Chương 49: Cố Sự
Hai người đi được một lúc thì rời khỏi Khe Nứt, Lãnh Hàn Băng chợt dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Ngươi lại muốn đi đâu?
- Tìm chỗ nghỉ chân.
- Chẳng phải là chỗ này sao?
Lâm Phong xoay người lại nhìn nàng, trên khuôn mặt nở một nụ cười tiêu soái.
- Nam nhân không chấp nhất với nữ nhân, xem như ta nhường đạo hữu một bước.
- Ngươi.
- Không cần cảm kích, ha ha ha…
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh rời đi, ánh mắt lạnh thấu xương, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực trước giờ chưa từng có, dù đối mặt với yêu nữ kia thì nàng cũng không bị động đến như vậy.
Thêm mười mấy ngày trôi qua, Lâm Phong đã không còn xác định được phương hướng, nơi này đã nằm ngoài địa bàn của hắn, chỉ có thể ném đá chọn đường mà thôi.
- Tiểu tử, phía trước có yêu thú.
- Cấp gì?
- Hình như là huyền cấp.
Lâm Phong thở phào, ở Hoang Nguyên này rồng, tôm lẫn lộn, không biết đâu mà lườn, vận khí tốt còn có thể gặp được thiên thú.
- Đúng lúc sắp hết lương thực, để ta đi xin bọn chúng tí huyết.
Với tu vi tam cấp chiến sư của Lâm Phong cộng với Lưu Tinh Đao trong tay chỉ cần không gặp phải huyền thú đỉnh phong thì hắn cân hết.
Nữa ngày trôi qua, Lâm Phong đào một cái hang nhỏ trên vách núi để làm chỗ nghỉ chân, sau đó bài một cái trận pháp đơn giản ở cửa hang để đề phòng, hai người một trong một ngoài cứ như vậy mà qua đêm.
- Lão đầu, còn đó không?
- Chuyện gì?
- Kể ít chuyện xưa nghe chơi, dù sao cũng chẳng có gì làm.
Lâm Phong nhìn nữ tử ngồi bên trong hang động, tâm tình có chút không tốt, hắn thì ngồi bên ngoài canh chừng còn nàng thì thoải mái tu luyện, một khi nàng khôi phục thì người đầu tiên bị xử lý chính là hắn.
Lão đầu trầm ngâm một lúc rồi thở dài.
- Cũng được, tiểu tử ngươi muốn nghe chuyện gì?
- Gì cũng được.
- Vậy lão phu sẽ nói về nhân tộc lúc trước…
- Tổ tiên đã yên nghỉ rồi còn kêu gọi làm gì, kể thứ khác đi.
- Vậy quan hệ nhân, yêu nhị tộc…
- Lão không biết ở trong Hoang Nguyên không nên nhắc đến yêu thú sao? Lỡ bọn chúng xuất hiện thì sao?
- Vậy thì thập đại thần khí?
- Một đám vô tri vô giác, không có hứng thú.
Giọng nói của lão đầu có thêm vài phần bực tức.
- Cuối cùng tiểu tử người muốn nghe cái gì?
- Gì cũng được.
- Lão phu nhịn ngươi hơi lâu rồi đấy.
Lâm Phong biết lão sắp nổi giận liền bĩu môi.
- Người gì động một chút là nổi giận, đúng là khó ưa.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một cảm giác lạnh lẽo truyền đến, nữ tử bên trong hang động đang dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.
- Nhìn gì, ta không nói đạo hữu.
- Hừ.
- Lão đầu, chuyện thập đại thần khí gì đó là sao?
Lão đầu im lặng một lúc để hồi tưởng lại một thời huy hoàng của lão.
- Thiên địa có thập đại thần khí, mảnh Hộ Thần Giáp trong tay ngươi là một phần trong đó.
- Chuyện này lão nói rồi, còn mấy loại thần khí khác thì sao?
- Thời của lão phu chỉ xuất hiện hai loại thần khí, một là Tịnh Liên Đài của Tịnh Liên thánh mẫu, thứ còn lại là Thiên Địa Ấn của Đại Thiên minh chủ.
Lâm Phong nghe lão kể mà sáng mắt, người sở thần khí không phải thánh mẫu thì cũng là minh chủ, đều là kiêu hùng một phương, vậy chẳng phải hắn cũng có cơ hội trở thành một đại nhân vật sao? Tương lai tươi sáng đang chào đón chúng ta.
- Lão đầu, có phải hai người đó rất lợi hại không?
- Đúng vậy, so với chủ nhân của lão phu lúc đó còn mạnh hơn vài phần, nhất là Đại Thiên minh chủ được xưng là đệ nhất cường giả đương thời, chỉ tiết là…
- Sao? Sao? Mau kể nghe.
- Trong một trận đại chiến kinh thiên, cả hai đều bị kẻ thù vây giết đến hồn phi phách tán, chết không chỗ chôn, cả gia tộc cũng bị truy sát.
