Chương 43 — Whitepaper

5 phút đọc
976 từ
0 lượt xem

Lâm Minh không tìm thấy thứ mình muốn ngay trong ngày đầu tiên.

Những lần tìm kiếm liên tiếp chỉ đưa hắn qua những diễn đàn nhỏ, những bài viết kỹ thuật và những cuộc thảo luận mà phần lớn người bình thường có lẽ sẽ bỏ qua.

Nhưng hắn không bỏ cuộc.

Nếu muốn chạm vào Bitcoin từ những ngày đầu, hắn cần hiểu nó bắt đầu từ đâu.

Không phải giá.

Không phải lợi nhuận.

Mà là ý tưởng.

Lâm Minh bắt đầu tìm theo những từ khóa liên quan đến tiền điện tử, mật mã học và hệ thống thanh toán điện tử.

Càng đọc, hắn càng nhận ra Bitcoin không xuất hiện từ khoảng không.

Trước nó đã có nhiều người suy nghĩ về một loại tiền kỹ thuật số có thể hoạt động mà không cần một tổ chức trung tâm đứng giữa.

Những cái tên, những ý tưởng và những công trình kỹ thuật lần lượt xuất hiện.

Lâm Minh không cố nhớ tất cả.

Hắn ghi lại.

Không hiểu thì đánh dấu.

Hiểu một phần thì ghi “cần kiểm tra”.

Hắn đã rút kinh nghiệm.

Không biến trí nhớ mơ hồ thành sự thật.

Đến khi tìm được tài liệu mà mình cần, hắn dừng lại.

Một tài liệu ngắn.

Tiêu đề nói về một hệ thống tiền điện tử ngang hàng.

Lâm Minh nhìn màn hình rất lâu.

Whitepaper.

Trong ký ức của hắn, từ này quá quen thuộc.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, nó lại mang một cảm giác khác.

Hắn mở tài liệu.

Trang đầu tiên không có những con số khổng lồ.

Không có câu chuyện làm giàu.

Không có những lời quảng cáo.

Chỉ là một ý tưởng kỹ thuật được trình bày một cách lạnh lùng.

Một hệ thống thanh toán điện tử có thể hoạt động trực tiếp giữa những người tham gia mà không cần một bên trung gian đáng tin cậy.

Lâm Minh đọc chậm.

Hắn không phải chuyên gia mật mã.

Có những đoạn phải đọc đi đọc lại.

Có những thuật ngữ hắn hiểu lờ mờ.

Có những đoạn hoàn toàn không hiểu.

Hắn không cố giả vờ mình hiểu.

Mỗi chỗ khó, hắn đánh dấu.

Sau đó quay sang tìm tài liệu giải thích.

Một lúc lâu, hắn mới bắt đầu ghép được bức tranh đầu tiên.

Điều khiến hắn chú ý nhất không phải Bitcoin sẽ có giá bao nhiêu.

Mà là câu hỏi phía sau nó.

Nếu không có ngân hàng hay tổ chức trung tâm đứng giữa, làm thế nào để mọi người có thể tin rằng một giao dịch là hợp lệ?

Lâm Minh ngồi im.

Đây mới là vấn đề.

Nếu hai người trao đổi tiền mặt, họ có thể trực tiếp nhìn thấy tiền.

Nếu chuyển khoản ngân hàng, ngân hàng ghi nhận số dư.

Nhưng nếu tiền tồn tại dưới dạng dữ liệu...

Ai quyết định dữ liệu nào là đúng?

Ai ngăn một người tiêu cùng một khoản tiền hai lần?

Ai xác nhận giao dịch?

Ai giữ sổ cái?

Whitepaper đang cố giải quyết chính những câu hỏi ấy.

Lâm Minh lấy cuốn sổ.

Hắn không chép lại từng đoạn.

Chỉ viết những điều hắn hiểu theo cách của mình.

Không cần một trung tâm duy nhất để xác nhận giao dịch.

