Chương 29: Hộ Thần Giáp
Bên dưới đã bắt đầu đấu giá nhưng không náo nhiệt như mấy lần trước, mỗi lần tăng giá cũng chỉ vài chục khối linh thạch, qua mấy lần kêu giá, từ 3000 khối linh thạch hạ phẩm lúc đầu đã tăng lên 3500 linh thạch.
Lâm Phong đột nhiên quay qua hỏi Lý Thành Hổ.
- Hổ ca, nếu bây giờ huynh tìm được một túi trữ vật thì huynh sẽ ước có bao nhiêu linh thạch bên trong?
- Đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
- Không ngờ Hổ ca lại tham như vậy a.
Lý Thành Hổ cười ha ha.
- Cái này không thể gọi là tham được, linh thạch ai mà không muốn.
- Vậy cụ thể huynh muốn bao nhiêu?
- Năm ngàn khối linh thạch hạ phẩm là được.
- 5000.
Giọng nói của Lâm Phong hơi lớn, lão đầu bên dưới sàn đấu vừa nghe liền gõ búa.
- 5000 khối linh thạch hạ phẩm, có ai ra giá cao hơn không?
Trong phòng khách quý, hai thanh niên nhìn nhau một lúc, Lâm Phong do dự hỏi.
- Ta có thể lấy lại linh thạch không?
- Không thể, nếu thu hồi sẽ bị Vạn Bảo Các cấm cửa vĩnh viễn, sau này không được bước vào.
Lý Thành Hổ vỗ vai an ủi, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời mà.
Cuối cùng Lâm Phong vô tình dùng 5000 khối linh thạch hạ phẩm lấy được mảnh pháp binh, lúc đưa linh thạch, vẻ mặt hắn còn đau khổ hơn là đưa tang.
Thêm mấy vật phẩm được đấu giá, cuối cùng cũng đến vật phẩm áp trục lên sàn.
- Vật phẩm cuối cùng hôm nay là một bộ huyền cấp thượng phẩm chưởng pháp Bài Sơn Chưởng, giá khởi điểm 5000 khối linh thạch hạ phẩm.
Sau khi Bài Sơn Chưởng được một lão đầu thần bí dùng hai vạn khối linh thạch hạ phẩm đấu giá được, buổi đấu giá cũng theo đó kết thúc.
Lâm Phong mang theo mảnh pháp binh đen thui trở về phòng, ngoài hắn ra chỉ có Lưu Khôi là đấu giá được một tờ pháp chỉ.
- Lão đầu, thật ra đây là thứ gì vậy?
Lâm Phong thử kích hoạt pháp văn vài lần vẫn không có kết quả, có lẽ đã bị hỏng mất rồi.
Từ lúc lấy được mảnh pháp binh, Lâm Phong trực tiếp ném vào cổ nhẫn để lão đầu nghiên cứu, đến giờ hắn mới có dịp sử dụng.
Từ hình dáng bên ngoài có thể đoán được thứ này là một mảnh của bộ áo giáp nào đó, không rõ cấp độ, không rõ công dụng, cũng không biết đã hết hạn hay chưa.
Bạch bào lão đầu ném cho Lâm Phong một tờ thư tịch.
- Đây là cách kích hoạt pháp văn.
- Không phải chỉ cần truyền linh lực vào là được sao?
Lâm Phong nhận lấy thư tịch, không nhìn thì thôi vừa nhìn đã dọa hắn hết hồn, thứ trên tay hắn lại là một tờ pháp văn.
- Lão muốn dùng pháp văn để kích hoạt pháp văn sao?
- Không tệ.
- Cuối cùng thì đây là thứ gì vậy? Có thể cho ta biết một chút được không?
Lão đầu thở dài, giọng nói hoài niệm.
- Một thứ đã tồn tại rất lâu.
- Còn lâu hơn cả lão sao?
- Có thể là từ thời kì thiên địa sơ khai.
- Lâu dữ.
Không ngờ một thứ đen thui thế này lại có lai lịch cổ xưa như vậy, hi vọng là không xuất hiện một khí linh dở hơi như lão đầu.
Lâm Phong đã có kinh nghiệm tế luyện hai loại pháp văn, chỉ cần nữa ngày là hắn đã nắm được phương pháp sử dụng loại pháp văn này.
- Dùng ngay cho nóng.
Trước tiên là dùng linh lực vẽ pháp văn vừa học lên mảnh hắc giáp, tiếp theo là truyền linh lực vào và cuối cùng là kích hoạt.
Một vòng hắc quang bao phủ Lâm Phong, nhìn qua giống như hắn đang đứng bên trong một cái bóng nước màu đen, ngoài ra thì chẳng còn gì khác.
- Hết rồi sao?
- Hết rồi.
- Rồi xong, 5000 khối linh thạch hạ phẩm của lão tử chẳng lẽ cứ như vậy mà ra đi.
Lâm Phong thu lại mảnh hắc giáp, ánh mắt tràn đầy hi vọng nhìn lão đầu.
- Lão đầu, có phải bên trong mảnh hắc giáp còn có huyền cơ đúng không? Như bản đồ kho báu hay thiên cấp công pháp chẳng hạn.
