Chương 26 — Trần Hạo nhập cuộc

4 phút đọc
784 từ
0 lượt xem

Cuối tuần, Lâm Minh mang chiếc máy tính xách tay cũ đến quán nước gần trường.

Trần Hạo ngồi đối diện, vừa uống nước vừa nhìn hắn.

“Mày gọi tao ra có chuyện gì?”

Lâm Minh đặt một tờ giấy lên bàn.

Trên đó là vài dòng ghi chép.

Tên sản phẩm.

Giá nhập.

Giá bán dự kiến.

Chi phí vận chuyển.

Lợi nhuận.

Trần Hạo nhìn một lúc.

“Cái gì đây?”

“Bán hàng.”

“Bán ở đâu?”

“Trên mạng.”

Trần Hạo bật cười.

“Bọn mình?”

“Ừ.”

“Mày nghiêm túc à?”

“Rất nghiêm túc.”

Trần Hạo lại cúi xuống nhìn.

Mấy món đồ điện tử nhỏ.

USB.

Thẻ nhớ.

Chuột.

Tai nghe.

Không phải những thứ khiến người ta nghĩ đến một công việc kinh doanh lớn.

Nhưng Lâm Minh không cần lớn.

Hắn chỉ cần thử.

“Vốn đâu?”

“Không nhiều.”

“Không nhiều là bao nhiêu?”

“Bọn mình góp một ít.”

Trần Hạo im lặng.

Cậu ta vốn biết Lâm Minh không có nhiều tiền.

“Lỡ không bán được?”

“Thì mất ít tiền.”

“Lỡ mất hết?”

“Thì coi như học phí.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Mày thay đổi thật rồi.”

Lâm Minh cười.

“Thay đổi gì?”

“Trước đây mày đâu có thích mấy chuyện này.”

Lâm Minh không trả lời.

Hắn không thể nói rằng mình đã từng sống một cuộc đời khác.

Cũng không thể nói rằng trong đầu hắn có một tương lai mà người khác chưa từng nhìn thấy.

Hắn chỉ nói:

“Tao muốn thử.”

Trần Hạo suy nghĩ khá lâu.

Rồi hỏi:

“Tao phải làm gì?”

“Đi tìm hàng.”

“Còn mày?”

“Tao lo phần trên mạng.”

“Còn giao hàng?”

“Chia nhau.”

“Khách không trả tiền thì sao?”

“Xử lý từng trường hợp.”

Trần Hạo gật gù.

“Nghe cũng được.”

Hai người bắt đầu phân công.

Trần Hạo quen biết nhiều người hơn.

Cậu có thể hỏi các cửa hàng, tìm giá và xem hàng trực tiếp.

Lâm Minh phụ trách việc tìm khách, đăng sản phẩm và ghi chép đơn hàng.

Không ai trong hai người có kinh nghiệm thực sự.

Mọi thứ đều phải tự học.

Ngày hôm sau, Trần Hạo mang về một danh sách giá.

Hai người ngồi trước máy tính.

So từng món.

Một sản phẩm chênh vài nghìn.

Một sản phẩm chênh vài chục nghìn.

Có món tưởng có lời nhưng tính cả vận chuyển lại gần như không còn gì.

Lâm Minh gạch bỏ.

“Cái này không làm.”

“Vì sao?”

“Lãi thấp.”

“Nhưng vẫn có lời mà.”

“Lời ít nhưng tốn công.”

Trần Hạo gật đầu.

Đây là bài học đầu tiên của cậu.

Không phải món hàng nào bán được cũng đáng bán.

Sau đó hai người thử một mặt hàng khác.

Giá nhập vừa phải.

Kích thước nhỏ.

Dễ gửi.

Nhu cầu tương đối rõ.

Lâm Minh đăng thử.

Trần Hạo ngồi bên cạnh nhìn.

“Mày nghĩ có người mua thật à?”

“Không biết.”

“Không biết mà đăng?”

“Phải đăng mới biết.”

Trần Hạo cười.

“Câu này nghe được đấy.”

Buổi tối, họ chờ.

Một tin nhắn xuất hiện.

Có người hỏi giá.

Trần Hạo lập tức ngồi thẳng dậy.

“Khách!”

“Chưa chắc.”

“Thì cũng là người hỏi.”

Lâm Minh trả lời.

Người kia hỏi thêm vài câu.

Sau đó biến mất.

Trần Hạo thất vọng.

“Thế là sao?”

“Không sao.”

“Không mua.”

“Nhưng mình biết có người quan tâm.”

Lâm Minh ghi lại.

Một ngày sau, có người khác hỏi.

Lần này người đó mua.

Đơn hàng đầu tiên hai người cùng làm.

Trần Hạo phấn khích hơn cả Lâm Minh.

“Có tiền rồi!”

Lâm Minh bật cười.

“Tiền chưa về.”

“Thì sắp về.”

“Cũng chưa chắc.”

Trần Hạo nhìn hắn.

“Mày làm kinh doanh mà sao lúc nào cũng bình tĩnh thế?”

Lâm Minh im lặng một chút.

Bởi hắn đã từng trải qua những năm tháng mà chỉ một quyết định sai cũng có thể khiến người ta mất rất nhiều tiền.

Nhưng Trần Hạo chưa trải qua.

Với cậu, một đơn hàng nhỏ đã là một niềm vui rất lớn.

Lâm Minh nhìn người bạn trước mặt.

Kiếp trước, Trần Hạo từng rời xa cuộc đời hắn.

Những năm sau đó, hai người dần mất liên lạc.

Có những người từng rất thân nhưng cuối cùng chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Bây giờ người ấy đang ngồi trước mặt hắn.

Vẫn trẻ.

Vẫn nóng tính.

Vẫn dễ vui vì một chuyện nhỏ.

Lâm Minh chợt thấy quyết định rủ Trần Hạo tham gia không chỉ là chuyện kiếm tiền.

Hắn đang cho người bạn này một cơ hội khác.

Một con đường khác.

Còn có đi được bao xa hay không...

Không ai biết.

Trần Hạo gấp tờ giấy lại.

“Thế mai làm tiếp nhé?”

“Ừ.”

“Nhưng lần này phải bán được nhiều hơn.”

Lâm Minh cười.

“Chậm thôi.”

“Tại sao?”

“Vì mình còn phải học.”

Trần Hạo nhìn hắn vài giây.

Rồi gật đầu.

“Được.”

Hai người đứng dậy.

Trên đường về, Lâm Minh đi bên cạnh Trần Hạo.

Mục tiêu hai mươi lăm triệu vẫn còn rất xa.

Bitcoin vẫn nằm trong tương lai.

Còn hiện tại...

Hắn có một người bạn.

Một chiếc máy tính cũ.

Một ít vốn.

Và một công việc kinh doanh nhỏ vừa mới bắt đầu.

Lâm Minh không biết sau này công việc này sẽ lớn đến đâu.

Hắn cũng không muốn biết quá sớm.

Bởi lần đầu tiên sau khi sống lại...

Hắn cảm thấy mình không còn đơn độc bước trên con đường này.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.