Chương 50: Huyết Sát Phong
Lâm Phong đang yên lành thì đột nhiên cảm giác trời đất quay cuồng đến khi tỉnh lại thì hắn đã xuất hiện ở một nơi khác, bên cạnh là Lãnh Hàn Băng với sắc mặt tái nhợt.
- Đa tạ Bạch đạo hữu, đại ân cứu mạng ta nhất định sẽ không quên.
- Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?
- Nói ra thì dài lắm, ta đang săn yêu thú thì bị một đàn Huyết Sát Phong không biết từ đâu xuất hiện truy đuổi.
Lãnh Hàn Băng tức giận nhìn hắn.
- Huyết Sát Phong bình thường chỉ hút yêu huyết, làm sao có thể tấn công tu sĩ, nhất định là ngươi đã làm gì bọn chúng.
- Chuyện xui rủi đâu ai muốn.
- Ngươi…
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh lảo đảo ngã xuống liền nhanh tay đỡ lấy, vẻ mặt đầy quan tâm hỏi thăm.
- Đạo hữu có sao không?
- Không cần ngươi quan tâm, mau buông ra.
- Không được, ta không thể để ân nhân của mình té sấp mặt nếu không thiên hạ sẽ nói ta lấy oán báo ân, thanh danh còn đâu.
- Ngươi… ta muốn giết ngươi.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền hôn mê bất tỉnh, giọng nói của lão đầu chợt vang lên.
- Tiểu tử, thời của ngươi tới rồi.
- Nè, ta đã nói lão không được dùng câu này rồi mà.
- Nha đầu này vừa dùng linh lực quá độ nên rơi vào tình trạng kiệt sức, nghỉ ngơi một đêm sẽ khỏi.
- Một đêm sao? Chắc không?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh, có phải động tâm rồi không?
Lâm Phong ném cho lão ánh mắt khinh bỉ.
- Lão đầu.
- Nói.
- Ta khinh bỉ lão, đừng lấy bụng tiểu nhân mà so lòng quân tử.
- Cơ hội không phải lúc nào cũng đến, người thông minh phải biết nắm bắt.
Lâm Phong vừa đi vừa trò chuyện với lão đầu cho đến khi dừng lại bên cạnh một vách núi, hắn quyết định đêm nay sẽ nghỉ chân ở đây.
Lâm Phong lấy ra một cái giường lớn sau đó đặt bạch y nữ tử lên, rồi đi ra ngoài canh chừng.
Lão đầu lại nổi lên cùng hắn trò chuyện.
- Tiểu tử ngươi thật sự không động lòng?
- Lâm Phong ta tuy ham tài háo sắc nhưng đạo nghĩa vẫn phải có, lòng ta vững như Thái Sơn, lão đừng dụ dỗ ta nữa.
- Hảo tiểu tử.
Lâm Phong kinh ngạc nhìn lão đầu, từ lúc gặp nhau tới giờ hình như đây là lần đầu lão khen hắn đấy, hôm nay chắc trời đổi gió.
Lão đầu ném cho Lâm Phong một quyển thư tịch.
- Cho ngươi.
- Gì đây? Xuân cung đồ hả? Lão nhây quá rồi đó.
- Mở ra rồi biết.
- Liệt Hỏa Phần Thiên.
Lâm Phong đã luyện xong ba tầng đầu của Liệt Hỏa Phần Thiên, thứ trên tay hắn là sáu tầng còn lại, như vậy tổng cộng có chín tầng.
- Công pháp chín tầng, thứ này chẳng phải có thể so với thiên cấp cực phẩm công pháp sao?
- Thứ này chỉ giúp tiểu tử ngươi có được hỏa linh thể, nếu ngươi không trở thành pháp sư thì Liệt Hỏa Phần Thiên chỉ có thể luyện đan, còn lại gần như vô dụng.
Hỏa linh thể chỉ là cách nói hoa mỹ, thật ra liệt hỏa phần thiên chỉ giúp Lâm Phong có được một cái ngụy linh thể, hỏa khí vô cùng hỗn tạp, dù có trở thành pháp sư cũng là loại yếu nhất trong cùng cấp.
Nhưng Lâm Phong lại không nghĩ như vậy, ánh mắt hưng phấn nhìn quyển thư tịch trong tay.
- Cái gì mà vô dụng, chỉ nhiêu đó thôi là ta mãn nguyện rồi. Lão đầu, ta yêu lão chết mất.
- Cút.
Lúc trước lão đầu chỉ đưa cho Lâm Phong ba tầng đầu tiên là vì muốn dành thời gian quan sát, muốn xem hắn có đủ tư cách để trở thành truyền nhân của lão không, giờ thì lão đã đưa ra quyết định.
Lâm Phong nhìn qua vài lần, càng nhìn càng bổ mắt.
- Luyện luôn cho nóng.
Thế là Lâm Phong để lão đầu canh chừng nguyên đêm còn bản thân thì đắm chìm trong tu luyện, cho đến sáng hôm sau mới tỉnh lại.
Hắn liếc nhìn xung quanh, phát hiện mọi thứ vẫn bình thường, trong lòng cảm giác có chút không đúng.
- Lão đầu, ta cảm giác có gì đó hơi sai.
- Không thể nào, công pháp của lão phu tuyệt đối không có sai lầm.
