Chương 3: Liệt Hỏa Phần Thiên
Lão đầu cảm thán một lúc thì lao vào đống thư tịch, Lâm Phong ngồi một bên cũng nhàm chán đọc ké, hắn xem một lúc vẫn không nhớ được bao nhiêu.
- Ngu xuẩn.
- Nè lão đầu, ta biết là ta không có thiên phú nhưng đừng có vả thẳng mặt như vậy có được không?
- Lão phu không nói tiểu tử ngươi, thanh lam thảo bây giờ lại biến thành cỏ dại, không hiểu luyện đan sư thời nay dùng cái gì để luyện đan.
Lâm Phong nghe ý của lão hình như không phải là đang chửi hắn nhưng ở trong phòng chỉ có hai người, lâu lâu lại nghe lão chửi cũng ức chế lắm.
- Long vĩ thảo lại biến thành cẩu vĩ thảo, hỏa dương thảo lại mang cho yêu thú ăn, các người không sợ trời đánh sao?
Lâm Phong nhìn bộ dáng của lão giống như nhìn thấy người thân bị ngược đãi, thầm cảm thán:
- Lão đầu đúng là có thiên phú diễn xuất, chỉ đọc tài liệu thôi cũng nhập tâm như vậy.
Lâm Phong ném mấy thứ tài liệu qua một bên sau đó cầm lấy cổ nhẫn quan sát, thần thức vừa quét vào thì phát hiện bên trong cổ nhẫn là một không gian rộng lớn, còn lớn hơn căn phòng của hắn mấy chục lần nhưng hoàn toàn trống không.
Vẻ mặt Lâm Phong hiện rõ kích động, hắn thử dùng thần thức thu lấy một phần tài liệu vào cổ nhẫn, đúng là có thể thu được.
- Muh ha ha ha ha ha… lão tử phát tài rồi.
Không ngờ tùy tiện bỏ ra ba mươi khối hạ phẩm linh thạch lại có thể mua được một cái không gian giới chỉ, đây là bảo vật trong truyền thuyết chỉ những đại nhân vật mới có khả năng sở hữu.
- Không gian lớn như vậy nếu đem bán không biết sẽ thu được bao nhiêu linh thạch.
- Lúc đó cái mạng nhỏ của tiểu tử ngươi cũng đừng hòng giữ được.
Lão đầu bay tới trước mặt Lâm Phong rồi ném cho hắn một quyển thư tịch, hình như là lão vừa chép ra.
- Liệt Hỏa Phần Thiên, tên nghe kêu thật.
- Công pháp này chia làm chín tầng, chỉ cần luyện xong tầng thứ nhất thì có thể vẽ phù, luyện dược.
- Thật á.
Lâm Phong nhìn thư tịch trong tay chỉ có ba phần đầu, sau khi luyện thành thì linh lực trong cơ thể sẽ mang theo hỏa khí, nhìn giống như linh lực của tu sĩ có hỏa linh căn.
- Sao chỉ có ba phần đầu vậy?
- Đợi khi tiểu tử ngươi bước vào chiến sư tứ cấp thì lão phu sẽ đưa cho ngươi ba phần tiếp theo.
Lão đầu nói xông lại lao vào đống thư tịch, Lâm Phong nhìn công pháp trong tay, hắn suy nghĩ một lúc cuối cùng cũng quyết định tu luyện.
- Được ăn cả, ngã bán lão đầu.
Sáng hôm sau, Lâm Phong tỉnh lại từ quá trình luyện công, tu vi hiện tại của hắn là chiến sư nhất cấp đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là tiến vào chiến sư nhị cấp.
Cảnh giới tu luyện được chia làm cửu cấp, mỗi cấp lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.
Từ nhất cấp đến tam cấp là quá trình linh lực nhập thể, dùng linh khí cường hóa cơ thể và lục phủ ngũ tạng, thực lực giống như cao thủ trong phim kiếm hiệp có thể một mình cân một đám phàm nhân.
Từ tứ cấp tới lục cấp là quá trình linh lực phóng xuất, giống như cao thủ phim hoạt hình, ngoại trừ công kích vật lý thì còn có cả công phép.
Cuối cùng là từ thất cấp đến cửu cấp là quá trình linh lực hóa hình, đây chính là cảnh giới thượng thừa của tu đạo, có thể dời non lấp bể, hô phong hoán vũ, phun mưa nhả khói…
Lão đầu nhìn Lâm Phong rời giường liền ném cho hắn một tờ giấy.
- Đi mua những thứ này về đây.
- Mấy thứ này hình như là nguyên liệu luyện chế pháp chỉ, nhưng ta vẫn chưa luyện thành tầng thứ nhất mà.
- Muốn linh thạch hay không thì tùy ngươi.
- Muốn, càng nhiều càng tốt.
Lâm Phong đeo giới chỉ lên tay rồi chạy đến khu thương mại tự do, bây giờ gia tài của hắn còn khoảng hai trăm khối hạ phẩm linh thạch, trong số đám tán tu cùng cấp cũng được xem là có dư.
- Tiểu trùng thảo, ta biết chỗ có thứ này, không cần phải mua.
Bên trong tờ giấy chỉ có ngân sa là giá hơi cao, số còn lại tốn vài khối linh thạch là mua được.
Lâm Phong đi tới chỗ truyền tống trận, hắn dừng lại một lúc để lão đầu ngắm phong linh.
- Thú vị, linh mạch đã biến đổi đến mức này rồi sao.
Phong linh chính là phong ấn được linh mạch tạo ra để tự vệ, chỉ có thể xuyên qua bằng truyền tống trận, quan trọng nhất là có thể áp chế thực lực.
