Chương 37: Chân Tướng
Trước mặt Lâm Phong vẫn là một màu đen tĩnh lặng che đi luồng ánh sáng mờ ảo phía xa, từng thanh âm truyền đến nhưng không còn là tiếng binh khí va chạm.
- Các vị, cấm chế bên ngoài đã được phá, chuyện còn lại phải xem vào bổn sự của mỗi người.
- Tốt.
Thanh âm hỗn loạn kết thúc, Quỷ Lâm lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.
Lâm Phong ẩn nấp bên trong trận nhãn, chỉ dám ló hai con mắt ra nhìn.
- Lão đầu, bọn chúng đi hết rồi sao?
- Không biết.
Lão đầu cũng không nắm chắc vì khoảng cách hai bên quá xa.
- Tiến lên phía trước xem thử.
- Đùa à, cường giả đánh nhau chui vào đó tìm chết hả?
- Lão phu tự biết tính toán, đi mau.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, quyết định tiến lại gần tâm trận, cơ duyên là thứ chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, cả đời này chưa chắc gặp lại lần thứ hai.
Vừa rời khỏi trận nhãn, lão đầu lập tức thả ra uy áp của bản thân, ngụy tạo khí tức tu sĩ ngũ cấp đỉnh phong.
Lâm phong cảm giác linh khí bên trong mảnh hộ thần giáp không ngừng bị lão hút đi, liền nhẹ giọng nhắc nhở.
- Lão hút ít thôi, chừa cho ta nữa.
- Yên tâm, trận pháp nơi này ít nhất đã hình thành mấy trăm năm, linh khí đủ cho ngươi dùng mấy lần.
Phía trước là tâm trận, xung quanh có mấy chục tên đang canh giữ, nhìn thái độ của bọn chúng hình như là không cùng một phe.
Lâm Phong lù lù tiến tới, áo bào che đi khuôn mặt chỉ để lộ thân ảnh màu đen cùng một khí tức hùng mạnh.
Lúc này mấy chục tên phía trước cũng phát hiện có người bước vào, tuy thần thức và tầm nhìn bị hắc vụ hạn chế nhưng đối phương lại không chút che giấu khí tức, như sợ người khác không biết là hắn lợi hại.
- Đứng lại.
Lâm Phong ngẩn đầu nhìn mấy chục tên trước mặt, giọng nói của lão đầu vang vọng giữa màn đêm.
- Chó khôn không cản đường, tránh ra.
Tên hắc y nhân đứng đầu cười lạnh.
- Nơi này tạm thời do Ma Giáo quản lý, không muốn chết thì cút mau.
- Lão tử không cần biết các ngươi là Ma Giáo hay Thánh Cung, không rời đi thì để mạng lại.
Lâm Phong vì tránh bị phát hiện nên nhờ lão đầu giả giọng, không ngờ lão gáy còn khét hơn cả hắn, lần này thì ngon rồi.
Mấy tên hắc y nhân đối diện lấy ra binh khí sẵn sàng chiến đấu, tên trước mặt tuy có thực lực mạnh hơn nhưng bọn hắn đông hơn, tại hạ yếu nhưng huynh đệ tại hạ đông.
- Giết.
Đám hắc y nhân vừa định xông lên thì cảm giác được một đạo linh lực hùng mạnh ập đến, cả đám còn chưa kịp động thủ đã bị đánh bay tới trước cửa hang động.
- Rồi xong.
Lâm Phong nhìn linh khí bên trong mảnh Hộ Thần Giáp chỉ còn một ít, mấy tên trước mặt mà xông tới lần nửa thì chỉ còn cách bỏ chạy.
Nhưng vận khí của Lâm Phong hôm nay không tệ, đám hắc y nhân không tiếp tục tấn công mà lùi qua một bên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.
Phía trước không còn ai cản đường, Lâm Phong đi thẳng một mạch vào hang động, thân ảnh dần biến mất sau màn đêm.
Một tên hắc y nhân lo lắng nhìn tên dẫn đầu.
- Chúng ta để tên đó đi vào nhất định sẽ bị thủ lĩnh trách phạt.
- Các ngươi nghĩ có thể ngăn được một tên ngũ cấp chiến sư? Cho dù tên đó vào được cũng chưa chắc ra được.
Sâu bên trong hang động, lúc này tình hình đang vô cùng căng thẳng, hơn trăm người tiến vào nhưng không tìm được bảo vật mà chỉ nhìn thấy một đám người đứng chờ sẵn ở đó.
- Là người của Vô Cực Thánh Cung.
Nhìn ký hiệu trên ngực là biết được lai lịch của đám người này, đám hắc y nhân vội quay đầu bỏ chạy nhưng đã bị một đám người phía sau lưng bọn chúng ngăn lại.
Một lão đầu bước lên phía trước ngạo nghễ cất giọng.
- Những kẻ không liên quan đến Ma Giáo lập tức rời đi.
Hơn trăm người nhìn nhau, thì ra bên trong bọn họ có người của Ma Giáo, một tên hắc y nhân bước tới đứng đối diện với lão đầu.
