Chương 46 — Sự nghi ngờ

5 phút đọc
903 từ
0 lượt xem

Đêm đó, Lâm Minh nằm trên giường nhưng không ngủ được.

Căn phòng tối.

Chiếc quạt quay đều trên trần.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe thỉnh thoảng vọng vào rồi nhanh chóng biến mất.

Hắn nhắm mắt.

Trong đầu lại hiện lên cái tên ấy.

Bitcoin.

Một cái tên hắn nhớ rất rõ.

Nhưng lần đầu tiên, Lâm Minh không nghĩ đến giá.

Hắn nghĩ đến một câu hỏi khác.

Nếu mình nhớ sai thì sao?

Ý nghĩ ấy xuất hiện rất nhẹ.

Nhưng càng nghĩ, nó càng rõ.

Hắn mở mắt.

Nhìn lên trần nhà.

Từ ngày tỉnh lại, hắn luôn xem ký ức tương lai như một lợi thế.

Hắn nhớ những sự kiện lớn.

Nhớ những cái tên.

Nhớ những thời điểm quan trọng.

Nhưng hắn chưa từng thật sự hỏi:

Ký ức của mình đáng tin đến mức nào?

Lâm Minh ngồi dậy.

Hắn bật đèn.

Cuốn sổ được kéo lại gần.

Trên trang đầu tiên của phần Bitcoin vẫn còn những dòng ghi chép.

Whitepaper.

Cộng đồng ban đầu.

Những dấu vết đã tìm thấy.

Hắn đọc lại từng dòng.

Mọi thứ đều đang khớp với ký ức.

Nhưng...

khớp đến đâu?

Lâm Minh cầm bút.

Hắn viết:

Nếu mình nhớ sai thì sao?

Không gạch bỏ.

Không sửa.

Hắn để nguyên câu hỏi.

Rồi bắt đầu suy nghĩ.

Có thể hắn nhớ nhầm năm.

Có thể hắn nhớ nhầm một sự kiện.

Có thể hắn nhớ đúng kết quả nhưng sai nguyên nhân.

Có thể hắn nhớ giá Bitcoin ở một thời điểm nào đó nhưng không nhớ chính xác thời gian.

Thậm chí...

Có thể ký ức của hắn đã bị ảnh hưởng bởi những gì hắn từng đọc sau này.

Kiếp trước, hắn đã sống qua rất nhiều năm.

Đọc rất nhiều tin tức.

Xem rất nhiều bài viết.

Những thông tin ấy đã trộn lẫn vào trí nhớ.

Không phải tất cả đều rõ ràng.

Một số chuyện hắn nhớ như in.

Một số chuyện chỉ còn cảm giác.

Một số chuyện hắn tưởng mình nhớ nhưng khi cố gắng xác định lại thì chỉ còn một mảnh mờ nhạt.

Lâm Minh đặt bút xuống.

Hắn chợt hiểu.

Trùng sinh không ban cho hắn một cuốn sách lịch sử hoàn chỉnh.

Nó chỉ cho hắn trí nhớ của một người từng sống qua một cuộc đời.

Mà trí nhớ của con người...

vốn không hoàn hảo.

Hắn bắt đầu kiểm tra những chuyện đã xảy ra trong vài tuần qua.

Ngày nào?

Giá bao nhiêu?

Sự kiện nào đã xảy ra?

Những gì hắn nhớ có chính xác không?

Kết quả khiến hắn hơi bất ngờ.

Có những chuyện hắn nhớ rất đúng.

Nhưng cũng có những chi tiết hắn tưởng chắc chắn lại sai.

Một món hàng.

Một mức giá.

Một ngày tháng.

Không nghiêm trọng.

Nhưng đủ để hắn hiểu rằng trí nhớ không phải máy tính.

Lâm Minh dựa vào ghế.

Nếu những chuyện nhỏ đã có thể nhớ sai...

Thì những chuyện cách đây nhiều năm?