- Ta không nói công pháp, ta nói Hoang Nguyên.
Lão đầu nhíu mày.
- Ý ngươi là sao?
- Hình như yêu thú nơi này hơi ít, chúng ta đi lâu như vậy chỉ gặp được có vài đầu.
- Cũng đúng.
Yêu thú bên trong Hoang Nguyên giống như tu sĩ bên trong thành trì, có những đàn lên đến cả chục vạn đầu, mỗi lần di chuyển đều tạo ra địa chấn mấy trăm dặm nhưng đến giờ ngoài trừ Huyết Sát Phong thì chưa đụng phải đàn yêu thú nào.
- Chẳng lẽ nhân phẩm lão tử bạo phát.
- Tiểu tử ngươi mà cũng có nhân phẩm?
- Sao không? Lão tử chính là một tấm gương sáng để hậu thế noi theo, nhất định là lão thiên có mắt, muốn độ ta qua kiếp này.
Lão đầu lập tức phủ nhận.
- Có thể bọn yêu thú ở đây bị cuốn vào thú triều nên số lượng suy giảm nghiêm trọng.
Lâm Phong gật đầu đồng ý, nhớ lại lúc thú triều tràn vào Thương Vân Thành, yêu thú nhiều như nước lũ, thế như chẻ tre, tu sĩ nhìn thấy chỉ biết quay đầu bỏ chạy.
- Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.
Biết được yêu thú bên trong Hoang Nguyên giảm mạnh, lòng tin của Lâm Phong tăng lên không ít, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.
Lâm Phong tiến vào bên trong hang động, nhìn bạch y nữ tử nằm trên giường, hai mắt nhắm khẽ, bộ dáng lúc này của nàng dễ nhìn hơn bình thường rất nhiều.
- Đừng ngủ nữa, trưa rồi, mau dậy đi.
Đôi mắt Lãnh Hàn Băng hé mở, lạnh lùng nhìn hắn, nàng đã tỉnh từ khi hắn bước vào chỉ là không muốn nhìn thấy bộ dáng lưu manh kia thôi.
- Chuyện gì?
Lâm Phong lấy ra một bình ngọc màu đỏ đặt lên giường.
- Đây là phần của đạo hữu.
- Ta không cần đồ vật của ngươi.
- Không được, ta là người rất công bằng, đã tham gia thì phải có phần.
Lãnh Hàn Băng trừng mắt nhìn Lâm Phong, cơ thể của nàng vẫn đang trong tình trạng kiệt sức, tạm thời không có sức lực mắng người.
- Ta đã nói là không cần.
- Bạch đạo hữu không muốn biết bên trong là thứ gì sao?
- Ta không quan tâm.
- Đây là Huyết Sát Phong Dịch, khó khăn lắm ta mới xin được vài bình.
Lãnh Hàn Băng nhìn bình phong dịch bên cạnh, cuối cùng cũng hiểu vì sao tên lưu manh này lại bị Huyết Sát Phong truy sát, muốn thu được một bình phong dịch phải mất mấy tháng trời vậy mà hắn lấy một lúc vài bình, đáng đánh.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt tức giận của nàng, xem như không thấy.
- Bạch đạo hữu mau mau hồi phục, chúng ta còn phải nhanh chân lên đường, ở lâu trong Hoang Nguyên cũng không tốt.
Lãnh Hàn Băng nhìn đối phương xoay người rời đi, chợt ngăn lại.
- Đứng lại.
- Chuyện gì? Ta nói trước, hôm qua đạo hữu chỉ giúp ta rút lui, cùng lắm thì nhận thêm một bình, không thể thương lượng.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng do dự một lúc rồi nói.
- Lúc đó là ngươi ôm ta tới đây sao?
- Nếu ta nói ta bắt được một đầu yêu ngưu sau đó đặt đạo hữu lên lưng cho nó mang tới đây, đạo hữu có tin không?
- Cút.
Lâm Phong lắc đầu rời đi, hắn có nói thế nào thì nàng cũng sẽ không tin, có câu nữ nhân chỉ nghe những lời mà bọn họ thích nghe và sự thật là trong quá trình vận chuyển nàng đúng là hắn có chiếm một ít tiện nghi, chỉ một ít thôi.
Vài ngày sau, trong lúc Lâm Phong đang nhàm chán bước đi thì nhìn thấy một cảnh tượng ngày đêm mong nhớ, một vùng thất sắc linh quang bao trùm một mảnh thiên địa.
- Phong linh, hú hú hú… cuối cùng cũng tìm được thành trì.
Lâm Phong hưng phấn nhảy lên, bộ dáng như khỉ trèo cây, Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh ngẩn người, ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa niềm vui hiếm thấy, cuối cùng nàng cũng tìm được đường về nhà.
- Tiểu tử đừng hú nữa, lão phu cảm thấy thành trì này có vấn đề.
- Lão đầu, có thể lão chưa biết, mỗi cái phong linh đều có hình dáng khác nhau, cho dù cùng là tiểu thiên linh mạch thì cũng không giống nhau.
- Lão phu không nói hình dáng, từ đây đến nơi đó chỉ vài chục dặm nhưng không thấy bóng dáng của tu sĩ, ngươi không thấy lạ sao?