Chương 13 — Hai cuộc đời

5 phút đọc
849 từ
0 lượt xem

Lâm Minh bắt đầu nhận ra một chuyện kỳ lạ.

Ký ức của hắn không nằm thành một dòng liên tục.

Chúng giống như hai cuốn phim chồng lên nhau.

Một cuốn thuộc về Lâm Minh mười bảy tuổi.

Một cuốn thuộc về người đàn ông đã sống thêm gần hai mươi năm.

Có những lúc hai cuốn phim trùng khớp.

Nhưng cũng có lúc chúng hoàn toàn khác nhau.

Buổi sáng, hắn ngồi trong lớp học.

Thầy giáo đang giảng bài.

Lâm Minh nhìn bảng.

Một phần trong đầu hắn đang theo dõi bài giảng.

Phần còn lại lại đang nhớ đến một văn phòng nào đó của nhiều năm sau.

Hai hình ảnh xuất hiện cùng lúc.

Một bảng đen.

Một màn hình máy tính.

Một cậu học sinh.

Một người đàn ông.

Lâm Minh hơi nhíu mày.

Hắn cố tập trung.

Nhưng ký ức về cuộc đời trước cứ thỉnh thoảng chen vào.

Một cái tên.

Một khuôn mặt.

Một câu nói.

Một con số.

Có những thứ hắn đã quên từ lâu.

Nhưng khi gặp một hoàn cảnh quen thuộc ở năm 2008, chúng lại bất ngờ hiện ra.

Giống như một căn phòng bị khóa.

Chỉ cần nhìn thấy đúng chiếc chìa khóa, cánh cửa lập tức mở ra.

Lâm Minh thử phân biệt chúng.

Hắn lấy một tờ giấy.

Chia làm hai phần.

Bên trái viết:

Lâm Minh — 17 tuổi.

Bên phải:

Lâm Minh — cuộc đời đã qua.

Bên trái là những chuyện hắn đang sống.

Trường học.

Bạn bè.

Cha mẹ.

Những ngày tháng chưa xảy ra.

Những ước mơ còn chưa hình thành.

Bên phải là những chuyện đã kết thúc.

Công việc.

Tiền bạc.

Những mối quan hệ.

Những lần thành công.

Những lần thất bại.

Những người từng bước vào cuộc đời hắn rồi rời đi.

Hắn nhìn hai cột chữ.

Đột nhiên hiểu ra.

Nếu không phân biệt rõ hai thứ này, hắn rất dễ mắc sai lầm.

Ví dụ Trần Hạo.

Trong ký ức của tuổi mười bảy, Trần Hạo chỉ là một người bạn thân.

Nhưng trong ký ức của cuộc đời trước, Trần Hạo đã là một người từng xa cách hắn.

Hai hình ảnh tồn tại cùng lúc.

Một người đang ngồi trước mặt hắn.

Một người đã từng biến mất khỏi cuộc đời hắn.

Nếu cứ dùng cảm xúc của người đàn ông trưởng thành để đối xử với cậu bạn mười bảy tuổi hiện tại, mọi chuyện sẽ trở nên kỳ quặc.

Trần Hạo hiện tại chưa làm gì sai.

Không thể bắt cậu ấy chịu trách nhiệm cho những gì sẽ xảy ra trong một tương lai chưa tồn tại.

Lâm Minh hiểu điều đó.

Tương tự với cha mẹ.

Cha mẹ hiện tại không phải những người già yếu mà hắn từng chăm sóc trong ký ức.

Họ đang khỏe mạnh.

Đang sống.

Đang ở trước mắt hắn.

Không thể dùng nỗi sợ mất mát của kiếp trước để khiến họ cảm thấy ngột ngạt trong hiện tại.

Hắn phải học cách tách hai cuộc đời.

Không phủ nhận cuộc đời cũ.

Nhưng cũng không để nó nuốt mất cuộc đời mới.

Buổi chiều, Lâm Minh đi bộ một mình.

Con đường quen thuộc hiện ra trước mắt.

Hắn từng đi qua đây ở cả hai cuộc đời.

Nhưng cảm giác hoàn toàn khác.

Một đoạn đường đối với cậu thiếu niên chỉ là đường về nhà.

Đối với người đàn ông trưởng thành lại chứa đầy ký ức.

Một cửa hàng từng tồn tại.

Một quán ăn sau này biến mất.

Một ngôi nhà nhiều năm sau được xây lại.

Những thứ ấy khiến Lâm Minh liên tục bị kéo giữa hai thời gian.

Hắn dừng lại trước một cửa hàng nhỏ.

Trong ký ức cũ, nơi này từng có một người chủ khác.

Nhưng hiện tại vẫn là một cửa hàng bình thường.

Lâm Minh nhìn vài giây.

Rồi bước đi.

Không cần can thiệp.

Chưa đến lúc.

Hắn bắt đầu hiểu rằng ký ức không phải một mệnh lệnh.

Nó chỉ là thông tin.

Còn lựa chọn vẫn thuộc về hắn.

Tối hôm đó, Lâm Minh lại mở cuốn sổ.

Hắn viết:

Cuộc đời cũ là kinh nghiệm.

Dòng tiếp theo:

Cuộc đời mới là hiện thực.

Sau đó:

Không được lấy tương lai chưa xảy ra để đối xử với người hiện tại.

Hắn đọc lại.

Thấy vẫn chưa đủ.

Hắn thêm một câu:

Không sống thay cho chính mình của kiếp trước.

Lâm Minh đặt bút xuống.

Hắn ngồi im.

Có lẽ đây mới là vấn đề khó nhất của việc trùng sinh.

Không phải làm thế nào để kiếm tiền.

Không phải làm thế nào để thay đổi tương lai.

Mà là làm thế nào để biết...

mình đang sống cuộc đời nào.

Hắn đã từng là người đàn ông kia.

Những thất bại của người đó thuộc về hắn.

Những tiếc nuối của người đó cũng thuộc về hắn.

Nhưng từ khoảnh khắc tỉnh lại, một cuộc đời khác đã mở ra.

Một cuộc đời mà hắn chưa từng sống.

Không ai biết nó sẽ đi đến đâu.

Lâm Minh đóng cuốn sổ.

Ngoài cửa sổ, tiếng cười của Trần Hạo vọng từ ngoài sân vào.

Hắn nhìn ra.

Rồi mỉm cười.

Lần này, hắn không nhìn thấy người bạn đã từng rời xa mình.

Hắn chỉ nhìn thấy một cậu thiếu niên đang đứng đó.

Người bạn của hiện tại.

Lâm Minh đứng dậy.

“Đợi tao!”

Hắn bước ra ngoài.

Hai cuộc đời vẫn tồn tại trong trí nhớ.

Nhưng từ hôm nay...

chỉ có một cuộc đời đang được sống.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.