Chương 11: Luyện Dược

8 phút đọc
1,482 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Kế tiếp là một chuỗi Hắc Mộc Thử kéo nhau phi thăng, con trước vừa lên thì con sau liền đến, Lâm Phong nhàn nhã vung đao, hắn năm nay sống đến hai mươi mà vẫn chưa thấy lần săn thú nào như thế này.

- Chít… chít…

- …

- Hết rồi sao?

Lâm Phong đợi gần nửa ngày vẫn không thấy con nào chạy ra, một đầu hoàng thú trung giai cũng không có, chắc là trong hang chỉ có một cặp đã bị hắn giết.

- Chỉ một cặp mà đẻ nhiều dữ vậy?

Lâm Phong truyền âm với lão đầu.

- Lão đầu, hình như trong hang hết yêu thử rồi.

- Hết thì thôi.

- Éc… lão không có gì để nói với ta à? Một lời khen thưởng cũng không có sao?

- Diệt một đám hoàng cấp yêu thú mà tiểu tử ngươi mang theo hơn mười tờ hoàng cấp thượng phẩm pháp chỉ, lão phu nên khen thế nào đây?

- Sai lầm lớn nhất của ta chính là nói chuyện với lão.

Bạch bào lão đầu im lặng một lúc lại lên tiếng.

- Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?

- Ai mà không muốn.

Lâm Phong lập tức sáng mắt.

- Tiền bối có cao kiến gì sao?

- Mang hết hoàng cấp hạ phẩm pháp chỉ của ngươi đem bán.

- Cái này cũng gọi là cao kiến sao? Ta cũng nghĩ được.

- Sau đó lão phu sẽ chỉ ngươi luyện dược.

- Làm luôn.

Luyện đan sư là phần tử giàu có nhất đại lục đó là chân lý, muốn giàu thì luyện đan điều đó ai cũng biết nhưng không phải ai cũng làm được.

Điều kiện trở thành một đan sư là vô cùng khắc nghiệt, trong vạn người chỉ có vài người là đáp ứng được, trong số vài người này chưa chắc đã có người thích luyện đan.

Hàng quý thì hiếm, vừa hiếm vừa quý thì càng có giá trị, cho dù là một tên nhất cấp luyện đan sư cũng làm cho thế lực như Thiết Sơn Môn phải kiên nể.

Lâm Phong vừa nghĩ đến chuyện có thể trở thành luyện đan sư, trong lòng như có hàng vạn ngọn lửa rực cháy, Liệt Hỏa Phần Thiên cũng muốn đột phá tầng thứ hai nhưng may mắn là cái đầu vẫn còn dùng được, lúc này không phải là thời gian thích hợp để đột phá.

Khi tiến vào Vạn Bảo Các, Lâm Phong chỉ đem bán mười mấy tờ hoàng cấp hạ phẩm pháp chỉ, thu được hơn hai trăm khối hạ phẩm linh thạch.

Sau khi mua những thứ lão đầu yêu cầu thì còn dư khoảng tám mươi khối linh thạch hạ phẩm.

- Tiểu tử hỏi xem có xương cốt yêu thú không? Có thể mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.

- Tốt.

Lâm Phong nhìn qua thanh niên bên cạnh.

- Ở đây có bán thú cốt không?

- Khách quan muốn mua loại nào?

- Hoàng cấp có bao nhiêu? giá cả thế nào?

- Có khoảng vài ngàn bộ hoàng cấp thú cốt, giá cả tùy vào chất lượng, công dụng, thuộc tính… của yêu thú.

Lâm Phong lấy năm mươi khối hạ phẩm linh thạch để lên bàn.

- Ngươi chỉ cần lựa sao cho số lượng thú cốt nhiều nhất là được.

- Khách quan đợi chút.

Thanh niên đi vào một lúc rồi quay trở lại, trên tay cầm theo một cái túi trữ vật.

- Bên trong là hai trăm bộ hoàng cấp thú cốt, mời khách quan kiểm tra.

- Không cần, ta tin tưởng Vạn Bảo Các.

- Đa tạ khách quan tin tưởng.

Lâm Phong chuyển toàn bộ thú cốt qua túi trữ vật của hắn, kết quả vừa chuyển được một nửa thì đã đầy.

- Lấy cho ta một cái túi trữ vật phẩm chất cao một chút.

- Vâng.

Sau khi giao dịch xong, Lâm Phong trở về phòng, ánh mắt sáng rực nhìn lão đầu.

- Tiền bối, tất cả những thứ ngài cần đều ở đây, tiền bối xem có thiếu thứ gì không?

- Đủ rồi.

Bạch bào lão đầu lượn qua một vòng rồi hài lòng gật đầu, linh dược thời đại này tuy chất lượng không tốt như trước kia nhưng vẫn chấp nhận được.

- Thứ lão phu dạy cho tiểu tử ngươi gọi là Long Nguyên dược tề, một khi sử dụng sẽ tăng cường ba phần thể chất.

- Thứ tốt.