Các máy tính trong mạng cùng tham gia xác nhận.

Lịch sử giao dịch được ghi lại theo một cấu trúc mà việc sửa đổi trở nên rất khó.

Hắn dừng bút.

Sau đó thêm:

Cần hiểu kỹ hơn.

Lâm Minh nhìn những dòng chữ.

Đây không còn giống một món hàng trên Internet.

Nó giống một hệ thống.

Một hệ thống mà nếu thực sự hoạt động được, có thể thay đổi cách con người nghĩ về tiền.

Hắn bắt đầu hiểu tại sao Bitcoin lại có thể xuất hiện.

Nhưng hắn vẫn chưa hiểu hết.

Và điều đó khiến hắn càng thận trọng.

Hắn không muốn trở thành kiểu người biết Bitcoin sẽ tăng giá nhưng chẳng biết mình đang sở hữu cái gì.

Nếu tương lai đã cho hắn một cơ hội...

Hắn muốn hiểu cơ hội ấy.

Lâm Minh đọc tiếp.

Có những phần nói về mạng ngang hàng.

Có những phần liên quan đến bằng chứng công việc.

Có những phần về việc tạo ra các khối giao dịch.

Có những phần khiến hắn phải dừng lại rất lâu.

Hắn mở thêm tài liệu khác.

Đọc.

So sánh.

Quay lại whitepaper.

Rồi lại ghi chép.

Thời gian trôi lúc nào không biết.

Đến khi mẹ gọi ăn cơm, hắn mới giật mình.

“Minh!”

“Dạ!”

“Xuống ăn cơm!”

“Con xuống ngay.”

Hắn nhìn màn hình.

Whitepaper vẫn nằm đó.

Lâm Minh lưu lại tài liệu rồi tắt máy.

Trên bàn ăn, mẹ hỏi:

“Hôm nay con lại bán hàng à?”

“Dạ... con đang tìm hiểu một thứ.”

“Có kiếm được tiền không?”

Lâm Minh cười.

“Chưa.”

“Thế tìm làm gì?”

Hắn nghĩ một chút.

“Vì có thể sau này nó quan trọng.”

Mẹ nhìn hắn.

“Sau này là bao giờ?”

“Con không biết.”

Bà lắc đầu.

“Ăn cơm trước đã.”

“Vâng.”

Lâm Minh cúi xuống ăn.

Nhưng trong đầu vẫn còn những dòng chữ trên màn hình.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy mình không chỉ đang chờ tương lai.

Hắn đang nhìn thấy tương lai được hình thành từng bước.

Một ý tưởng.

Một tài liệu.

Một nhóm người.

Một mạng lưới.

Tất cả còn rất nhỏ.

Nhưng chính những thứ nhỏ bé ấy có thể trở thành lịch sử.

Sau bữa cơm, Lâm Minh trở lại phòng.

Hắn mở cuốn sổ.

Ở cuối trang Bitcoin, hắn viết:

Whitepaper không phải lời hứa làm giàu.

Nó là lời giải cho một bài toán.

Hắn nhìn dòng chữ.

Rồi viết thêm:

Muốn đi cùng Bitcoin, trước hết phải hiểu bài toán mà nó muốn giải.

Lâm Minh đóng sổ.

Ngoài cửa sổ, thành phố năm 2008 vẫn bình thường như mọi ngày.

Không ai biết cái tên nhỏ bé ấy sẽ đi xa đến đâu.

Nhưng Lâm Minh biết.

Ít nhất...

Hắn biết nó sẽ không còn nhỏ mãi.

Và lần đầu tiên kể từ khi trở về năm 2008, hắn không còn chỉ nhìn tương lai bằng ánh mắt của một người muốn kiếm tiền.

Hắn bắt đầu nhìn nó bằng ánh mắt của một người muốn hiểu lịch sử trước khi lịch sử xảy ra.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Trước
Sau

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.