Chương 12: Bán Dược

8 phút đọc
1,590 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Lâm Phong chạy được một lúc thì rẽ vào một nơi không người, sau đó lấy ra một cái áo choàng cùng một chiếc mặt nạ đeo vào, đây là những thứ hắn đã chuẩn bị để làm những chuyện không thể cho người khác biết.

Lúc sau, một tên đeo mặt nạ quỷ, khoác áo choàng đen xuất hiện trước đại môn Vạn Bảo Các.

- Xin hỏi khách quan muốn giao dịch thứ gì?

- Ta muốn gặp quản lý của các ngươi.

- Chu quản lý có chuyện gấp cần giải quyết, không biết khách quan muốn giao dịch thứ gì? Không chừng tiểu nhân có thể giúp được.

Lâm Phong hừ lạnh, hắn lấy ra một bình dược tề đặt lên bàn.

- Biết thứ này không?

- Dược… dược tề.

Thanh niên kinh ngạc một lúc, vẻ mặt cũng trở nên cung kính.

- Xin đại nhân đến phòng khách ngồi chờ, tiểu nhân sẽ lập tức đi mời Chu quản lý.

- Ừm.

Lâm Phong lạnh lùng đi vào bên trong, bộ dáng ngầu vô đối như lúc trùm cuối xuất hiện, thông thường thì mấy tên đan sư vô cùng kiêu ngạo, nếu không lên mặt một chút sẽ khiến người khác nghi ngờ.

- Tiểu tử ngươi diễn hơi lố rồi đó.

- Không phải mấy tên đan sư thường nhìn trời mà đi sao?

- Mấy tên ngu dốt đó sao có thể xem là đan sư.

Lâm Phong nhíu mày, hắn chưa từng gặp đan sư nên cũng không chắc lời đồn có đúng không?

- Vậy bộ dáng đan sư phải như thế nào?

- Tiểu tử ngươi xem bộ dáng của lão phu thế nào thì làm theo thế đó.

- Đù.

Bộ dáng của lão đầu thường ngày phiêu diêu bất định như hồn ma vất vưởng, chẳng lẽ mấy tên đan sư đều biết bay sao?

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một trung niên nam tử đi vào, người này có gương mặt trung hậu dễ gần, trên miệng lúc nào cũng treo nụ cười hòa ái.

- Loại ăn thịt người không nhả xương là đây chứ đâu.

Lâm Phong quyết định tiên hạ thủ vi cường.

- Ngươi là Chu quản lý?

- Lão phu Chu Thất là quản lý của Vạn Bảo Các, nghe nói đại sư muốn giao dịch dược tề?

- Sư phụ ta nói Vạn Bảo Các là nơi có thể tin tưởng, hi vọng các ngươi không làm ta thất vọng.

Chu Thất mỉm cười tự tin.

- Đại sư yên tâm, Vạn Bảo Các sẽ không làm cho ngài thất vọng.

- Rất tốt.

- Không biết đại sư xưng hô thế nào?

- Tạm thời ta sẽ ở lại Thương Vân thành nên không muốn để lộ thân phận, Chu quản lý chắc hiểu ý của ta?

Chu Thất gật đầu.

- Giao dịch hôm nay sẽ không có người thứ ba biết được.

- Đây là thứ ta muốn giao dịch.

Lâm Phong lấy ra năm bình dược tề đỏ thẫm đặt lên bàn cùng với một bình dược tề thanh niên phục vụ mang cho Chu Thất xem, vị chi là sáu bình.

Chu Thất nhìn sáu bình dược tề trước mặt, cho dù là màu sắc hay mùi vị đều như nhau, lão chắc chắn số dược tề này cùng luyện ra từ một lò.

- Có thể luyện một lúc sáu bình dược tề đúng là lợi hại.

Một đan sư có lợi hại hay không phải dựa vào số lượng đan dược trong một lò mà bọn họ luyện ra, một lò đan dược có thể luyện ra tối đa chín viên nhưng trước giờ chưa ai luyện được.

Luyện được một viên thì lỗ vốn, hai viên thì hòa vốn, ba viên thì có lời, bốn viên xem như ưu tú, năm viên được xưng là thiên tài, sáu viên gọi là tuyệt thế, bảy viên khó gặp, tám viên khó cầu.

Thông thường thì cứ hai bình dược tề sẽ bằng một viên đan dược, tức là một luyện dược sư có thể luyện ra sáu bình dược tề cũng có thể luyện thành ba viên đan dược.

Nếu Chu Thất biết Lâm Phong luyện ra được mười bình dược tề thì không biết vẻ mặt của lão sẽ như thế nào?

Từ hình dáng bên ngoài có thể đoán ra chất lượng của dược tề đã đạt đến thượng phẩm, chỉ khi dược tề đạt đến cấp độ này thì dược dịch sẽ không còn tạp chất, chỉ là không biết công dụng như thế nào.

- Không biết loại dược tề này tên gọi là gì?

- Long Nguyên dược tề, sử dụng xong lập tức tăng cường thể chất tu sĩ lên ba phần, mỗi tu sĩ chỉ dùng được một lần.

- Là dược tề luyện thể sao?

