Chương 40 — Không được để lộ
Đêm xuống rất chậm.
Căn nhà nhỏ đã yên tiếng.
Ngoài đường, thỉnh thoảng vẫn có tiếng xe máy chạy qua, tiếng động cơ kéo dài rồi mất hút ở cuối con phố. Một nhà nào đó bên cạnh còn bật tivi. Giọng người dẫn chương trình vọng qua bức tường, lúc rõ lúc mờ.
Năm 2008.
Không có tiếng thông báo liên tục từ điện thoại thông minh.
Không có những dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình mỗi vài giây.
Không có mạng xã hội phủ kín cuộc sống.
Buổi tối của một gia đình bình thường vẫn rất đơn giản.
Ăn cơm.
Xem tivi.
Nói vài câu chuyện trong ngày.
Rồi đi ngủ.
Lâm Minh ngồi một mình trong phòng.
Chiếc máy tính cũ trước mặt vẫn đang chạy.
Quạt tản nhiệt quay đều, phát ra tiếng rè rè quen thuộc.
Hắn vừa hoàn thành bảng thu chi.
Ngày.
Tiền nhập hàng.
Tiền bán hàng.
Chi phí vận chuyển.
Khoản lời.
Khoản lỗ.
Số dư.
Nhìn những con số nằm ngay ngắn trên màn hình, Lâm Minh bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.
Hắn đã từng làm những việc này rất nhiều lần trong kiếp trước.
Nhưng khi đó, hắn là một người trưởng thành.
Có tiền trong tài khoản.
Có công việc.
Có những khoản phải trả.
Có những tháng nhận lương rồi chỉ vài ngày sau đã bắt đầu tính xem tháng này phải cắt giảm khoản nào.
Có những lần hắn kiếm được một khoản kha khá, sau đó chẳng hiểu vì sao cuối năm nhìn lại, tiền chẳng còn bao nhiêu.
Đến lúc ấy hắn mới hiểu một chuyện rất đơn giản.
Kiếm tiền khó.
Giữ tiền còn khó hơn.
Nhưng khó nhất...
Là biết mình đang làm gì với số tiền đó.
Lâm Minh đưa tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày.
Câu nói của mẹ lúc nãy lại hiện lên trong đầu.
Đừng vì con biết trước cái gì đó mà nghĩ mình chắc chắn thắng.
Hắn bật cười rất khẽ.
Mẹ hắn có lẽ chẳng hề biết mình vừa nói trúng một vấn đề lớn đến mức nào.
Nếu là Lâm Minh của trước đây, có lẽ hắn sẽ nghĩ đó chỉ là một câu dặn dò của người lớn.
Nhưng Lâm Minh hiện tại lại không thể xem nhẹ.
Bởi hắn thật sự đang có một thứ mà người khác không có.
Ký ức.
Hắn biết một số chuyện sẽ xảy ra.
Biết Internet sẽ thay đổi.
Biết thương mại điện tử sẽ phát triển.
Biết điện thoại di động rồi sẽ trở thành thứ gần như không thể thiếu.
Biết rất nhiều công nghệ mà năm 2008 vẫn còn xa lạ với phần lớn mọi người.
Và quan trọng nhất...
Hắn nhớ một cái tên.
Bitcoin.
Nhưng ký ức ấy không phải một cuốn sách lịch sử.
Không có mục lục.
Không có ngày tháng chính xác.
Không có từng con số được sắp xếp ngay ngắn.
Nó giống như những mảnh ảnh cũ.
Có những thứ rất rõ.
Có những thứ chỉ còn một đường nét mơ hồ.
Có những chuyện hắn từng trải qua thì nhớ khá kỹ.
Nhưng có những chuyện ngoài cuộc đời hắn thì gần như chẳng biết gì.
Lâm Minh mở ngăn kéo.
Lấy cuốn sổ ra.
Hắn lật qua những trang trước.
Những khoản tiền đầu tiên.
Những đơn hàng đầu tiên.
Những lần nhập hàng.
Những khoản lỗ.
Một vài cái tên khách hàng.
Số điện thoại.
Địa chỉ.
Tất cả đều là những thứ rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu đem so với tương lai mà hắn nhớ, chẳng đáng là bao.
Nhưng đó lại chính là cuộc sống thật của hắn lúc này.
Một đơn hàng giao nhầm địa chỉ cũng có thể khiến hắn mất tiền.
Một khách hàng không nhận hàng cũng khiến vốn bị kẹt.
Một món hàng bán chậm có thể nằm trong góc nhà cả tháng.
Không có chuyện chỉ cần biết tương lai là tiền tự chui vào túi.
Lâm Minh hiểu điều ấy càng ngày càng rõ.
Hắn đặt cuốn sổ xuống.
Một lúc sau, hắn lấy một tờ giấy trắng.
Không phải giấy học sinh.
Cũng không phải giấy ghi đơn hàng.
Hắn muốn dùng một tờ giấy riêng.
Lâm Minh đặt nó ngay ngắn trước mặt.
Sau đó cầm bút.
