Chương 27 — Hai người, một khoản vốn nhỏ

4 phút đọc
767 từ
0 lượt xem

Chiều chủ nhật, Lâm Minh và Trần Hạo lại ngồi bên chiếc bàn nhỏ trong phòng.

Trên bàn là một tờ giấy trắng.

Bên cạnh có một chiếc máy tính cũ.

Không có máy tính tiền.

Không có sổ sách chuyên nghiệp.

Không có hợp đồng.

Chỉ có hai người và một khoản vốn rất nhỏ.

Trần Hạo đặt tiền lên bàn.

“Đây là phần của tao.”

Lâm Minh cũng lấy tiền của mình ra.

Hai khoản tiền được đặt cạnh nhau.

Trần Hạo đếm lại.

“Có từng này thôi à?”

“Ừ.”

“Ít thật.”

Lâm Minh gật đầu.

“Ít thì làm nhỏ.”

“Nhưng mua được bao nhiêu hàng?”

“Không quan trọng.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Không quan trọng?”

“Quan trọng là đừng để toàn bộ tiền nằm trong hàng.”

Lâm Minh lấy giấy, bắt đầu chia thành ba phần.

Tiền nhập hàng.

Tiền dự phòng.

Tiền vận hành.

Trần Hạo nhìn một lúc.

“Vận hành là gì?”

“Gửi hàng, đi lại, điện thoại, những thứ linh tinh.”

“Còn dự phòng?”

“Có hàng lỗi, khách không nhận, hoặc cần mua thêm thứ gì đó.”

Trần Hạo gật đầu.

“Thế còn tiền lời?”

“Chia sau.”

“Chia thế nào?”

Lâm Minh ngẩng lên.

“Chia theo phần vốn.”

Trần Hạo lập tức phản đối.

“Không được.”

“Tại sao?”

“Vốn hai đứa gần bằng nhau. Nhưng công việc thì chưa chắc.”

Lâm Minh im lặng.

Trần Hạo nói tiếp:

“Tao đi lấy hàng, kiểm hàng, giao hàng.”

“Mày ngồi máy tính.”

“Đúng.”

“Thế nên?”

“Phải tính công.”

Lâm Minh nhìn bạn.

Hắn không nghĩ Trần Hạo lại chủ động nói chuyện này.

Nhưng suy nghĩ kỹ, hắn thấy đúng.

Hai người đang bắt đầu một công việc kinh doanh.

Nếu ngay từ đầu không rõ ràng...

Sau này chỉ cần một khoản tiền nhỏ cũng có thể thành vấn đề lớn.

Lâm Minh lấy giấy khác.

“Được.”

“Thế ghi rõ.”

Hai người bắt đầu bàn.

Tiền vốn của mỗi người ghi riêng.

Tiền nào dùng để mua hàng ghi rõ.

Khoản chi nào phải báo cho cả hai.

Lợi nhuận tính sau khi trừ chi phí.

Công việc mỗi người phụ trách.

Nếu một người muốn rút vốn thì phải báo trước.

Nếu hàng hóa bị mất hoặc hỏng thì xử lý thế nào.

Những thứ tưởng rất nhỏ...

Hai người mất gần hai tiếng mới thống nhất được.

Cuối cùng, Trần Hạo nhìn tờ giấy.

“Có cần làm phức tạp thế không?”

Lâm Minh nói:

“Càng là bạn càng phải rõ.”

Trần Hạo im lặng.

Một lúc sau gật đầu.

“Ừ.”

Câu nói ấy khiến Lâm Minh nhớ đến kiếp trước.

Có những mối quan hệ rất tốt nhưng cuối cùng vẫn tan vỡ chỉ vì tiền.

Không phải ai cũng xấu.

Đôi khi chỉ là không nói rõ ngay từ đầu.

Một người nghĩ mình làm nhiều hơn.

Một người nghĩ mình góp nhiều hơn.

Một người nhớ một chuyện.

Người kia nhớ chuyện khác.

Rồi những điều nhỏ tích tụ.

Đến lúc xảy ra tranh chấp...

Tình bạn cũng biến thành gánh nặng.

Lâm Minh không muốn điều đó xảy ra.

Hai người thống nhất cách tính lợi nhuận.

Ví dụ bán một món hàng được một trăm nghìn.

Không phải một trăm nghìn đó đều là lợi nhuận.

Phải trừ tiền nhập.

Trừ vận chuyển.

Trừ chi phí phát sinh.

Phần còn lại mới được tính là lợi nhuận.

Trần Hạo nghe xong hỏi:

“Thế nếu bán càng nhiều càng tốt đúng không?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Bán nhiều mà không có lời thì cũng vô ích.”

Trần Hạo gật gù.

“Cũng đúng.”

Lâm Minh lại viết thêm một dòng:

Không dùng tiền hàng để tiêu.

“Cái này quan trọng.”

“Biết rồi.”

“Lãi mới được chia.”

“Biết rồi.”

“Và phải giữ một phần để quay vòng.”

Trần Hạo thở dài.

“Mày giống ông cụ non.”

Lâm Minh cười.

“Sau này mày sẽ cảm ơn tao.”

“Sau này tính sau.”

Hai người cùng cười.

Tờ giấy cuối cùng được gấp lại.

Không phải hợp đồng.

Cũng chẳng có giá trị pháp lý gì đặc biệt.

Nhưng đối với hai người...

Nó là lời cam kết rằng tiền bạc sẽ được tính rõ ràng.

Lâm Minh cất tờ giấy vào sổ.

Hắn nhìn khoản vốn nhỏ trên bàn.

Nếu nhìn bằng con mắt của kiếp trước, số tiền này chẳng đáng là bao.

Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của hiện tại...

Đây là toàn bộ nguồn lực mà hai người đang có.

Không được lãng phí.

Không được tham.

Không được nóng vội.

Hắn nhớ đến mục tiêu của mình.

Hai mươi lăm triệu đồng.

Khoản vốn hiện tại còn cách rất xa.

Nhưng Lâm Minh không còn nhìn nó như một bức tường.

Hắn nhìn nó như một chuỗi những bước nhỏ.

Kiếm được một đồng.

Giữ lại một đồng.

Tạo ra thêm một đồng.

Rồi tiếp tục.

Trần Hạo cất tiền vào túi.

“Mai bắt đầu nhé?”

“Ừ.”

“Lần này làm thật.”

Lâm Minh gật đầu.

“Làm thật.”

Hai người đứng dậy.

Ngoài cửa sổ, trời đã tối.

Không ai trong hai người biết rằng khoản vốn nhỏ này sẽ đi được bao xa.

Nhưng ít nhất, họ đã học được bài học đầu tiên của việc làm ăn:

Tiền ít không đáng sợ.

Không rõ ràng mới đáng sợ.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.