Chương 16 — Nếu thay đổi quá nhiều thì sao?

4 phút đọc
663 từ
0 lượt xem

Đêm đó, Lâm Minh nằm trên giường nhưng mãi không ngủ.

Chiếc quạt mới trong phòng khách quay đều.

Không còn tiếng cạch.

Một thay đổi rất nhỏ.

Nhưng chính thay đổi nhỏ ấy khiến hắn suy nghĩ mãi.

Nếu chỉ một chiếc quạt cũng có thể khiến một chuỗi sự việc biến mất...

Vậy nếu hắn thay đổi một chuyện lớn thì sao?

Lâm Minh ngồi dậy.

Hắn bật đèn.

Cuốn sổ được mở ra.

Trang giấy hôm qua vẫn còn nguyên.

Tương lai không phải một đường ray cố định.

Hắn nhìn câu ấy.

Rồi lấy bút viết bên dưới:

Nếu thay đổi quá nhiều thì sao?

Không ai trả lời.

Nhưng trong đầu hắn lập tức xuất hiện hàng loạt khả năng.

Nếu hắn thay đổi công việc của cha?

Nếu hắn ngăn một người bạn gặp một người khác?

Nếu hắn khiến gia đình chuyển nhà?

Nếu hắn kiếm được rất nhiều tiền ngay từ bây giờ?

Nếu hắn mua những thứ mà kiếp trước chắc chắn đã mua?

Một thay đổi.

Rồi một thay đổi khác.

Sau vài năm...

Có lẽ cuộc đời này sẽ chẳng còn giống cuộc đời hắn nhớ.

Đến lúc đó, những ký ức từng là lợi thế lớn nhất của hắn có thể trở thành những mảnh thông tin không còn chính xác.

Lâm Minh đặt bút xuống.

Hắn bỗng thấy vấn đề nằm ở đây.

Kiếp trước giống như một bản đồ.

Hắn biết một số con đường.

Biết vài điểm đến.

Biết nơi nào từng xảy ra tai nạn.

Biết nơi nào từng có cơ hội.

Nhưng nếu ngay từ đầu hắn tự mình phá bỏ những con đường đó...

Thì bản đồ sẽ còn tác dụng gì?

Lâm Minh đi đến bên cửa sổ.

Bên ngoài là con phố quen thuộc.

Những căn nhà.

Những chiếc xe.

Những người đi qua.

Tất cả vẫn giống ký ức.

Nhưng chiếc quạt trong nhà đã khác.

Chỉ một thay đổi.

Lâm Minh quay lại bàn.

Hắn viết:

Không thay đổi tương lai chỉ để chứng minh mình có thể.

Một dòng nữa:

Chỉ thay đổi khi lợi ích đủ lớn hoặc hậu quả đủ nghiêm trọng.

Hắn đọc lại.

Vẫn cảm thấy chưa hoàn toàn đúng.

Bởi có những chuyện nếu biết trước mà không thay đổi, hắn sẽ hối hận.

Cha mẹ.

Gia đình.

Những người quan trọng.

Không thể vì muốn giữ nguyên ký ức mà đứng nhìn mọi chuyện xảy ra.

Nhưng nếu thay đổi tất cả...

Hắn sẽ mất phương hướng.

Lâm Minh ngồi xuống.

Sau một hồi suy nghĩ, hắn viết một câu khác:

Giữ lại những gì không cần thay đổi.

Rồi:

Can thiệp có chọn lọc.

Đó có lẽ là cách duy nhất.

Không chạy theo việc sửa từng chi tiết của quá khứ.

Không cố biến cuộc đời mới thành bản sao hoàn hảo của cuộc đời cũ.

Cũng không phá bỏ mọi thứ chỉ vì hắn đã biết kết quả.

Lâm Minh nhìn cuốn sổ.

Hắn chợt nhận ra một điều rất quan trọng.

Ký ức của hắn không phải đáp án.

Nó chỉ là dữ liệu.

Còn cuộc đời mới...

Là một bài toán khác.

Hắn có thể dùng dữ liệu cũ để đưa ra quyết định tốt hơn.

Nhưng không thể dùng nó để biết chắc đáp án mới.

Lâm Minh mỉm cười.

Ít nhất hắn đã hiểu được điều đó trước khi thực sự bắt đầu.

Hắn lấy bút gạch dưới hai chữ:

KIỂM CHỨNG.

Sau đó đóng sổ.

Ngày mai, hắn vẫn sẽ đi học.

Vẫn gặp Trần Hạo.

Vẫn ăn cơm cùng cha mẹ.

Vẫn sống như một cậu thiếu niên bình thường.

Còn tương lai...

Hắn sẽ không cố giữ nguyên nó.

Cũng không cố phá nát nó.

Hắn chỉ muốn mỗi lần đưa ra một quyết định, bản thân đều biết mình đang làm gì.

Lâm Minh tắt đèn.

Trong bóng tối, hắn chợt nghĩ đến một câu hỏi khác.

Nếu một ngày nào đó...

Những thay đổi của hắn khiến tương lai hoàn toàn khác đi thì sao?

Hắn không có câu trả lời.

Nhưng lần đầu tiên, hắn không còn thấy câu hỏi ấy đáng sợ.

Bởi đến lúc đó...

hắn sẽ không còn là người đang cố trở về quá khứ.

Hắn sẽ là người đang sống trong chính tương lai do mình tạo ra.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.