Hắn ngồi yên khá lâu.
Rồi viết:
Nếu đã sống lại một lần...
Hắn dừng lại.
Nhìn dòng chữ.
Sau đó gạch đi.
Viết lại.
Những điều không được nói.
Lần này hắn không gạch nữa.
Lâm Minh suy nghĩ.
Điều đầu tiên.
Không được nói mình là người từ tương lai trở về.
Đương nhiên.
Điều này chẳng cần suy nghĩ nhiều.
Nếu đem chuyện ấy nói với người khác, người ta sẽ nghĩ hắn điên.
Nếu không nghĩ hắn điên...
Thì còn đáng sợ hơn.
Lâm Minh viết:
Không được để bất kỳ ai biết mình đã sống qua một đời.
Hắn nhìn dòng chữ.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải sợ.
Mà là sự tỉnh táo.
Kiếp trước, hắn đã từng đọc không ít câu chuyện về người trùng sinh.
Những nhân vật ấy thường làm một việc rất đơn giản.
Biết tương lai.
Sau đó nói cho người thân.
Rồi kéo bạn bè cùng kiếm tiền.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi.
Nhưng đó là tiểu thuyết.
Còn đây là đời thật.
Nếu hắn nói với Trần Hạo:
“Vài năm nữa Bitcoin sẽ tăng giá khủng khiếp.”
Trần Hạo sẽ phản ứng thế nào?
Có thể cười.
Có thể không tin.
Cũng có thể tin.
Nếu tin thì sao?
Hai người sẽ gom tiền.
Nếu tiền không đủ?
Vay.
Nếu vẫn không đủ?
Nói cho người khác.
Rồi người khác lại nói cho người khác.
Một bí mật vốn chỉ có một người biết, rất nhanh sẽ thành chuyện của mười người.
Mười người thành một trăm người.
Đến lúc đó, Lâm Minh còn có thể kiểm soát được gì?
Hắn không biết.
Mà điều đáng sợ nhất chính là...
Hắn cũng không biết tương lai sẽ thay đổi đến mức nào.
Lâm Minh tựa lưng vào ghế.
Hắn từng nghĩ trùng sinh là có thêm một cơ hội.
Bây giờ hắn mới nhận ra.
Trùng sinh cũng có nghĩa là hắn đang đứng ở một nơi mà mình không thực sự biết đường đi.
Hắn chỉ biết một vài điểm trên bản đồ.
Còn con đường giữa những điểm ấy...
Phải tự đi.
Lâm Minh cúi xuống viết tiếp.
Không được tùy tiện nói trước những chuyện tương lai.
Hắn ngừng một chút rồi thêm:
Không được biến ký ức thành sự chắc chắn.
Dòng chữ này khiến hắn nhìn lâu hơn.
Bởi đây mới là thứ nguy hiểm nhất.
Hắn biết Bitcoin sẽ có giá trị rất lớn.
Nhưng hắn không biết chính xác mình phải làm gì để sở hữu nó ở năm 2008.
Hắn biết Internet sẽ phát triển.
Nhưng không có nghĩa mọi ý tưởng mình nghĩ ra đều thành công.
Hắn biết một số doanh nghiệp sau này sẽ lớn.
Nhưng nếu hắn can thiệp quá sớm, mọi chuyện có thể đã khác.
Một người sống lại không phải người biết hết.
Chỉ là một người đã từng đi qua một con đường.
Mà lần này...
Con đường đã có thêm một người đi cùng.
Chính là hắn.
Lâm Minh đặt bút xuống.
Ngoài cửa, tiếng mẹ đang nói chuyện với bố vọng vào.
Hai người đang bàn chuyện gì đó.
Hắn nghe không rõ.
Chỉ nghe thấy tiếng mẹ cười.
Một âm thanh rất bình thường.
Nhưng hắn bất giác ngồi im.
Kiếp trước, có những lúc hắn đã từng nghĩ những âm thanh ấy thật phiền.
Mẹ hỏi hôm nay đi đâu.
Mẹ hỏi bao giờ về.
Mẹ hỏi tại sao không ăn cơm.
Mẹ hỏi tháng này có thiếu tiền không.
Những câu hỏi vụn vặt đến mức người ta dễ dàng coi chúng là một phần hiển nhiên
của cuộc sống.
Cho đến khi không còn ai hỏi nữa.
Lúc ấy mới biết...
Một câu hỏi bình thường cũng có giá trị.
Lâm Minh cúi đầu.
Hắn không muốn vì việc kiếm tiền mà làm cho cha mẹ lo lắng.
Càng không muốn biến họ thành những người phải sống theo kế hoạch của mình.
Hắn muốn thay đổi cuộc đời.
Nhưng không phải bằng cách biến cả gia đình thành những quân cờ.
Hắn lấy tờ giấy lên.
Viết thêm:
Không kéo người khác vào những chuyện mình không thể giải thích.
Hắn nghĩ đến Trần Hạo.
Hai người đang cùng kiếm tiền.
Sau này có thể tiếp tục làm bạn.
