Chương 20 — Hai mươi lăm triệu
Đêm đó, Lâm Minh ngồi một mình trước bàn học.
Chiếc hộp nhỏ đựng khoản tiền đầu tiên hắn kiếm được đặt bên cạnh.
Chỉ là một khoản rất nhỏ.
Nhưng hắn nhìn nó lâu hơn cần thiết.
Bởi từ số tiền nhỏ ấy, một con số khác bắt đầu hiện lên trong đầu.
Hai mươi lăm triệu.
Lâm Minh ngồi bất động.
Con số này hắn nhớ rất rõ.
Kiếp trước, đã có một khoảng thời gian hắn nhiều lần nghĩ đến nó.
Hai mươi lăm triệu đồng.
Không phải vì đó là số tiền lớn.
Mà vì nếu lúc ấy hắn có số tiền đó...
Nếu hắn biết những gì mình biết bây giờ...
Nếu lịch sử diễn ra đúng như ký ức...
Thì mọi chuyện có thể đã khác hoàn toàn.
Lâm Minh khép mắt.
Một hình ảnh mơ hồ hiện lên.
Những năm tháng sau này.
Những lần hắn nghe người khác nói về Bitcoin.
Những lần hắn nhìn giá tăng.
Những lần hắn tự hỏi tại sao mình không mua sớm hơn.
Cảm giác day dứt ấy đã từng theo hắn rất lâu.
Hai mươi lăm triệu.
Ở một thời điểm trong quá khứ, số tiền đó đủ để hắn có một cơ hội mà sau này nghĩ lại...
Hắn từng ước mình có thể quay lại chỉ một lần.
Bây giờ hắn đã quay lại thật.
Nhưng Lâm Minh không lập tức vui mừng.
Hắn mở mắt.
Nhìn cuốn sổ.
Hai mươi lăm triệu.
Hắn viết con số ấy xuống.
Rồi ngồi nhìn.
Đối với một người mười bảy tuổi, đây không phải khoản tiền nhỏ.
Muốn có nó, hắn phải kiếm.
Không thể lấy từ cha mẹ.
Không thể tự nhiên xuất hiện.
Không thể dùng ký ức biến nó thành tiền.
Lâm Minh tính toán trong đầu.
Nếu mỗi tháng kiếm được một khoản nhỏ...
Nếu tiết kiệm...
Nếu làm thêm...
Nếu tìm được một công việc phù hợp...
Hắn có thể từng bước tiến tới con số đó.
Nhưng ngay sau đó, một câu hỏi khác xuất hiện.
Có nhất thiết phải có đủ hai mươi lăm triệu không?
Lâm Minh im lặng.
Kiếp trước hắn từng bị ám ảnh bởi những con số.
Một cơ hội càng lớn, hắn càng nghĩ phải có thật nhiều tiền mới có thể tham gia.
Nhưng lần này hắn hiểu.
Điều quan trọng không chỉ là số vốn.
Mà là khả năng biến số vốn nhỏ thành một vị thế đủ lớn.
Hắn chưa cần nghĩ đến hàng trăm tỷ.
Chưa cần nghĩ đến những mức giá sau này.
Hiện tại hắn chỉ có một khoản tiền nhỏ.
Và một kỹ năng mới bắt đầu học.
Lâm Minh cầm bút.
Viết:
Mục tiêu: 25.000.000 đồng.
Hắn nhìn dòng chữ.
Sau đó thêm:
Không vay.
Không xin.
Không đánh cược tất cả.
Tự kiếm.
Bốn dòng ngắn.
Nhưng hắn cảm thấy yên tâm hơn.
Hắn muốn có hai mươi lăm triệu.
Không phải vì muốn chứng minh mình biết tương lai.
Mà bởi đây là khoản vốn mà hắn từng nghĩ nếu có trong tay, hắn có thể làm được một chuyện rất khác.
Bitcoin.
Cái tên ấy lại xuất hiện trong đầu.
Lâm Minh không viết nó xuống.
Chưa.
Hắn biết quá rõ sự hấp dẫn của nó.
Một cơ hội có thể thay đổi cả đời.
Nhưng chính vì vậy...
Càng phải cẩn thận.
Nếu hắn quá phấn khích, hắn sẽ dễ dàng quên những nguyên tắc mình vừa đặt ra.
Ký ức có thể sai.
Tương lai có thể lệch.
Thị trường có thể thay đổi.
Và bản thân hắn cũng có thể thay đổi mọi thứ.
Lâm Minh đứng dậy.
Đi đến cửa sổ.
Bên ngoài là đêm năm 2008.
Không ai biết thứ gì đang nằm phía trước.
Không ai biết một loại tiền kỹ thuật số còn gần như vô danh sẽ thay đổi thế giới ra sao.
Chỉ có hắn biết một phần.
Nhưng phần biết ấy vẫn chưa biến thành tài sản.
Muốn chạm tới nó...
Hắn phải bắt đầu từ số tiền nhỏ trong chiếc hộp kia.
Lâm Minh quay lại bàn.
Lấy khoản tiền đầu tiên ra.
Đặt cạnh dòng chữ 25.000.000.
Khoảng cách giữa hai thứ lớn đến mức buồn cười.
Hắn bật cười.
“Được.”
“Bắt đầu thôi.”
Không phải bắt đầu mua Bitcoin.
Mà bắt đầu kiếm tiền.
Từng đồng.
Từng việc.
Từng cơ hội.
Hai mươi lăm triệu lúc này chỉ là một con số trên giấy.
Nhưng Lâm Minh biết...
Một ngày nào đó, con số ấy sẽ trở thành một trong những quyết định quan trọng nhất của cuộc đời thứ hai.
Hắn đóng cuốn sổ.
Trước khi đi ngủ, hắn nhìn lại con số một lần nữa.
25.000.000.
Một con số nhỏ trong thế giới của người giàu.
Một con số rất lớn đối với cậu thiếu niên năm 2008.
Nhưng đối với Lâm Minh...
Nó là chiếc cầu nối giữa hai cuộc đời.
Một đầu là quá khứ hắn từng hối tiếc.
Đầu kia...
Là tương lai mà hắn đang có cơ hội tự tay viết lại.
--=--
Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.