Chương 8: Rời Đi

8 phút đọc
1,467 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      LLâm Phong vẫn bám theo phía sau Ảnh Nguyệt Đoàn, với tu vi của hắn dù có thêm hành phong pháp chỉ thì tốc độ cũng không bằng huyền cấp yêu lang.- Các vị đạo hữu, tại hạ biết gần đây có một cái hồ lớn, chỉ cần tới được nơi đó thì sẽ cắt đuôi được Huyết Nhãn Lang.

Tên đại hán kinh ngạc nhìn Lâm Phong.

- Tiểu huynh đệ vẫn chưa chết sao?

- Hả?

Lâm Phong đần mặt, hắn mất một lúc mới tỉnh ngộ.

- Tiểu đệ hình như vẫn còn sống.

- Ha ha… một tên tu sĩ nhất cấp đỉnh phong có thể chạy thoát khỏi đám yêu lang, tiểu huynh đệ đúng là có bản lĩnh.

- Chuyện đó chúng ta nói sau, trước tiên nên đi tới cái hồ kia.

Thanh niên dẫn đầu gật đầu đồng ý.

- Ta nghe nói gần đây có một cái hồ lớn nhưng không biết đường tới đó.

- Các vị yên tâm, tại hạ rất rành khu này chỉ cần chạy về phía trước vài dặm sau đó rẽ phải năm dặm, rẽ trái ba dặm rồi chạy thêm một lúc thì rẽ phải là tới nơi.

- Mau đi thôi.

Thanh niên dẫn đầu cùng mười mấy tên tam cấp chiến sư chặn ở phía sau, tu sĩ có tu vi yếu hơn đứng ở phía trước dùng pháp chỉ yểm hộ.

Mấy ngàn Huyết Nhãn Lang từ trên núi tràn xuống tản ra tứ phía truy sát tu sĩ, đám người Ảnh Nguyệt Đoàn bị mấy trăm yêu lang đuổi theo, trong đó có đến mấy chục huyền cấp yêu lang, lực lượng hai bên hoàn toàn không cân sức.

Lâm Phong chạy được một lúc lại nốc một bình hồi khí tàn, hôm nay hắn đã dùng đến bình thứ ba rồi.

- Biết trước thế này thì đến nhà Hắc Mộc Thử đàm đạo cho khỏe.

Chuyến này đúng là lỗ vốn, chỉ săn được một đầu nhị cấp yêu lang mà cái mạng nhỏ cũng suýt mất luôn.

- Linh hỏa pháp chỉ… phá.

Huyền cấp Huyết Nhãn Lang vừa rơi xuống, tên đại hán kia như chờ sẵn liền lao tới chém chết yêu lang sẵn tiện giơ ngón cái với Lâm Phong.

- Ngao…

- Phía trước có hồ nước, mau nhảy vào.

Hơn trăm tu sĩ nhìn thấy hồ nước rộng đến mấy chục dặm liền hưng phấn nhảy xuống, chỉ cần xuống nước thì đám yêu lang kia không phải là đối thủ của bọn họ.

Khả năng thủy chiến của Huyết Nhãn Lang kém xa tu sĩ, trong lúc bơi lội tu sĩ có thể dùng bảo vật, pháp chỉ để tấn công, ngược lại yêu lang chỉ có thể dùng võ mồm để chiến đấu vì tứ chi của bọn chúng phải dùng để bơi lội.

Lâm Phong chuẩn bị nhảy xuống hồ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, có hai tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước.

- Đương nhiên là tin tốt.

Giờ mà còn nghe tin xấu thì chẳng còn sức mà chạy.

- Thứ nhất, đám Huyết Nhãn Lang sẽ không dám xuống hồ, thứ hai là dưới hồ có vài gốc linh dược, có gốc đạt đến huyền cấp.

Linh dược thông thường chia làm tứ cấp là thiên, địa, huyền, hoàng. Một gốc linh dược huyền cấp có giá trị gần ngang với một đầu huyền cấp yêu thú.

- Thật hả?

- Chắc chắn.

- Vậy tin xấu là gì?

- Bên cạnh gốc linh dược có một thú huyền thú canh giữ.

- ÉO…

Xuống nước đánh nhau với thủy yêu còn không bằng lên bờ liều chết với đám yêu lang kia, lần này nguy to rồi.

- Tiểu tử có muốn lão phu giúp không?

Hai mắt Lâm Phong sáng rực.

- Tiền bối có cao kiến gì sao?

- Lão phu có thể thả ra chút uy áp của tu sĩ thất cấp, đảm bảo đầu yêu thú kia ngoan ngoãn nằm im dưới hồ.

- Vậy làm phiền tiền bối.

- Sau này tiểu tử ngươi phải đưa lão phu đến khe nứt nhìn một lần.

Lâm Phong lập tức gật đầu, chuyện sau này để sau này tính, bây giờ cần phải giữ mạng cái đã.

- Quyết định như vậy.

Sau khi xác định mọi thứ an toàn, Lâm Phong tung người làm một cú nhảy thật soái vào trong hồ nước, lúc hắn trồi lên thì thấy đám yêu lang vẫn đứng trên bờ, không con nào có ý định xuống hồ tắm chung.