Có thể cùng nhau làm ăn.
Cũng có thể mỗi người đi một con đường.
Lâm Minh không biết.
Và hắn cũng không cần phải biết ngay bây giờ.
Bạn bè không nhất thiết phải biết hết bí mật của nhau.
Có những chuyện giữ lại không phải vì không tin.
Mà vì đó là trách nhiệm của người đang mang bí mật ấy.
Hắn gấp tờ giấy lại.
Nhưng chưa cất ngay.
Ánh mắt lại rơi xuống chiếc máy tính.
Màn hình vẫn sáng.
Một thế giới khổng lồ nằm ngay trước mắt.
Internet năm 2008.
Chậm hơn.
Thô sơ hơn.
Nhưng cũng đầy những thứ mà hắn chưa từng thực sự nhìn kỹ trong kiếp trước.
Diễn đàn.
Website.
Phần mềm.
Những cuộc thảo luận của những người mà phần lớn xã hội còn chưa biết họ đang
làm gì.
Lâm Minh bỗng nhận ra một điều.
Nếu cứ dựa vào ký ức...
Hắn sẽ sớm cạn vốn.
Không phải vốn tiền.
Mà là vốn thông tin.
Bởi những gì hắn nhớ chỉ đủ để chỉ hướng.
Muốn biến cơ hội thành tiền, hắn phải tự tìm đường.
Hắn cần hiểu Internet.
Hiểu cách kiếm tiền trên Internet.
Hiểu công nghệ.
Hiểu thương mại.
Hiểu cách con người năm 2008 suy nghĩ.
Và nếu Bitcoin thật sự tồn tại...
Hắn càng phải tự mình kiểm chứng.
Không thể chỉ vì nhớ rằng một ngày nào đó Bitcoin có giá trị rất lớn mà lập
tức tin rằng mình sẽ dễ dàng có được nó.
Lâm Minh cầm bút lên lần cuối.
Ở cuối tờ giấy, hắn viết một câu:
“Ký ức là lợi thế, không phải bản đồ.”
Hắn nhìn câu ấy.
Không sửa.
Không thêm.
Đây có lẽ là câu quan trọng nhất hắn viết từ ngày sống lại.
Lâm Minh gấp tờ giấy lại.
Lần này hắn không cất vào cuốn sổ kinh doanh.
Hắn mở ngăn kéo dưới cùng, đặt tờ giấy vào trong rồi đóng lại.
Cạch.
Một tiếng rất nhỏ.
Nhưng với hắn, giống như vừa khóa một cánh cửa.
Cánh cửa dẫn vào bí mật lớn nhất của cuộc đời thứ hai.
Hắn đứng dậy.
Tắt máy tính.
Căn phòng tối xuống.
Lâm Minh đi đến bên cửa sổ.
Ngoài kia, thành phố năm 2008 vẫn đang ngủ dần.
Những căn nhà san sát.
Những ánh đèn vàng.
Một vài chiếc xe chạy trên đường.
Không ai biết vài năm sau thành phố này sẽ thay đổi thế nào.
Cũng chẳng ai biết Internet sẽ đưa bao nhiêu người bước vào một thế giới hoàn
toàn khác.
Càng không ai biết một cái tên đang nằm ở đâu đó trên mạng sẽ trở thành một
trong những câu chuyện tài chính lớn nhất mà hắn từng biết.
Lâm Minh cũng chưa biết chính xác.
Hắn chỉ nhớ một cái tên.
Bitcoin.
Hắn quay người.
Ngày mai vẫn phải đi học.
Vẫn có bài tập.
Vẫn phải gặp Trần Hạo.
Vẫn có khách hàng phải trả lời.
Vẫn có những món hàng cần giao.
Cuộc sống không vì hắn trùng sinh mà dừng lại chờ hắn.
Và có lẽ...
Đó mới là điều tốt.
Bởi nếu mọi thứ quá dễ dàng, hắn sẽ lại mắc sai lầm.
Lâm Minh nằm xuống giường.
Trong bóng tối, hắn tự nhắc mình một lần nữa.
Không khoe khoang.
Không nóng vội.
Không nói ra điều mình không thể chứng minh.
Không biến ký ức thành lòng tham.
Hắn sẽ từng bước kiếm tiền.
Từng bước thay đổi cuộc đời.
Từng bước tìm lại những thứ mình từng đánh mất.
Còn tương lai...
Để nó tự đến.
Hắn chỉ cần chuẩn bị tốt hơn kiếp trước.
Một lúc lâu sau, Lâm Minh mới nhắm mắt.
Bên ngoài, tiếng xe cuối cùng cũng thưa dần.
Một ngày nữa của năm 2008 kết thúc.
Và không ai biết rằng trong một căn phòng nhỏ, một cậu học sinh vừa đặt ra
nguyên tắc đầu tiên cho cuộc đời thứ hai của mình.
Bí mật lớn nhất không phải hắn biết tương lai.
Mà là hắn phải học cách sống như một người không biết tương lai.
--=--
Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.