- Chỉ có nhiêu đó thôi.
- Nhiêu đó cũng gọi là thứ tốt sao? Ngay cả Lưu Tinh Đao cũng không bằng.
Lão đầu hờ hững lên tiếng.
- Tiểu tử ngươi có biết cái gì gọi là họa từ miệng mà ra không? Nếu để mấy đời chủ nhân thứ này nghe được cũng phải sống lại bốp chết ngươi.
- Nghiêm trọng như vậy sao?
- Ngươi có biết vào thời đại của lão phu thì cấp bậc của binh khí được chia thế nào không ?
- Làm sao ta biết được.
Đâu phải ai cũng sống lâu như lão đầu, cho dù là mười tám đời tổ tiên của Lâm Phong có sống lại cũng phải cúi đầu gọi lão một tiếng tiền bối.
- Vào thời thượng cổ, binh khí trong thiên hạ chia làm ngũ cấp, ngoại trừ thiên, địa, huyền, hoàng thì còn có một cấp độ gọi là thần cấp.
- Theo như lão nói thì thứ này chính là thần binh?
Lâm Phong mở to mắt nhìn mảnh hắc giáp trong tay, cảm giác như có vạn thanh binh khí rơi xuống đầu, nhất thời không suy nghĩ được gì nữa.
Lão đầu bay tới trước mặt hắn, dùng quyển thư tịch trong tay gõ vào đâu Lâm Phong.
- Cốc… mau thức dậy, có mơ cũng đừng mơ đẹp vậy chứ.
- Chẳng lẽ đây không phải là thần binh?
- Thứ này chỉ là một mảnh của Hộ Thần Giáp, một trong thập đại thần binh.
Hộ Thần Giáp có tổng cộng một trăm lẻ tám mảnh, trong đó có tam thập lục thiên văn, thất thập nhị địa văn, mảnh trong tay của Lâm Phong chính là một trong thất thập nhị địa văn.
Lâm Phong nghe lão nói đến rối tung rối mù, cái gì mà thiên văn với địa văn, tam thập lục với thất thập nhị, chỉ cần biết hắn dùng năm ngàn khối hạ phẩm linh thạch để mua được một mảnh thần khí là được.
- Lần này Chu lão đầu lỗ to rồi.
Đúng với câu kẻ cắp gặp Lâm tặc, bao nhiêu tiện nghi đều bị Lâm Phong chiếm hết.
- Lão đầu, đây rõ ràng là một mảnh của thần binh sao lão lại nói không phải, có phải lão muốn lừa ta để chiếm thứ này làm của riêng không?
- Thứ trong tay tiểu tử ngươi tuy là thần cấp nhưng chỉ có một mảnh, cùng lắm thì so được với địa cấp bảo giáp.
- Địa cấp bảo giáp sao? 5000 khối linh thạch hạ phẩm mua một bộ địa cấp bảo giáp cũng lời chán.
Lâm Phong lần nữa kích phát mảnh Hộ Thần Giáp, cả người lại được hắc quang bao phủ, hắn thử giơ tay chạm vào không ngờ có thể xuyên qua được.
- Ặc, thế này thì phòng thủ kiểu gì?
- Ngươi thử dùng linh lực xem.
Lâm Phong vừa vận công thì toàn bộ linh lực đều bị mảnh hộ thần giáp hút sạch, hắn lập tức thu tay lại.
- Hút gì mà hút dữ vậy?
- Khi đối thủ tấn công thì Hộ Thần Giáp sẽ giúp tiểu tử ngươi hấp thu linh lực của đối phương, sau đó chuyển hóa thành linh khí để ngươi sử dụng.
- Lợi hại, thần binh đúng là có khác.
Thử nghĩ trong lúc giao chiến, đối thủ không ngừng truyền linh lực cho ngươi sử dụng thì còn đánh đấm gì nữa.
- Vậy lão tử chẳng phải vô địch rồi sao?
Lão đầu lập tức dập tắt ảo tưởng của hắn.
- Vạn vật tương sinh tương khắc, làm gì có hai chữ vô địch.
Mảnh Hộ Thần Giáp trong tay Lâm Phong chỉ hấp thu tối đa lượng linh lực tương đương với một đòn toàn lực của lục cấp tu sĩ, hơn nữa thứ này chỉ hấp thu linh lực nếu đối thủ dùng binh khí tấn công thì hắn vẫn chết như thường.
Tuy bị lão đầu khinh thường nhưng Lâm Phong vẫn xem mảnh Hộ Thần Giáp là bảo vật, ít ra thứ này có thể ngăn được một đòn chí mạng của tu sĩ lục cấp.
Thông thường một đòn của tu sĩ nhất cấp có lượng linh lực phóng thích tối đa vào khoảng mười khối hạ phẩm linh thạch, mỗi khi đột phá một cấp độ thì linh lực phóng thích sẽ tăng lên gấp mười lần.
Tu vi hiện tại của Lâm Phong là chiến sư nhị cấp hậu kỳ, lượng linh lực phóng thích vào khoảng bảy mươi đến tám mươi khối linh thạch hạ phẩm.