Chương 30: Thất Tinh Thành

8 phút đọc
1,513 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong chủ yếu luyện chế Hành Không Pháp Chỉ, hắn mất ba ngày để luyện ra hai tờ pháp chỉ hoàng cấp trung phẩm có thể phi hành trong vòng vài dặm.

Tiếp đó Lâm Phong đến Vạn Bảo Các bán dược tề, sẵn tiện lấy luôn số linh thạch đấu giá được từ sừng của Độc Giác Thú.

Lần trước Lâm Phong dùng thân phận đan sư để ủy thác Vạn Bảo Các đấu giá, hắn không muốn để lộ thân phận nên đến giờ mới quay lại lấy.

- Đến lúc xuất phát rồi, Thất Tinh Thành thẳng tiến.

Từ Thương Vân Thành đến Thất Tinh thành phải đi qua năm cái truyền tống trận, hơn nữa còn là loại truyền tống cỡ lớn giữa các thành trì, loại hàng này vừa đắt vừa khó đi, mỗi lần thông qua một cái thì phải nghỉ ngơi một đêm để khôi phục thần thức.

Lâm Phong vừa đi vừa nghĩ vừa thu mua mấy thứ lão đầu căn dặn, hơn mười ngày sau mới đến được Thất Tinh Thành, linh thạch cũng tốn hết vài ngàn.

- Ai nói chỉ có nữ nhân là biết dùng linh thạch, ta thấy lão đầu dùng còn thốn hơn cả đám nữ nhân.

Thất Tinh Thành thuộc về đại thành trì, bên dưới nơi này có một cái đại thiên linh mạch, nghe nói mỗi năm có thể khai thác 5000 vạn khối linh thạch hạ phẩm.

Bên trong thành trì có trưởng lão Vô Cực Thánh Cung tọa trấn, nếu nhân phẩm tốt có thể gặp được vài vị cường giả lục cấp, thất cấp.

Nơi này so với Thương Vân Thành như trăng sáng so với đèn mờ, cường giả đầy đường, tài nguyên vô số, chỉ riêng phí vào cổng cũng nhiều hơn gấp chục lần.

- Vạn Bảo Các, cuối cùng cũng tới nơi.

Lâm Phong nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt, so với phủ thành chủ ở Thương Vân Thành lớn hơn không biết bao nhiêu lần, một cái hoàng kim đại môn tràn đầy khí thế, phía trước còn có hai đầu bạch sắc kỳ lân được trạm khắc từ ngọc thạch, vừa nhìn đã biết không phải phàm vật.

- Mấy tên này không sợ bị người ta cạy cửa sao?

Chỉ riêng đại môn của Vạn Bảo Các đã hơn mấy vạn khối linh thạch hạ phẩm, bên trong lại càng khiến người ta sáng mắt, khắp nơi đều là bảo vật, dưới chân lót kim ngọc địa thiết, vách tường khảm đầy bảo thạch và dạ minh châu, trần nhà cao không nhìn thấy đỉnh, chín cây bàn long đại trụ to không biết mấy người ôm…

Lâm Phong nhìn đến hoa mắt chóng mặt, bộ dáng nhà quê lên phố làm mấy tên bên cạnh tự động tránh đường.

- Khục khục… tiểu tử đừng nhìn nữa, mau làm đại sự.

- À, được.

Mấy ngày trước, lão đầu đã đưa cho Lâm Phong một cái danh sách dài đến cả thước, hắn mất nữa canh giờ mới nhớ hết, lúc đi mua hàng mà lấy thứ đó ra chắc bị quần chúng cười ngập mồm.

- Lão đầu, có tìm thấy đan đỉnh nào vừa ý chưa?

- Thẳng tiến.

Phần lớn vật phẩm là do Lâm Phong mua, chỉ có những thứ liên quan đến luyện đan thì lão đầu nhất định phải tự thân lựa chọn, ánh mắt của lão y như là bố vợ lựa chọn con rể vậy.

Đợi đến khi Lâm Phong mua hết vật phẩm thì lão đầu vẫn chưa chọn được đan đỉnh vừa ý.

- Nếu không chọn được thì chúng ta đến Thánh Đan Các tìm thử.

- Cũng được.

Lão đầu đồng ý, không mua thì thôi, một khi đã mua thì phải mua đồ vừa ý.

Lâm Phong rời Vạn Bảo Các, vẻ mặt như chó mắt xương, chưa tới nữa canh giờ mà hắn đã đốt hơn 2 vạn khối linh thạch hạ phẩm, nhớ đến lúc trả linh thạch hắn chỉ muốn xoay người bỏ chạy.

Ngoài Vạn Bảo Các thì Thánh Đan Các là nơi tốt nhất để mua đan đỉnh, trừ việc buôn bán đan đỉnh, đan dược, linh dược thì nơi đây còn nhận luyện đan theo yêu cầu, giá cả thương lượng.

Thánh Đan Các bề thế không thua gì Vạn Bảo Các, đơn giản vì đây là nơi tụ tập của những phần tử giàu có bậc nhất đại lục, so về linh thạch thì Thánh Cung cũng phải xếp hàng phía sau.

