai ở đâu.

Vì sao sai.

Thiệt hại bao nhiêu.

Lần sau phải làm gì.

Tất cả đều được ghi lại.

Lâm Minh bắt đầu sửa lại cách ghi chép.

Hắn không chỉ ghi:

Bán được.

Hay:

Bị lỗ.

Mỗi đơn hàng đều phải có nguyên nhân.

Nguồn khách.

Sản phẩm.

Giá.

Cách quảng cáo.

Cách tư vấn.

Phí vận chuyển.

Thời gian xử lý.

Kết quả.

Sau cùng là bài học.

Trần Hạo nhìn đống giấy trên bàn.

“Mày định làm sổ sách kiểu này đến bao giờ?”

“Đến khi không cần nữa.”

“Bao giờ mới không cần?”

“Không biết.”

Trần Hạo cười.

“Thế thì chắc lâu.”

“Ừ.”

Lâm Minh cũng cười.

Hắn biết cậu bạn nói đúng.

Càng làm, càng có nhiều thứ phải ghi.

Nhưng điều đó không khiến hắn nản.

Ngược lại.

Hắn bắt đầu thích cảm giác mỗi ngày hiểu thêm một chút.

Một sai lầm nhỏ hôm nay có thể giúp tránh một sai lầm lớn ngày mai.

Một khách hàng hỏi một câu có thể cho hắn biết một vấn đề trong sản phẩm.

Một khoản chi vài nghìn đồng có thể giúp hắn nhìn ra một lỗ hổng trong cách tính giá.

Đó là những thứ ký ức không thể cho hắn.

Lâm Minh ngả người ra ghế.

Hắn chợt nghĩ đến hai mươi lăm triệu.

Ngày trước hắn chỉ nghĩ:

Có hai mươi lăm triệu → mua Bitcoin → chờ tương lai.

Bây giờ chuỗi suy nghĩ đã khác.

Có vốn → phải biết quản lý vốn.

Có hàng → phải biết bán hàng.

Có khách → phải biết phục vụ khách.

Có doanh thu → phải biết tính lợi nhuận.

Có lợi nhuận → phải biết giữ và tái đầu tư.

Không một bước nào tự nhiên xuất hiện.

Và hắn không thể dùng ký ức để bỏ qua chúng.

Lâm Minh lấy bút viết thêm một dòng:

Không đốt giai đoạn.

Hắn nhìn câu ấy.

Nó khiến hắn nhớ đến chính mình.

Mới kiếm được vài khoản tiền nhỏ đã nghĩ đến những con số khổng lồ.

Mới bán được vài món hàng đã nghĩ đến việc xây dựng một doanh nghiệp.

Mới biết tương lai đã muốn điều khiển tương lai.

Có lẽ đó mới là nguy hiểm thật sự.

Không phải thiếu ký ức.

Mà là quá tin vào ký ức.

Lâm Minh đóng sổ.

Hắn nhìn Trần Hạo.

“Ngày mai tiếp tục.”

“Ừ.”

“Nhưng làm chậm hơn.”

Trần Hạo ngạc nhiên.

“Chậm hơn?”

“Chắc hơn.”

Trần Hạo gật đầu.

Hai người thu dọn bàn.

Khoản lỗ của đơn hàng thứ hai vẫn còn đó.

Không thể lấy lại.

Nhưng Lâm Minh không còn xem nó là tiền mất.

Nó là học phí.

Và là bài học đầu tiên của cuộc đời kinh doanh thứ hai.

Tương lai hắn nhớ có thể giúp hắn tránh những con đường sai lớn.

Nhưng những bước chân nhỏ trên con đường mới...

hắn vẫn phải tự mình học cách bước.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.