Chương 44 — Một thế giới rất nhỏ

5 phút đọc
947 từ
0 lượt xem

Lâm Minh mất thêm vài ngày để lần theo những dấu vết liên quan đến Bitcoin.

Càng tìm, hắn càng có cảm giác mình đang đi ngược dòng.

Trong ký ức của hắn, Bitcoin từng là một cái tên có thể xuất hiện trên mọi trang tin công nghệ và tài chính.

Nhưng năm 2008 không như vậy.

Không có đám đông.

Không có những cuộc tranh luận hàng nghìn người.

Không có những bài phân tích giá mỗi ngày.

Thậm chí, nếu không chủ động tìm kiếm, phần lớn người dùng Internet hoàn toàn không biết cái tên ấy tồn tại.

Lâm Minh mở một diễn đàn.

Số người quan tâm đến chủ đề này ít đến mức khiến hắn bất ngờ.

Hắn nhìn danh sách thảo luận.

Vài cái tên quen thuộc.

Một số người trao đổi về mật mã học.

Một số người đặt câu hỏi về hệ thống tiền điện tử.

Có người hoài nghi.

Có người tò mò.

Có người đơn giản chỉ đọc rồi bỏ đi.

Không khí hoàn toàn khác với những cộng đồng Bitcoin mà hắn từng biết trong kiếp trước.

Không ai nói về chuyện trở thành triệu phú.

Không ai khoe rằng mình đã mua bao nhiêu.

Không ai tranh luận hôm nay Bitcoin tăng hay giảm.

Bởi vì...

chưa có cái thị trường khổng lồ để mà tranh luận.

Lâm Minh ngồi trước màn hình, bất giác bật cười.

“Thế giới nhỏ thật.”

Hắn mở cuốn sổ.

Ở đầu trang viết:

Cộng đồng ban đầu: rất nhỏ.

Bên dưới:

Chủ yếu là người quan tâm đến công nghệ, mật mã học và tiền điện tử.

Hắn dừng lại.

Sau đó viết thêm:

Không phải đám đông đầu tư.

Điều này rất quan trọng.

Trong ký ức của hắn, Bitcoin về sau bị bao quanh bởi vô số câu chuyện.

Người giàu.

Người nghèo.

Nhà đầu tư.

Đầu cơ.

Truyền thông.

Những người tin tưởng.

Những người phản đối.

Nhưng ở đây...

Tất cả vẫn chưa xuất hiện.

Bitcoin lúc này giống một căn phòng nhỏ.

Chỉ có vài người bước vào.

Họ nói chuyện về một ý tưởng mà phần lớn thế giới chưa từng nghe.

Lâm Minh đọc từng cuộc thảo luận.

Có những ý kiến khiến hắn thích thú.

Có những ý kiến khiến hắn phải suy nghĩ.

Có người đặt câu hỏi rất cơ bản.

Có người đi sâu vào kỹ thuật.

Có người hoài nghi liệu hệ thống có thể tồn tại lâu dài hay không.

Lâm Minh không bỏ qua những ý kiến phản đối.

Ngược lại, hắn đọc chúng rất kỹ.

Bởi hắn biết tương lai.

Nếu Bitcoin thực sự thành công, những nghi ngờ này sẽ trở thành một phần của lịch sử.

Nhưng nếu có người phản đối một vấn đề kỹ thuật mà hắn không hiểu...

Thì có thể vấn đề ấy thực sự đáng lo.

Lâm Minh bắt đầu ghi lại cả hai phía.

Người ủng hộ nghĩ gì?

Người phản đối lo điều gì?

Điểm nào đã được giải quyết?

Điểm nào chưa có lời giải?

Hắn không muốn biến mình thành một người hâm mộ.

Hắn muốn trở thành người quan sát.

Một buổi tối, Trần Hạo đến.

Thấy Lâm Minh đang đọc những tài liệu dài, cậu hỏi:

“Mày lại tìm cái gì thế?”

“Bitcoin.”

“Cái tiền ảo hôm trước à?”

“Ừ.”

“Nó có bán được chưa?”

Lâm Minh lắc đầu.

“Chưa.”

“Thế mày nghiên cứu làm gì?”

“Vì tao muốn biết nó có thể đi đến đâu.”

Trần Hạo kéo ghế ngồi xuống.

“Có ai dùng chưa?”

“Có.”

“Ai?”

Lâm Minh chỉ màn hình.

“Những người này.”

Trần Hạo nhìn.

Một lúc sau, cậu hỏi:

“Có mấy người?”

Lâm Minh không trả lời ngay.

Bởi hắn cũng không có một con số chính xác.

Nhưng cảm giác rất rõ.

Rất ít.

Ít đến mức nếu đứng giữa một thành phố đông người, số người quan tâm đến thứ này có lẽ còn không đủ để lấp một căn phòng nhỏ.

Trần Hạo bật cười.

“Thế mà mày coi trọng nó?”

Lâm Minh nhìn màn hình.

“Không phải vì nó đông người.”

“Thế vì gì?”

“Vì ý tưởng.”

Trần Hạo không hiểu.

Lâm Minh cũng không cố giải thích.

Có những thứ chỉ có thể nhìn thấy giá trị khi đã biết nó sẽ đi đến đâu.

Nhưng hắn cũng không muốn để ký ức che mắt.

Một cộng đồng nhỏ không đồng nghĩa với một tương lai chắc chắn.

Một ý tưởng hay cũng không đảm bảo thành công.

Có vô số ý tưởng từng xuất hiện rồi biến mất.

Bitcoin có thể trở thành lịch sử.

Cũng có thể thất bại.

Lâm Minh không thể biết chắc.

Đó là điều khiến hắn càng muốn quan sát.

Hắn mở cuốn sổ.

Viết:

Không đánh giá bằng số người hiện tại.

Rồi thêm:

Nhưng cũng không được đánh giá bằng thành công tương lai.

Hai câu nằm cạnh nhau.

Lâm Minh nhìn rất lâu.

Đó là trạng thái hắn muốn giữ.

Không quá hưng phấn.

Không quá hoài nghi.

Chỉ quan sát.

Kiểm chứng.

Học.

Chờ đợi.

Đêm hôm đó, hắn tiếp tục đọc.

Một bài viết.

Một cuộc trao đổi.

Một tài liệu.

Một cái tên.

Những dấu vết nhỏ bé nối tiếp nhau.

Không có ánh đèn sân khấu.

Không có tiếng reo hò.

Không có tiền bạc khổng lồ.

Chỉ có một nhóm rất nhỏ những người tin rằng họ đang thử xây dựng một thứ chưa từng tồn tại theo cách này.

Lâm Minh nhìn màn hình.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng cảm thấy mình may mắn.

Không phải vì hắn biết Bitcoin sẽ tăng giá.

Mà vì hắn đang được nhìn thấy nó trước khi cả thế giới biết đến nó.

Những ngày đầu tiên không có hào quang.

Chỉ có những con người xa lạ, những dòng mã, những cuộc tranh luận và một ý tưởng còn chưa biết số phận.

Lâm Minh khép máy.

Trước khi đi ngủ, hắn ghi vào cuốn sổ:

“Tháng này: tiếp tục quan sát.”

Dưới đó là một dòng ngắn hơn:

“Đừng vội.”

Bởi hắn biết...

Một thế giới nhỏ không có nghĩa là một thế giới vô nghĩa.

Đôi khi, những thứ thay đổi cả thế giới...

đều bắt đầu từ một nơi nhỏ đến mức chẳng mấy ai nhìn thấy.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức. 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.