Cách một khoảng thời gian, phong linh sẽ tự động mở ra, lúc đó linh khí bên trong sẽ tràn ra bên ngoài, đây chính là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến thú triều.
Thiên La đại lục có hai loại linh mạch, một cái là đại thiên linh mạch trải dài hàng trăm vạn dặm chính là nơi các đại thế lực cư trú, cái còn lại là tiểu thiên linh mạch chỉ lớn như một cái thành trì, thường thuộc về sở hữu của các tiểu thế lực.
Thương Vân thành chính là một tiểu linh mạch do Thiết Sơn Môn quản lý, phía trên còn có Vô Cực Thánh Cung làm chỗ dựa.
Cho dù là đại thiên linh mạch hay tiểu thiên linh mạch đều có phong linh bảo vệ. Bên trong phong linh đại mạch, tu sĩ chỉ có thể đạt đến cảnh giới bát cấp, bên trong phong linh tiểu mạch là tứ cấp, nếu muốn đạt đến cửu cấp thì phải bước vào Hoang Nguyên để đột phá.
- Ý của tiểu tử ngươi chính là cường giả thất cấp, bát cấp thậm chí là cửu cấp khi bước vào phong linh tiểu mạch đều trở về tứ cấp.
- Nó đó.
- Thật là một nơi tốt để dừng chân.
Lâm Phong đợi lão đầu cảm thán một lúc rồi cả hai cùng sử dụng truyền tống trận xuyên qua phong linh tiến vào Hoang Nguyên.
Đi được một lúc, lão đầu chợt lên tiếng.
- Tiểu tử, gần đây có cái khe nứt nào không?
- Có một cái nhưng cách đây cả ngàn dặm.
- Đến đó đi.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, đùa à, đó là khe nứt đấy, thánh nhân vào cũng không có đường ra.
- Ta nghĩ là không nên.
- Nhìn một chút sẽ không chết đâu.
- Lão không sợ ta ném lão vào đó sao?
Giọng nói khinh thường của lão đầu lại vang lên.
- Một tên chết nhát.
Lâm Phong kiên định bước về phía trước, quan điểm của hắn chính là tính mạng phải được đặt lên hàng đầu, còn sống là còn cơ hội, dù là tuyệt thế thiên tài một khi đăng xuất rồi cũng bị dẫm dưới chân.
Lâm Phong đi một lúc thì đến chỗ của tiểu trùng thảo, nhìn đám cỏ không lá như con trùng đứng trên đất, con nào cũng cao hơn nữa thước làm cho hắn có chút ăn không tiêu.
- Lão đầu, phải lấy bao nhiêu đây?
- Tiểu tử ngươi muốn bao nhiêu linh thạch thì lấy bấy nhiêu.
- Lấy hết.
Lâm Phong rút đao xông tới càng quét đám cỏ dại, mỗi đao đều toát ra khí thế mạnh mẽ, mỗi lần vun đao là có mạng.
Lúc này có vài tên đi ngang nhìn Lâm Phong múa đao vội đổi hướng rời đi, mấy thanh niên nguy hiểm thế này không hiểu sao vẫn chưa bị cách ly.
Đêm xuống, bên trong một căn phòng sang trọng, bên cạnh ngọn đèn lưu ly, bạch y thiếu nữ cẩn thận quan sát thi thể Tam Sắc Yêu Xà, ánh mắt thoáng thất vọng.
- Tất cả hàn khí đã biến mất, thật sự không có cách nào để băng phong toàn diện yêu thú sao?
Pháp chỉ thông thường chỉ có thể băng phong bên ngoài yêu thú, yêu đan của chúng vẫn không bị ảnh hưởng, nếu là yêu thú có thực lực mạnh sẽ dễ dàng phá vỡ băng phong.
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một lão đầu bước vào.
- Băng nhi, vẫn đang nghiên cứu sao?
- Thất thúc có chuyện gì không?
Chu Thất mỉm cười lắc đầu.
- Lúc chiều Lý Hạo đến tìm con nhưng đã bị ta đuổi đi rồi, ta đến để nhắc con phải bảo vệ sức khỏe, để phụ thân của con biết nhất định sẽ không tha cho lão đầu này.
- Thất thúc yên tâm, phụ thân không biết Hàn Băng ở đây.
- Con rời đi không để lại một lời như vậy sẽ làm cho bọn họ rất lo lắng.
Bạch y nữ tử gật đầu.
- Một thời gian nữa Hàn Băng sẽ trở về.
- Được rồi, con nghỉ ngơi sớm đi.
Chu Thất xoay người rời đi, bạch y nữ tử vẫn đứng im trong phòng, ánh mắt lại bắt đầu quan sát Tam Sắc Yêu Xà.
Bên trong một căn phòng khác, Lâm Phong nhìn một đống bột trắng trước mặt rồi quay qua nhìn lão đầu.
- Thế này đã được chưa?
- Tạm ổn.
Đây chính là thành quả ngày hôm nay của hắn, theo lời của lão đầu thì thứ bột này chỉ cần đốt lên là có thể dụ được hoàng cấp yêu thú Hắc Mộc Thử, ngoài ra còn có công dụng làm cho chúng sinh ra ảo giác.
Hắc Mộc Thử là yêu thú sống thành đàn, có lúc lên đến vạn con nhưng bọn chúng ở sâu trong lòng đất nên rất khó bắt được, tuy số lượng rất đông nhưng lại thuộc hàng hiếm có khó tìm, đặt biệt là thịt của loài này vừa ngon vừa bổ, bán rất được giá.
- Nếu thật sự thành công thì lần này phát tài rồi.