Những con số?

Những ngày tháng?

Những biến động thị trường?

Càng không thể tuyệt đối tin tưởng.

Hắn lấy một tờ giấy khác.

Chia đôi.

Bên trái viết:

NHỚ.

Bên phải:

KIỂM CHỨNG.

Dòng đầu tiên:

Bitcoin sẽ trở nên cực kỳ có giá trị.

Cột bên trái: ✔

Cột bên phải:

Chưa thể kiểm chứng bằng dữ liệu hiện tại.

Dòng thứ hai:

Bitcoin sẽ xuất hiện trong giai đoạn này.

Cả hai cột đều ghi:

Có dấu hiệu.

Dòng thứ ba:

Có thể mua được với giá rất thấp ở giai đoạn đầu.

Cột trái: ✔

Cột phải:

Chưa rõ cách thức.

Lâm Minh nhìn bảng.

Đột nhiên hắn thấy nhẹ người.

Bởi từ giờ, hắn không cần ép mình phải nhớ chính xác.

Hắn chỉ cần phân biệt rõ:

Điều mình nhớ.

Điều mình đã kiểm chứng.

Hai thứ không giống nhau.

Hắn viết thêm một nguyên tắc:

Ký ức đưa ra giả thuyết.

Thực tế quyết định có tin hay không.

Lâm Minh đọc lại.

Rồi gật đầu.

Đây chính là cách an toàn nhất.

Nếu ký ức đúng, hắn có lợi thế.

Nếu ký ức sai, việc kiểm chứng sẽ giúp hắn phát hiện sớm.

Còn nếu hắn mù quáng tin vào ký ức...

Một sai lầm nhỏ có thể khiến toàn bộ kế hoạch phía sau sụp đổ.

Lâm Minh nhớ đến hai mươi lăm triệu.

Đó là số tiền hắn muốn dùng cho Bitcoin.

Nhưng nếu Bitcoin không diễn ra đúng như ký ức?

Hắn sẽ mất tiền.

Không chỉ tiền.

Mà là cả cơ hội thứ hai của cuộc đời.

Lâm Minh nhìn con số trong sổ.

Hai mươi lăm triệu.

Hắn khoanh lại.

Sau đó viết bên cạnh:

Không được đặt cược chỉ vì ký ức.

Hắn không xóa mục tiêu.

Chỉ thay đổi cách tiếp cận.

Trước đây hắn nghĩ:

Tìm đủ tiền → mua Bitcoin.

Bây giờ:

Kiểm chứng → hiểu rõ → chuẩn bị vốn → chờ cơ hội → quyết định.

Con đường dài hơn.

Nhưng chắc chắn hơn.

Lâm Minh tắt đèn.

Trước khi nằm xuống, hắn vẫn còn một câu hỏi trong đầu.

Nếu một ngày nào đó...

Bitcoin thực sự đi đúng con đường hắn nhớ...

thì hắn sẽ phải đối mặt với một vấn đề khác.

Hắn sẽ dám đặt bao nhiêu tiền vào một ký ức mà chính hắn cũng không thể đảm bảo hoàn toàn?

Lâm Minh không có câu trả lời.

Và lần đầu tiên kể từ khi sống lại...

Hắn thấy điều đó không đáng sợ.

Bởi không biết không có nghĩa là bất lực.

Không chắc chắn không có nghĩa là không thể hành động.

Chỉ cần biết mình không chắc chắn...

thì đã tốt hơn rất nhiều so với việc tưởng rằng mình biết tất cả.

Lâm Minh kéo chăn lên.

Đêm ấy, hắn ngủ muộn.

Nhưng trước khi nhắm mắt, trong đầu hắn chỉ còn một câu:

“Nếu mình nhớ sai thì sao?”

Câu hỏi ấy không phá hủy niềm tin của hắn vào tương lai.

Nó chỉ khiến hắn bắt đầu tôn trọng hiện tại hơn.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.