Chương 5: Luyện Chế Pháp Chỉ

8 phút đọc
1,481 từ
4 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      - Oaa ha ha ha ha ha... cuối cùng thần công của lão tử cũng đại thành.

- Chỉ luyện tầng thứ nhất đã tốn ba ngày, trong số người lão phu quen biết thì tiểu tử ngươi là tệ nhất.

- Quan trọng không phải quá trình mà là kết quả, bây giờ chúng ta làm gì đây?

Lão đầu bay lơ lửng trước mặt Lâm Phong, bộ dáng tiên phong đạo cốt nhìn hắn.

- Tu luyện phải dựa vào bản thân, tốt nhất nên đi trên đôi chân của mình, đừng quá dựa vào người khác.

- Ta với lão vốn cùng hội cùng thuyền, chân của ta khác gì chân của lão.

Lâm Phong đoán chắc lão đầu này không phải nhân vật tầm thường, không có kĩ năng cũng có kinh nghiệm, có đường tốt mà không đi thì đúng là đồ ngốc.

Lão đầu ném một con Hắc Mộc Thử cùng một tờ thư tịch đến trước mặt Lâm Phong.

- Trước tiên học pháp văn, đây là pháp văn của linh hỏa pháp chỉ.

Pháp chỉ được chia thành hai loại là yêu chỉ và linh chỉ. Yêu chỉ khi kích hoạt thì linh lực sẽ hóa thành hình dáng của yêu thú để tấn công đối thủ, linh chỉ khi kích hoạt thì linh lực sẽ hóa thành hình dáng chiêu thức của tu sĩ để tấn công đối thủ.

Linh hỏa pháp chỉ thuộc về linh chỉ, một khi kích hoạt sẽ xuất hiện một đạo hỏa tiễn, sức công phá ngang với một đòn của tu sĩ nhất cấp đỉnh phong.

Lâm Phong nhìn tờ pháp văn trên tay không biết là tổ ong hay tổ quạ, hại não vô cùng.

- Lão đầu, có thứ nào dễ học hơn không?

- Đây là pháp văn cơ bản nhất, đơn giản nhất, dễ hiểu nhất…

- Được rồi, ta học.

Muốn kích phát một tờ pháp chỉ thì tu sĩ chỉ cần sử dụng một ít linh lực là đủ, vừa có hiệu quả bất ngờ vừa tiết kiệm linh lực, dù giá thành khá cao nhưng vẫn được nhiều tu sĩ tin dùng.

Một tấm hoàng cấp pháp chỉ có giá giao động từ vài khối đến vài chục khối hạ phẩm linh thạch tùy vào chất liệu, phẩm cấp, công dụng…

Lâm Phong mất nữa ngày trời khắc pháp văn lên mặt đất nhưng vẫn không cách nào nhớ nỗi, với tốc độ hiện tại cho dù là nữa tháng cũng chưa chắc đã có kết quả.

- Tiểu tử ngươi có biết pháp chỉ này dùng để làm gì không?

- Kích hoạt hỏa tiễn.

- Làm sao để kích hoạt.

- Đơn giản, truyền linh lực vào là xong.

- Vậy ngươi có biết linh lực tiến vào pháp văn sẽ đi như thế nào không?

Lâm Phong ngẫn người, hắn nhìn pháp văn trong tay nhất thời ngộ ra không ít thứ, cách di chuyển của linh lực bên trong pháp văn có vài phần giống với hướng di chuyển của linh lực khi tu sĩ vận công.

- Thì ra là như vậy, hèn gì khi kích hoạt pháp chỉ nhìn hơi giống với tu sĩ tự bạo.

Lâm Phong mất thêm hai ngày để vẽ ra hoàn chỉnh pháp văn đầu tiên, hắn dùng da yêu thú làm giấy, huyết thú làm mực bắt đầu khắc pháp văn.

- Muh ha ha ha ha ha… lão tử đúng là thiên tài, cái đầu tiên đã thành công, thử luôn cho nóng.

Bên trong Thương Vân Thành không cho dùng linh lực, Lâm Phong phải chạy đến một nơi vắng người bên ngoài Hoang Nguyên, hắn nhắm ngay một gốc đại thụ lớn rồi kích hoạt linh hỏa pháp chỉ.

Một mũi hỏa tiễn cấm thẳng vào đại thụ sau đó tan biến như chưa có chuyện gì xảy ra, thân cây không chút tì vết.

- Sao kỳ vậy nè.

Với lực công kích thế này thì dùng để đốt muỗi còn ổn chứ mang đi bán thế nào cũng bị chúng nó đánh cho vỡ mồm.

- Pháp văn còn quá nhiều sơ hở, có thể kích hoạt được pháp chỉ đã là không tệ rồi.

- Không ngờ làm pháp sư lại khó như vậy.

Lâm Phong nhìn đại thụ trước mặt, công sức mấy ngày qua còn không bằng một người bình thường dùng đao chém vào, giờ hắn đã hiểu vì sao muốn trở thành pháp sư phải có đại thế lực hổ trợ.