Bên trong Thánh Đan Các có vô số linh dược và dược tề được bài bán, chỉ tính riêng phần trưng bày đã có vài ngàn bình dược tề, linh dược có đếm mãi cũng không hết, số lượng đan dược thì ít hơn nhưng giá cả lại cao đến dọa người.

Một viên huyền cấp đan dược bình thường có giá không dưới ngàn khối hạ phẩm linh thạch, có viên gần cả vạn, đắt gấp mấy lần một thanh binh khí cùng cấp.

- Không biết đan đỉnh có đắt như đan dược không?

Theo lời của lão đầu thì dùng đan đỉnh để luyện dược tề sẽ có lợi hơn rất nhiều, không chỉ gia tăng chất và số lượng lượng sản phẩm mà còn giúp Lâm Phong sớm làm quen với đan đỉnh, sau này luyện đan sẽ thuận lợi hơn.

Lâm Phong nghe tới luyện đan liền gật đầu cái rụp, đến khi nhìn thấy giá của một cái đan đỉnh thì mới biết bản thân ngây thơ đến mức nào.

- 3 vạn linh thạch hạ phẩm, sao đắt dữ vậy.

Tuy là huyền đỉnh thượng phẩm nhưng với số linh thạch này Lâm Phong có thể mua một món địa cấp binh khí, hơn nữa còn là loại trung phẩm.

- Không thả dây dài sao câu được cá lớn.

- Nhưng ta chỉ còn hơn bốn vạn linh thạch hạ phẩm.

- Mua hay không tùy ngươi.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc cuối cùng cắn răng mua một cái huyền đỉnh thượng phẩm, cùng lắm thì lấy dược đơn của Bạo Linh Dược Tề mang đi bán là có thể lấy lại vốn.

Sau khi mua đan đỉnh, Lâm Phong mua thêm mấy gốc linh dược rồi rời đi, mục tiêu tiếp theo chính là Thiên Khí Các, lần này hắn không mua vật phẩm mà chỉ lượn tới lượn lui vài vòng, nhìn xem có tên nào theo đuôi không.

- Có 3 tên đi theo từ Vạn Bảo Các, 2 tên từ Thánh Đan Các, tiểu tử ngươi sắp biến thành dê béo rồi.

- Con dê này không dễ thịt đâu.

- Tiểu tử, mua thanh phi đao trước mặt.

- Cái gì? Còn mua nữa hả?

Lâm Phong nhìn thanh tiểu đao dài hơn gang tay màu đen phía trước, giá 1 vạn linh thạch hạ phẩm, sắc mặt xanh lè.

- Không mua có được không?

- Tùy ngươi.

Lão đầu không nói thì thôi, một khi đã nói thì chắc chắn tốn linh thạch, sau này có nên tìm cách phong ấn lão trong cổ nhẫn không nhỉ?

Đến khi Lâm Phong rời Thiên khí Các thì trời vừa tối, hắn đi dạo vài vòng trong thành rồi tìm một khách điếm nghỉ chân.

Số lượng tu sĩ bên trong Thất Tinh Thành luôn đông đúc cho nên có rất nhiều khách điếm, lớn nhỏ đều có đủ, Lâm Phong chọn một cái khách điếm sang chảnh, giá một đêm lên đến cả trăm khối hạ phẩm linh thạch.

- Căn phòng này còn rộng hơn nhà của lão tử, còn có cả chỗ tu luyện nữa này.

Bên trong căn phòng không thiếu thứ gì, không gian rộng lớn đủ chỗ cho hơn mười người cùng ở.

Lâm Phong phóng lên giường, hắn bày hết mớ vật phẩm hôm nay mua được ra, hơn 100 bộ huyền cấp cốt thú trong đó có 20 bộ đạt đến đỉnh phong, tổng cộng 13000 khối linh thạch hạ phẩm.

Kế tiếp là đan đỉnh, tài liệu trận pháp, linh dược, tiểu đao, tất cả cộng lại gần 6 vạn linh thạch hạ phẩm, bây giờ số linh thạch trong người Lâm Phong còn chưa tới ba ngàn.

- Thật đáng sợ.

Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ hắn có thể đốt nhiều linh thạch như vậy chỉ trong một ngày, cảm giác cứ như một tên vừa trúng jackpot xong thì bị thông báo là nhầm lẫn vậy.

- Lão đầu, bây giờ làm gì trước đây?

- Luyện chế Dịch Dung Dược Tề và Thăng Linh Dược Tề.

- Lão muốn ta dịch dung để qua mặt mấy tên đó sao? hình như không ổn lắm.

Dịch dung dược tề khi bôi lên mặt có thể thay đổi hình dáng, biến thành một người hoàn toàn khác, còn thăng linh dược tề có thể trực tiếp đề thăng một tiểu cảnh giới nhưng mỗi cấp chỉ được dùng một lần.

Lão đầu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lâm Phong.

- Đừng có mang mấy loại dược tề của đám tên tiểu tử kia so với lão phu.

- Chẳng lẽ dược tề của lão có vấn đề sao?

- Vấn đề cái đầu ngươi.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.