Chương 42: Bắt Yêu
Lý Thành Hổ đi tới vỗ vai Lâm Phong.
- Huynh đệ, hôm nay đến tìm Hổ ca có chuyện gì không?
- Đệ vừa tìm được tin tức của một đầu huyền cấp Hấp Huyết Chu, muốn mời các vị đạo hữu đi săn cùng.
Lưu Khôi nhíu mày lắc đầu.
- Gần đây Ảnh Nguyệt Đoàn xảy ra nhiều chuyện, chắc là ta không thể đi cùng Lâm huynh đệ.
Lý Thành Hổ cũng nhíu mày.
- Hấp Huyết Chu này hình như ăn không ngon lắm.
- Hổ ca, Hấp Huyết Chu thân mang kịch độc, tốt nhất không nên ăn nhưng đệ có thể dùng Hắc Mộc Thử, Tam Vĩ Thanh Ngưu làm thù lao cho huynh.
- Đệ yên tâm, đầu Hấp Huyết Chu này cứ bao trên người Hổ ca.
Lâm Phong nhìn qua Liễu Huân Vũ, ánh mắt tràn đầy mong đợi, hi vọng lần này nàng sẽ không từ chối.
Liễu Huân Vũ khẽ gật đầu.
- Đúng lúc ta vừa đột phá, cũng nên ra ngoài rèn luyện một chút.
- Thật sao?
Lâm Phong kinh ngạc nhìn nữ tử đối diện, hắn nhớ lúc trước lão đầu nói nàng đã bước vào chiến sư tam cấp đỉnh phong, bây giờ lại đột phá chẳng phải thành tứ cấp tu sĩ sao? Ăn gì mà lớn nhanh vậy?
Quan trọng hơn là một khi nàng đột phá ngũ cấp chắc chắn sẽ đi đến đại thiên linh mạch tu luyện, nghĩ đến đây, Lâm Phong cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.
Lý Thành Hổ cười ha hả vỗ vai Lâm Phong.
- Tiểu huynh đệ, bây giờ Liễu đạo hữu chính là phó đoàn trưởng của Ảnh Nguyệt Đoàn, ngoại trừ Lưu đoàn trưởng thì nàng là người có tu vi cao nhất.
- Chúc mừng Liễu đạo hữu đột phá, sau này phải nhờ đạo hữu chiếu cố.
Liễu Huân Vũ mỉm cười trả lời.
- Đạo hữu thật sự muốn ta chiếu cố sao?
- Bây giờ không còn sớm, chúng ta mau xuất phát thôi.
Mấy ngày trước, Lâm Phong đến chỗ nhiệm vụ bảng của Thiết Sơn Môn tìm nhiệm vụ thích hợp, cuối cùng hắn quyết định chọn Hấp Huyết Chu.
Yêu chu thường sống bên trong hang động, đêm làm ngày ngủ, rất thích hợp để tu sĩ săn bắt, quan trọng là tên này độc lai độc vãn, sẽ không xảy ra hiện tượng bị quần công như mấy lần trước.
Hang động của Hấp Huyết Chu nằm sâu bên trong một vách núi cách Thương Vân Thành 200 dặm về phía tây, với tốc độ của đám người Lâm Phong thì chỉ cần một ngày là đến nơi.
- Chính là ở vách đá phía trước.
Lâm Phong chỉ vào vách đá trước mặt, có một cái hang động nằm lơ lửng giữa vách núi, muốn trèo lên cũng khó.
Liễu Huân Vũ nhìn cửa hang động âm u cao hơn hai trượng, từ kích thước có thể đoán được bên trong có lẽ là huyền cấp yêu thú.
- Chúng ta nghỉ chân một lúc, đợi trời tối sẽ tấn công.
Kế hoạch của bọn họ là đợi Hấp Huyết Chu bò ra kiếm ăn sẽ nhân cơ hội đó phục kích, đây gọi là dụ rắn ra hang.
Lâm Phong ngồi trên một khối đá nhìn về phía chân trời, cảm giác thật yên bình nhưng hắn biết phía sau sự tĩnh lặng đó là ngàn vạn nguy hiểm của Hoang Nguyên.
Bên cạnh là Liễu Huân Vũ đang nhắm mắt luyện công, hoàng hôn tô điểm lên gương mặt xinh đẹp của nàng làm nó càng thêm tuyệt trần, càng nhìn càng say đắm.
Chợt đôi mắt đang nhắm kia khẽ mở.
- Đạo hữu nhìn một nữ tử như vậy rất dễ bị người khác hiểu lầm là có ý đồ bất chính.
- Bọn họ nghĩ gì đâu liên quan tới ta.
- Đạo hữu không sợ bị thiên hạ chê cười sao?
- Cuộc đời ta còn quá nhiều chuyện phải bận tâm, hơi đâu lo tới bọn chúng.
Liễu Huân Vũ ngẩn người, khóe miệng khẽ cong lên.
- Trong lòng ta cứ nghĩ đạo hữu là một người nghĩa khí, có lẽ Huân Vũ vẫn chưa hiểu rõ đạo hữu.
Lâm Phong nhìn nàng, bài ra bộ mặt mà hắn cho là tiêu soái nhất.
- Dù sao ta cũng rất rảnh, Liễu đạo hữu có muốn tìm hiểu thêm không?