Ở Thiên La đại lục có bốn loại chức nghiệp phổ biến nhất bao gồm chiến sư, pháp sư, trận sư và đan sư, trong đó đan sư giàu nhất, chiến sư nhiều nhất, trận sư nguy hiểm nhất, pháp sư khó thành nhất.

Muốn trở thành chiến sư thì chỉ cần có tài nguyên và công pháp là được, gần như ai cũng có thể tu luyện.

Muốn thành đan sư thì phải có hỏa linh thể, trong ngàn người thường chỉ có một người có được linh thể nhưng chưa chắc đã là hỏa linh thể cho nên số lượng đan sư vô cùng ít, tuy nhiên quần thể này lại thuộc hàng giàu có bậc nhất đại lục.

Điều kiện của trận sư cũng giống như chiến sư nhưng nguy hiểm hơn rất nhiều, nghe nói số lượng tu sĩ chết khi thử nghiệm trận pháp của mình không thua gì số tu sĩ chết trong trận pháp của đối thủ.

Cuối cùng là pháp sư, muốn trở thành pháp sư bắt buộc phải có được linh thể trừ một số tên ngoại lệ như Lâm Phong.

Trong quá trình tu luyện từ nhất cấp đến tam cấp, thực lực pháp sư thuộc loại yếu nhất, trừ luyện chế pháp chỉ thì không còn thủ đoạn nào hết, khi tiến vào tứ cấp, pháp sư có thể thông qua pháp trượng để thi triển chiêu thức, uy lực ngang với chiến sư, đến khi tiến vào thất cấp thì một tên pháp sư có thể cân cả một đội chiến sư cùng cấp.

Cho nên với loại hàng này nếu không kết bạn được thì phải tránh xa, nếu có thù oán thì phải diệt trừ, nếu để đối phương trưởng thành thì xác định.

Vì khả năng chiến đấu bá đạo như vậy nên các đại thế lực luôn bồi dưỡng một đám pháp sư, thông thường chỉ khi tu luyện đến tứ cấp thì đám người này mới được xuất môn.

- Tiểu tử ngươi đừng nhìn nữa, pháp văn không thể luyện thành trong một sớm một chiều nhưng có thể dùng linh dược để bù đắp sơ hở.

- Có thể dùng linh dược sao, vậy thì quá tốt.

Lâm Phong lập tức lấy lại tinh thần, hắn không trở về thành mà chạy tới chỗ Hắc Mộc Thử săn thêm một mớ để giải tỏa, kết quả vài chục đầu hoàng cấp yêu thú trực tiếp phi thăng.

Nữa ngày sau, Lâm Phong xuất hiện ở một nơi có đầy Hỏa Dương Thảo, nhìn từng cọng cỏ cao hơn cả bản thân, tỏa ra nhiệt khí bức người, hắn thầm nói với lão đầu:

- Thứ này thật sự có thế tấn giai linh hỏa pháp chỉ sao?

Theo lời của lão đầu, Hỏa Dương Thảo có thể trực tiếp đề thăng nhất phẩm của pháp chỉ, ví dụ Lâm Phong luyện ra một tấm hoàng cấp trung phẩm pháp chỉ thì khi bỏ Hỏa Dương Thảo vào có thể trực tiếp thăng lên hoàng cấp thượng phẩm pháp chỉ.

- Được hay không thử thì biết.

- Nếu để Thiết Sơn Môn biết ta dùng thức ăn của yêu thú bọn chúng nuôi để luyện chế pháp chỉ không biết sẽ có cảm nghĩ như thế nào.

Công dụng phổ biến nhất của Hỏa Dương Thảo là dùng để làm thức ăn cho Hỏa Vân Ngưu, có khi còn dùng làm nguyên liệu nhóm lửa trong khách điếm, giá cả thấp đến đáng thương.

Lâm Phong nhìn một đám lớn Hỏa Dương Thảo phía trước, muốn sang bằng đám cỏ này ít nhất cũng phải mất vài canh giờ, mang hết đi bán chắc được hai khối hạ phẩm linh thạch, nghĩ đến đây hắn chỉ biết thở dài.

- Không có kiến thức thật đáng sợ, bảo vật trước mặt lại biến thành cỏ rác.

Sau khi thu thập một đống lớn Hỏa Dương Thảo, Lâm Phong tiếp tục đi tới chỗ Lam Tinh Thảo càng quét, đến khi trời tối mời trở về Thương Vân Thành.

Theo như lịch trình thì ban đêm luyện công ban ngày luyện pháp chỉ, hắn sắp xếp lại một đống linh dược rồi leo lên giường tu luyện, tu chân như đi ngược nước không tiến thì sẽ lùi.

Bạch bào lão đầu vẫn tiếp tục nghiên cứu thư tịch, trong thời gian lão dưỡng thương không biết vì nguyên nhân gì mà đại lục lại biến đổi kinh thiên như vậy, không chừng đây lại là một cơ duyên lớn đối với lão.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.