- Nà ní?
Lão đầu nhìn vẻ mặt đau khổ của Lâm Phong còn tưởng tên nào đó đồng cảm cho số phận bi thảm của một đời cường giả, lão nhỏ giọng an ủi.
- Tiểu tử ngươi không cần lo, chỉ một mảnh Hộ Thần Giáp sẽ không có ai đến giành với ngươi đâu.
- Ta còn sợ không có tên nào đến giành đây nè.
Lâm Phong bi phẫn nhìn lão.
- Lão đầu, có phải lão đố kỵ ta anh tuấn tiêu soái, tài cao hơn lão nên mới lừa ta mua Hộ Thần Giáp đúng không?
- Tiểu tử thúi ngươi mà cũng muốn so với lão phu, sao không soi gương đi.
- Lão tử không cần soi gương cũng biết dễ nhìn hơn người nào đó.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một mũi băng tiễn bay qua người hắn cắm thẳng vào vách đá, theo sau đó là một giọng nói lạnh lùng.
- Ngươi có im đi không.
- Lão tử muốn nói đó, làm gì nhau.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ, lão đầu vừa nhìn thấy pháp chỉ liền nhắc nhở Lâm Phong.
- Tiểu tử, thứ trong tay nha đầu đó là địa cấp pháp chỉ.
- Lão không nói ta cũng biết mà.
Nhìn tam văn rực sáng trên da thú, đủ biết thứ trong tay nàng là địa cấp pháp chỉ hàng thật giá thật.
- Bạch đạo hữu, vừa rồi là ta lỡ lời, từ giờ về sau ta sẽ không nói một lời nào nữa, ta thề.
Lâm Phong giơ tay lên đầu, bộ dáng muốn bao nhiêu thành thật thì có bấy nhiêu, hai mắt mở to, bày ra bộ mặt mà hắn cho là ngây thơ vô tội.
Lãnh Hàn Băng nắm chặt pháp chỉ trong tay, nếu nơi này không phải Hoang Nguyên thì nàng đã cho hắn nếm mùi đau khổ.
Bên trong Hoang Nguyên, chỉ cần một ít linh lực dao động cũng có thể kinh động đến bọn yêu thú cách đó vài chục dặm, một tờ địa cấp pháp chỉ đủ để mời gọi toàn bộ yêu thú vài ngàn dặm xung quanh nơi này.
Sáng hôm sau, Lâm Phong nói muốn đi tìm thức ăn nên sớm rời khỏi hang động, bên trong chỉ còn lại Lãnh Hàn Băng. Một đêm trôi qua, tu vi của nàng đã gần tiếp cận nhất cấp hậu kỳ nhưng còn lâu mới là đối thủ của tên kia.
Lãnh Hàn Băng ngồi gần cửa hang, ánh mắt thất thần, nhìn khung cảnh Hoang Nguyên tĩnh lặng, trong lòng không ngừng nhớ về phụ mẫu cùng với tiểu muội khác người kia.
- Chắc là bây giờ mọi người đang đi tìm ta.
Chuyện nàng ở Thương Vân Thành muội muội Lãnh Phi Dao cũng biết, nha đầu này tính tình hoạt bát, suốt ngày chạy nhảy khắp nơi, một khi có chuyện xảy ra thường là người đầu tiên trong nhà biết được, nhất định đã mang chuyện của nàng nói với phụ mẫu.
- Ta phải sớm tìm cách trở về.
Trên đường đi, Hàn Băng đã bí mật để lại ký hiệu chỉ cần người của Thánh Cung nhìn thấy thì sớm muộn cũng tìm ra được, đợi đến lúc đó sẽ cho tên lưu manh kia biết tay.
Lãnh Hàn Băng vừa nghĩ đến tên khốn kiếp kia thì chợt nhìn thấy thân ảnh của hắn xuất hiện trong tầm mắt, hơn nữa còn đang chạy về phía nàng.
- Bạch đạo hữu, cứu mạng.
Lâm Phong vừa chạy vừa hét, phía sau hắn là một đàn Huyết Sát Phong, số lượng ước tính lên đến vài ngàn đang điên cuồng đuổi theo.
- Bạch đạo hữu, mau chạy đi.
Đợi khi Lãnh Hàn Băng nhìn thấy đám yêu phong đuổi tới thì khoảng cách hai bên chỉ còn vài chục trượng, lưu manh khốn kiếp đã chạy đến bên cạnh nàng.
- Ngươi lại gây ra chuyện gì?
- Có gì nói sao, chạy mau a.
Hàn Băng nhìn một đám Huyết Sát Phong điên cuồng bay tới, thầm nghĩ lưu manh nhất định đã làm chuyện thương thiên hại lý gì đó nên mới bị bọn chúng đuổi giết như vậy.
Lãnh Hàn Băng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, thân ảnh cả hai bị một luồng lam quang bao phủ, sau đó biến mất cuối chân trời.