- Trước tiên nghiền nát Long Vĩ Thảo…

Lâm Phong làm theo lời của lão đầu, từng bước phối dược sau đó cho vào một cái nồi rồi dùng linh lực chứa hỏa khí hòa tan dược tề.

Nửa canh giờ trôi qua, một nồi dược tề đỏ thẫm xuất hiện.

- Tiếp theo đổ dược tề vào bình rồi đóng nắp lại.

- Xong rồi.

- Phẩm cấp không tệ, có thể bán được.

Lâm Phong say mê nhìn ngọc bình trước mặt, không ngờ có một ngày hắn có thể luyện chế thành công dược tề.

- Muh ha ha ha ha ha… cuối cùng lão tử cũng trở thành một luyện đan sư.

Muốn luyện đan trước tiên phải luyện dược, tu sĩ từ tam cấp trở xuống vẫn chưa thể phóng xuất linh lực, không thể tạo thành chân hỏa nên chỉ có thể luyện chế dược tề.

Lâm Phong đang cười như điên dại chợt cảm giác có gì đó không đúng.

- Tiền bối, dược tề đã luyện xong vậy còn đống thú cốt này dùng để làm gì?

- Đến lúc cần biết lão phu sẽ cho ngươi biết.

Lão đầu nói xong lại biến mất, Lâm Phong cũng không muốn biết, chỉ cần đem mớ dược tề này đi bán thì số linh thạch thu lại sẽ còn nhiều hơn.

Lâm Phong cầm lấy một bình dược tề vào phòng tắm, trước tiên phải thử thành quả, Long Nguyên dược tề không thể uống trực tiếp mà phải pha vào nước tắm, dược lực sẽ thấm vào da từ đó tôi luyện cơ thể.

- Thật dễ chịu.

Cảm giác ấm áp lang tỏa toàn thân như xoa bóp cơ thể sau đó nóng dần theo thời gian. Nửa giờ trôi qua, toàn thân Lâm Phong đã đỏ như tôm luộc, hắn phải vận linh lực để chống đỡ.

- Nóng quá má ơi.

Nước trong bồn tắm dần chuyển thành màu đen, đến khi cảm giác nóng bỏng biến mất thì dược tề cũng hết công hiệu.

Lâm Phong bay ra khỏi thùng tắm, thân thể săn chắc hơn trước, vừa nhìn đã nhận ra công hiệu của Long Nguyên dược tề.

- Đúng là thứ tốt.

Bên trong cơ thể tràn đầy lực lượng như vừa phá kén chui ra, linh lực vận chuyển nhanh hơn lúc trước, cả tốc độ cũng tăng lên.

Lâm Phong thay một bộ y phục, tìm một chỗ trống trong phòng thi triển Tật Phong nhất thức, chỉ thấy ánh đao ngập tràn, người thường không có cách nào nhìn thấy rõ đường đao.

- Phá… ầm…

Nhìn cánh của bị chém thành hai nửa, với uy lực này thì không bao lâu nữa Lâm Phong sẽ luyện thành Tật Phong nhị thức, nghĩ đến đây hắn không nhịn được mà cười lớn.

- Muh ha ha ha ha ha…

- Tên khốn nào phá nhà của bà?

- Thôi xong.

Tiếng thét khủng khiếp từ bên ngoài truyền vào, đối với Lâm Phong thì âm thanh này không có gì xa lạ, mỗi lần tới lúc thu tiền nhà là hắn đều nghe được.

Lâm Phong đột nhiên ném ra một con Hắc Mộc Thử sau đó chém bay con yêu thú ra ngoài, hắn lập tức hét lớn.

- Yêu thú chết tiệt dám phá nhà của lão tử, xem lão tử thịt ngươi.

Bà chủ nhà vừa tới nơi thì nhìn thấy một đầu yêu thú đen thui không biết từ đâu bay đến trước mặt, nằm im bất động.

- Hắc Mộc Thử?

Loại yêu thú thơm ngon có tiếng này bà chủ nhà vừa nhìn là nhận ra, liền nhanh tay thu vào túi trữ vật.

Lâm Phong núp trong phòng nhìn thấy cảnh này thì phóng ra.

- Đại tỷ có thấy một đầu yêu thú chạy ngang qua đây không?

- Yêu thú? Trong thành làm gì có yêu thú? Ngươi ăn nói bậy bạ.

- Ta vừa bắt được một đầu yêu thú không ngờ nó vô cùng giảo hoạt, thừa lúc ta không đề phòng liền trốn đi.

Bà chủ nhà đảo mắt, vẻ mặt trở nên lo lắng.

- Vậy sao? Vậy ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm.

- Vậy tại hạ xin cáo từ.

Lâm Phong nói xong liền chạy đi, bà chủ nhà nhìn cánh cửa bị chém tan nát trên đất, vẻ mặt không có phẫn nộ như ngày thường, lần này thu được một đầu Hắc Mộc Thử làm tâm tình của bà chủ nhà rất tốt nên tạm bỏ qua.

- Xem như tiểu tử ngươi may mắn.

Nói xong, bà chủ nhà xoay cái thân hình phì nhiêu có số đo ba vòng bằng nhau rời đi.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.