- Thánh Cung vì bắt bọn ta lại bày ra trận địa lớn như vậy sao?
- Thánh chủ vô cùng rộng lượng, muốn cho các ngươi một nơi an nghĩ thoải mái.
- Hươu chết về tay ai còn chưa biết được.
Hắc y nhân vừa nói xong liền bóp nát một viên hắc châu, hắc khí tỏa ra xung quanh, cùng lúc đó khí tức của hắn cũng liên tục tăng lên.
- Các huynh đệ, theo ta xông ra ngoài.
- Ngăn bọn chúng lại.
Tên hắc y nhân ra tay cực nhanh làm cho đám người xung quanh không kịp phản ứng, hơn trăm người chưa kịp rời đi đã rơi vào vòng chiến, chỉ có thể rút binh khí liều mạng.
Lâm Phong đi được một lúc thì nghe thấy âm thanh binh khí va chạm truyền đến, hắn liền tìm một chỗ để ẩn nấp.
Hắc vụ bên trong hang động còn dày đặc hơn bên ngoài nhưng nhờ có linh quang từ trận chiến nên có thể nhìn thấy chút ít, tình hình vô cùng tàn khóc, đánh đến kẻ chết người sống.
Một lão đầu đứng bên ngoài quan chiến hét lớn.
- Đám Ma Giáo các ngươi nếu chịu bỏ binh khí đầu hàng thì lão phu sẽ tha cho một mạng.
- Thánh Cung chỉ biết đánh lén sao? Có dám cùng bọn ta quyết một trận sống chết không?
- Đám tà ma ngoại đạo các người không phải thích dùng nhất là thủ đoạn sao?
Tên thủ lĩnh hắc y nhân lạnh lùng nhìn lão đầu, bọn họ nhận được tin tức bên trong Quỷ Lâm có ẩn giấu bảo vật, không ngờ là Thánh Cung bày trò, lần này đúng là tự chui đầu vào rọ.
Lâm Phong ở phía xa nghe rõ từng chữ một, một bên là Thánh Cung bên còn lại là Ma Giáo cho dù hôi bên nào thì cũng thúi, kế hoạch ngư ông đắc lợi có vẻ không được thơm.
- Lão đầu, tự nhiên ta cảm thấy đau bụng quá, ta muốn đi vệ sinh.
- Đi thôi.
Lão đầu tuy mới thức tỉnh nhưng cũng biết được kha khá về tình hình đại lục, hai thế lực phía trước đều lớn đến dọa người, nếu không cẩn thận thì lão phải ngủ thêm mấy vạn năm nữa.
Đúng lúc này, đám người bên trong bắt đầu phá vòng vây ùa ra, Lâm Phong chưa kịp xoay người thì nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.
- Nàng ta không phải đi chung với Liễu mỹ nhân sao?
Trong đám người đang xông ra có một bạch y nữ tử, Lâm Phong chỉ liếc qua liền nhận ra nàng là người đi chung với hắn mấy hôm trước, nàng ta ở đây chẳng lẽ bên trong đám người này cũng có thành viên Ảnh Nguyệt Đoàn.
- Dạ Nguyệt.
Lâm Phong hét lên một tiếng, dạ nguyệt chính là ám hiệu liên lạc của Ảnh Nguyệt Đoàn trong chuyến đi đến Quỷ Lâm lần này.
Bạch y nữ tử thoáng động liền chuyển hướng về phía Lâm Phong, nàng nắm lấy vai hắn nhấc bổng lên như xách một con gà, giọng nói lạnh lùng.
- Sao ngươi lại ở đây?
- Chỉ có một mình đạo hữu thôi sao? Còn có ai khác không?
- Nơi này chỉ có mình ta.
- Tại hạ chuẩn bị dùng pháp binh truyền tống ra bên ngoài, đạo hữu đừng phản kháng.
Lâm Phong kích hoạt tiểu truyền tống trận, thân ảnh hai người lập tức biến mất giữa không trung, chỉ chớp mắt một cái hắn đã phát hiện mình đứng bên trong trận nhãn.
Vì đề phòng nguy hiểm, trước khi tiến vào hang động Lâm Phong đã giấu ma trận bên trong một cái trận nhãn gần đó, đúng là cẩn tắc vô ưu.
Bạch y nữ tử liếc nhìn thanh niên bên cạnh, nội tâm có chút kinh ngạc, loại pháp binh truyền tống này không phải người bình thường có thể sở hữu.
- Đa tạ.
Lâm Phong mỉm cười hào phóng.
- Không có gì, con người của ta thích nhất chính là hành thiện giúp người, không cầu báo đáp.
Lúc này đám người bên trong hang động cũng lao ra, bộ dáng vô cùng thảm hại.
- Các ngươi đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí xuống.
Đột nhiên có hơn trăm tên tu sĩ mặt y phục của Thánh Cung từ trong bụi lao ra, nhìn sơ qua thì thế cục đã định.