- Lâm huynh đệ, đúng lúc Hổ ca cũng đang rảnh, có muốn bàn luận một chút không?
Lý Thành Hổ đột nhiên chen ngang, hai tên đồng bạn này chỉ biết nói chuyện với nhau, hoàn toàn không qua tâm đến Hổ ca, đúng là bất công.
Lâm Phong bất lực nhìn thanh niên to cao bên cạnh, giờ mà đánh nhau thì tối nay còn làm ăn gì nữa.
- Hổ ca, có mang theo củi khô không?
- Lấy thứ đó làm gì?
- Có thể đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây, dù sao cũng phải chuẩn bị một chút.
- Huynh đệ nói có lý, đợi ta một chút.
Lý Thành Hổ dứt lời liền rời đi, nơi này là bên trong núi, chỉ cần tìm một lúc là có cả đống củi khô.
Lâm Phong và Huân Vũ khẽ nhìn nhau sau đó cùng ngắm hoàng hôn, không ai lên tiếng, cảnh vật như một bức tranh, tĩnh lặng mà yên bình.
Đêm xuống, Hoang Nguyên chỉ còn lại bóng tối vô tận, âm u và đáng sợ, không một tiếng động, cứ như mọi thứ đã hoàn toàn tan biến.
Một đôi huyết nhãn lặng lẽ hiện ra, Hấp Huyết Chu chầm chậm bò khỏi hang, đôi mắt đỏ rực như lòng đèn liên tục liếc nhìn xung quanh.
Hấp Huyết Chu bò được một lúc thì chợt đổi hướng, lúc sau nó lại tiếp tục dừng, phía trước là xác một đầu dã trư, đây là con mồi yêu thích nhất của Hấp Huyết Chu.
Nhưng yêu chu không vội tấn công mà nằm một bên chờ đợi, đôi huyết nhãn vẫn liên tục liếc nhìn xung quanh.
- Tên này nằm chờ thời a?
Lâm Phong đợi hơn nữa giờ vẫn không thấy yêu chu có động tĩnh, còn đợi nữa không chừng sẽ có thêm một đám yêu thú kéo tới.
Lý Thành Hổ như hiểu được tâm ý của huynh đệ, nhỏ giọng hỏi.
- Có tấn công không?
- Đợi thêm chút nữa.
Liễu Huân Vũ vẫn nhìn hấp huyết chu phía xa, vì trời tối nên không thấy rõ, đến giờ nàng vẫn chưa xác định được cấp độ chính xác của yêu thú.
- Tiểu tử, cẩn thận phía sau.
- Coi chừng.
Lâm Phong lập tức đạp Vân Tung Mị Ảnh chạy đi, hắn vừa hét lên thì Liễu Huân Vũ và Lý Thành Hổ cũng hành động.
- Xè… xè…
Nơi ba người vừa ẩn nấp xuất hiện vài sợi tơ to như ngón tay cắm thẳng vào mặt đất, lúc này đầu Hấp Huyết Chu đang nằm yên chợt xuất hiện đối diện, cái miệng to lớn phun ra từng sợi tơ.
- Không phải một đầu mà là một cặp.
Lý Thành Hổ vừa lộn một vòng vừa hét lên, Lâm Phong nấp sau một cây đại thụ chửi thầm.
- Tên này gian xảo thật, nó không phải nằm chờ thời mà là chờ đồng bọn.
Liễu Huân Vũ bay lên một cành cây, từ đây có thể nhìn rõ được vị trí và hình dáng của hai đầu yêu thú.
- Một đầu huyền thú cao giai, một đầu huyền thú đỉnh phong.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi hét lên.
- Liễu đạo hữu là nữ nhân, đầu huyền thú đỉnh phong sẽ giao cho đạo hữu, tên còn lại hai huynh đệ chúng ta sẽ xử lý.
- Tốt.
Lý Thành Hổ cũng đồng ý, trong số ba người thì Liễu Huân Vũ có tu vi cao nhất tất nhiên phải đối phó với đầu yêu thú mạnh nhất, còn chuyện nam nữ sau này có thời gian thì bàn tiếp.
Liễu Huân Vũ nhìn hai tên kia lao về phía đầu huyền thú cao giai, mũi chân khẽ điểm, ngọc thể như một cơn gió lướt tới đầu huyền thú còn lại.
Hấp Huyết Chu tổng cộng có hai đầu, con đực là huyền thú cao giai, con cái là huyền thú đỉnh phong, về kích thước thì con cái to gấp rưỡi con đực.
Đầu yêu thú nhìn Liễu Huân Vũ lướt tới liền phun ra một đám tơ muốn ngăn cản bước chân của nàng.
- Lạc Diệp Phi Ảnh.
Ánh kiếm lóe lên, từng sợi tơ bị cắt đứt giữa không trung như lá cây rơi xuống mặt đất.
- Phong Hỏa Pháp Chỉ.
Liễu Huân Vũ kích hoạt hai tờ pháp chỉ, hỏa tiễn nhắm thẳng vào yêu nhãn che khuất tầm nhìn của yêu thú, Hấp Huyết Chu nhanh chân nhảy qua một bên, nó vừa chạm đất thì đối thủ đã xuất hiện bên cạnh, trường kiếm vung lên, một chân rơi xuống.
- Khéttt…