- Hoan hô…

- Chúng ta thoát nạn rồi…

- Mẹ ơi con sống rồi…

Hơn trăm tu sĩ lúc đầu còn không tới ba mươi người, tuy đã an toàn thoát thân nhưng vẫn tổn thất thảm trọng.

Mọi người hướng bên kia bờ hồ bơi tới, đám yêu lang chỉ biết đứng nhìn, cho dù bọn chúng có chạy qua thì cũng muộn mất.

Lâm Phong vẫn đi theo sau Ảnh Nguyệt Đoàn, lỡ như có bị đám yêu lang đuổi kịp thì vẫn còn cơ hội thoát thân.

- Tiểu huynh đệ, lần này Hổ ca phải nói một tiếng đa tạ với ngươi, đoàn trưởng thấy ta nói có đúng không?

Lưu Khôi gật đầu.

- Đúng thật là phải đa tạ vị huynh đệ này, không biết huynh đệ xưng hô thế nào?

- Tiểu đệ Lâm Phong là tán tu Thương Vân Thành.

- Sau này có phiền phức gì thì có thể đến Ảnh Nguyệt Đoàn tìm chúng ta.

Lâm Phong không ngờ còn có loại chuyện tốt thế này, Ảnh Nguyệt Đoàn là thế lực tán tu lớn nhất Thương Vân thành nếu ôm đùi được vị đại ca này thì hắn có thể tung hoành ngang dọc trong thành.

- Vậy tiểu đệ xin đa tạ.

Lý Thành Hổ đi tới bên cạnh vỗ vai Lâm Phong.

- Lâm Phong, có muốn gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn không?

- Chuyện này… tiểu đệ làm tán tu đã quen, tạm thời không có ý định gia nhập thế lực.

- Ta nói ngươi biết, gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn có rất nhiều thứ tốt, đầu tiên là có mỹ nữ ngắm mỗi ngày…

Lâm Phong nhìn theo hướng Hổ ca chỉ, đó là hồng y mỹ nữ hắn đã gặp lúc trước, y phục của nàng đã khô nhưng mái tóc vẫn ướt, từng giọt nước rơi lên hồng y tạo nên vẻ đẹp động lòng.

Lý Thành Hổ cười đắc ý.

- Thế nào, đẹp lắm đúng không?

- Quá xá đẹp.

- Có muốn đổi ý không?

Lâm Phong nhìn mỹ nữ thêm vài lần, cuối cùng lắc đầu.

- Đệ vẫn thích làm tán tu.

- Được rồi.

Lý Thành Hổ lấy ra một con Huyết Nhãn Lang đưa cho Lâm Phong.

- Đệ giúp ta giết hai con yêu lang bây giờ đệ một con, ta một con, không có vấn đề gì chứ?

- Vậy thì ngại quá…

Lâm Phong ngoài miệng từ chối nhưng vẫn không quên thu yêu lang vào túi trữ vật, một con huyền cấp yêu lang đã muốn lấp đầy cái túi nhỏ của hắn.

- Xem ra phải đổi túi trữ vật rồi.

Trong lúc Lâm Phong gặp vấn đề về cái túi trữ vật của mình thì một thanh niên anh tuấn không biết từ đâu xuất hiện.

- Lý Thành Hổ, đây là chiến lợi phẩm của Ảnh Nguyệt Đoàn sao có thể tặng cho hắn.

- Yêu lang là ta giết, muốn tặng cho ai liên quan gì tới ngươi.

- Ngươi…

Lưu Khôi đoàn trưởng đứng ra hòa giải.

- Theo lời của Thành Hổ thì Lâm huynh đệ cũng có công, Thành Hổ làm như vậy cũng không vi phạm quy tắc.

- Nhưng đó làm huyền cấp yêu lang.

- Ta cũng đồng ý với Thành Hổ.

Giọng nói dịu dàng truyền đến, hồng y nữ tử xuất hiện bên cạnh đám người.

- Lần này Lâm đạo hữu giúp chúng ta thoát nạn cũng là có công với Ảnh Nguyệt Đoàn.

Tần Vĩ nhìn thấy hồng y nữ tử, vẻ mặt trở nên do dự.

- Nếu Liễu tỷ đã lên tiếng vậy thì đệ cũng không có ý kiến.

- Như vậy chuyện này đến đây là kết thúc.

Mọi người tiếp tục lên đường, Lý Thành Hổ đi cùng Lâm Phong cười nói vui vẻ như huynh đệ lâu năm gặp lại.

- Lý huynh, vị Liễu tỷ lúc nãy là ai thế, ta thấy Tần Vĩ rất sợ nàng ta.

- Nàng gọi là Liễu Huân Vũ cũng là đệ nhất mỹ nhân trong Ảnh Nguyệt Đoàn chúng ta, tên Tần Vĩ kia là một trong số mấy trăm huynh đệ theo đuổi nàng.

- Nhiều vậy á.

- Đúng vậy, ta nói cho đệ biết một tin tuyệt mật, một phần ba huynh đệ gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn là vì nàng.

Lâm Phong nhìn mỹ nhân phía trước, đúng là tài mạo song toàn, mỹ nhân hiếm thấy, xinh như vậy thì nhiều người tranh giành cũng là chuyện đương nhiên.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.