Chu Thất khẽ gật đầu, tuy không phải là loại dược tề trân quý nhưng cũng không tệ, hơn nữa phẩm chất còn rất tốt.

- Vạn Bảo Các ra giá ba mươi khối linh thạch hạ phẩm một bình, đan sư thấy thế nào?

- Thành giao.

Lâm Phong ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng như có vạn khối linh thạch rơi trúng, hắn chỉ bỏ ra mười mấy khối linh thạch để mua nguyên liệu, chỉ dùng có một nửa mà đã thu về một trăm tám mươi khối linh thạch.

- Đan sư đúng là một nghề hái ra tiền.

Sở dĩ Lâm Phong có thể kiếm được nhiều linh thạch như vậy là vì hắn sử dụng những loại linh dược không ai dùng, có những loại không cần mua mà chỉ cần vào Hoang Nguyên tìm là có.

Chu Thất mỉm cười nhìn đối phương.

- Không biết đại sư muốn lấy hạ phẩm linh thạch hay trung phẩm linh thạch?

Một khối trung phẩm linh thạch có thể đổi được một trăm khối hạ phẩm linh thạch, tức là lượng linh khí ẩn chứa bên trong cũng nhiều hơn gấp trăm lần.

Thông thường khi tu sĩ đột phá đến tam cấp mới dùng trung phẩm linh thạch tu luyện để tránh bị lãng phí, một khi đã sử dụng linh thạch nếu không dùng hết thì số linh khí còn thừa sẽ trở về với thiên địa.

- Hạ phẩm linh thạch là được, ta muốn dùng một nửa số linh thạch này để thu mua hoàng cấp thú cốt, làm phiền Chu quản lý giúp đỡ.

- Đại sư muốn thu mua loại cốt thú nào? Là yêu thú có thuộc tính hay có huyết mạch?

- Những thứ đó không quan trọng, chỉ cần số lượng nhiều nhất là được.

- Đại sư đợi chút, để lão phu đi chuẩn bị.

Lâm Phong gật đầu, trong lúc chờ đợi Chu Thất, hắn đi tham quan vài vòng bên trong Vạn Bảo Các, chủ yếu là để cho lão đầu nhìn xem có thứ gì đáng giá hay không?

- Một bình hoàng cấp trung phẩm hồi khí tán có giá bốn mươi hạ phẩm linh thạch, lúc thiên địa chưa biến đổi thì thứ này không đáng một xu.

- Hoàng cấp trung phẩm phục thương hoàn, bảy mươi linh thạch hạ phẩm một bình, một đống tạp chất cũng bán.

- Kiện thể dược tề? Thứ này là do tên tạp nham nào luyện vậy?

-…

Lâm Phong cảm giác lão đầu như có huyết hải thâm thù với toàn bộ đan sư của đại lục, sau này gặp phải bọn chúng tốt nhất nên tránh xa một chút.

Bạch bào lão đầu thở dài cô độc, đan đạo vô thượng không ngờ đã suy tàn đến mức này.

- Tiểu tử, mua một ít linh dược để lão phu giúp ngươi phát tài.

- Tốt.

Lâm Phong lượn một vòng mua hết những thứ mà lão đầu muốn, cuối cùng tốn hơn năm mươi khối linh thạch hạ phẩm nhưng không thèm chớp mắt một cái, bộ dáng nhà giàu mới nổi chịu chơi không thua gì đám đan sư hàng thật.

Lúc sau, Chu Thất mang theo mấy cái túi trữ vật đến gặp Lâm Phong.

- Đây là thú cốt đại sư cần, mời ngài kiểm tra.

- Không cần, ta tin tưởng Vạn Bảo Các.

Ngoài miệng nói vậy nhưng khi thu vào túi trữ vật vẫn phải cẩn thận kiểm tra, tổng cộng có năm trăm bộ thú cốt.

- Sắp tới ta sẽ ở lại nơi này một thời gian, nếu Chu quản lý có thể giúp ta thu thập thú cốt thì ta bằng lòng dùng dược tề để trao đổi.

- Lão phu sẽ chú ý.

- Vậy xin đa tạ.

Lâm Phong rời Vạn Bảo Các sau đó lượn thêm vài vòng trong thành, cuối cùng lại đi vào một nơi không người.

- Lão đầu nhìn xem còn ai đi theo không?

- Từ đầu đến cuối không có ai theo dõi tiểu tử ngươi.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Thật lòng mà nói Lâm Phong vẫn không hoàn toàn tin tưởng Vạn Bảo Các, cái mạng nhỏ này không thể lấy ra đùa được.

Lâm Phong trở về phòng, cánh cửa không biết đã được ai sửa chữa, hắn nhìn xung quanh một lúc vẫn không thấy bóng dáng của bà chủ nhà, xem ra kiếp nạn lần này đã qua rồi.

Lâm Phong vừa đi đến trước cửa thì có một tên ở phòng bên cạnh ló đầu ra.

- Lâm tặc, bà chủ nhà nhờ ta chuyển lời với ngươi, tiền sửa cánh cửa sẽ tính chung với tiền nhà tháng này, ngươi lo mà chuẩn bị cho tốt.

- Ta biết rồi.

Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng, với tài chính bây giờ của hắn cho dù có đánh sập cái khu nhà ở này thì cũng dư sức để trả.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.