Chương 46: Trị Thương

8 phút đọc
1,507 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Giọng nói của lão đầu tiếp tục truyền đến.

- Tiểu tử, thời của ngươi tới rồi.

- Là sao?

Lâm Phong nhìn theo ánh mắt của lão đầu, mục tiêu là cặp hung khí phía trước của bạch y nữ tử, tuy không phô trương nhưng lại rất cao.

- Như vậy có ổn không?

- Cứu người quan trọng, thiện tai thiện tai.

- Tiền bối dạy chí phải.

Lâm Phong như được giác ngộ, cả người tỏa ra hào quang, hắn đi tới trước mặt bạch y nữ tử, cặp sắc thủ chầm chậm vươn ra, không sử dụng linh lực sẽ không kích hoạt pháp bảo phòng ngự, cũng không sợ làm nàng bị thương.

Cảm giác mềm mịn căng tròn lành lạnh truyền đến làm cho Lâm Phong sướng không thể tả nhưng chỉ một giây trôi qua là cảm giác lạnh đến thấu xương.

Đôi mắt lạnh lùng của nàng như muốn đâm xuyên linh hồn của hắn, hàn khí bùng nổ như thủy triều tràn về phía Lâm Phong.

Hộ Thần Giáp trước ngực tỏa ra hắc quang hút lấy toàn bộ hàn khí, lúc sau, cả hắc khí trên người bạch y nữ tử cũng bị cuốn vào bên trong.

Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.

- Không ổn, linh khí bên trong Hộ Thần Giáp sắp đầy rồi.

- Chuyện gì cũng phải đến tay lão tử.

Lâm Phong ngồi xuống, bắt đầu vận công tu luyện, linh khí bên trong Hộ Thần Giáp không ngừng bị hắn rút ra.

- Linh khí này có gì đó không đúng?

- Thứ này đã được tu sĩ luyện hóa, so ra còn tốt hơn cả đống linh thạch của tiểu tử ngươi.

- Hắc hắc… được của ló.

Linh khí không ngừng truyền vào cơ thể, chỉ một lúc sau Lâm Phong đã đột phá chiến sư tam cấp trung kỳ, tu vi vẫn không ngừng tăng lên.

- Tiểu tử, ổn rồi.

- Lão đầu, ta cảm giác có thể đột phá đến hậu kỳ.

- Dục tốc bất đạt, tu chân vô tận phải đi từng bước.

Chuyện gì chứ chuyện liên quan đến tu luyện thì Lâm Phong tin lão xoáy cổ, lão bảo ngừng thì hắn ngừng, nhưng đột phá được trung kỳ cũng là kết quả ngoài ý muốn.

Lúc này bạch y nữ tử đã nằm ngủ trên giường, có lẽ nàng bị Lâm Phong hút sạch linh lực lại vừa trải qua một trận ác chiến nên không gượng nổi nữa.

Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh, gương mặt vẫn bị bạch sa che phủ, hắn do dự một lúc cuối cùng vẫn rời đi, quân tử không làm chuyện mờ ám, đó là nguyên tắc.

Nhìn hắc vụ lượn lờ bên ngoài hang động, Lâm Phong càng sùng bái sự anh minh thần võ của mình, nếu hắn không sáng suốt thì có lẽ đã bỏ mạng bên trong Thương Vân Thành.

Sau khi truyền tống về phòng, Lâm Phong tiếp tục kích hoạt một cái tiểu truyền tống trận đưa hắn đến một nơi bên trong Hoang Nguyên, sau đó hắn cùng bạch y nữ tử chạy thẳng đến Lạc Nhạn Cốc.

Trên đường đi, hai người đụng phải vô số yêu thú, còn tốt là Lâm Phong rành đường, hơn nữa bọn yêu thú chỉ lo tiến vào phong linh, không để ý tình hình xung quanh.

Bạch y nữ tử không biết tu luyện kiểu gì mà giàu kinh khủng, pháp chỉ trên người nàng nhiều vô số, có cả một cái địa cấp pháp chỉ Vạn Lý Hành Không, vừa kích hoạt xong thì cả hai người đã bay đến trước cửa Lạc Nhạn Cốc.

- Đám yêu thú kia chắc sẽ không mò tới đây.

Mỗi đầu yêu thú đều có lãnh địa riêng, không có biến lớn thì bọn chúng sẽ không xung đột, Lạc Nhạn Cốc đa số là độc thú, vừa có sức mạnh vừa mang kịch độc, không phải dạng vừa đâu.

- Tiểu tử, nơi này không thể ở lâu.

- Ta biết.

Lạc Nhạn Cốc bốn mùa đều có độc khí, hoang tàn như cõi u minh, không phải là nơi thích hợp cho tu sĩ sinh sống, bây giờ Lâm Phong chỉ có hai đường để đi.

Thứ nhất là trở lại Thương Vân Thành chờ người đến cứu, thành trì xảy ra chuyện thì Thánh Cung chắc chắn sẽ đến kiểm tra, chỉ là truyền tống trận bị phá nên không biết bao lâu thì bọn họ đến, hơn nữa nơi đó còn có rất nhiều yêu thú.

Thứ hai là chạy đến một thành trì gần đó nhưng Lâm Phong lại không biết đường đi, lang thang bên trong Hoang Nguyên chẳng khác nào đi trên băng mỏng, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp phải địa thú, thiên thú.

Khoảng cách giữa các thành trì cũng chính là khoảng cách giữa các linh mạch, xa xôi vô cùng, có khi đi vài tháng là tới nhưng cũng có khi phải đi tới vài năm, vài chục năm.

Thương Vân Thành chỉ là một cái tiểu thành nằm ở nơi hẻo lánh của đại lục, bây giờ đã bị yêu thú sang bằng thành một đống hoang tàn, không biết Thánh Cung có tới tu sửa hay không, thật lòng thì Lâm Phong không muốn rời xa nơi này.

Lão đầu như cảm nhận được tâm tình của Lâm Phong, lão thở dài.

- Tiểu tử, trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, đến lúc đi rồi.

- Ta muốn trở về Thương Vân Thành nhìn một lần.

- Ngươi vẫn muốn tìm nha đầu kia sao?

- Đúng vậy.

Lâm Phong gật đầu, lần này rời đi không biết bao giờ trở lại, lỡ như nàng vẫn ở một nơi nào đó trong thành thì sao?

Lão đầu tốt bụng khuyên bảo.

- Bây giờ nơi đó đã trở thành hang ổ của yêu thú, nếu nha đầu kia còn ở đó chắc đã bị phát hiện, ngươi có đến cũng vô dụng thôi, mũi của ngươi so được với đám yêu thú kia sao?

- Lão đầu, đừng so ta với đám yêu thú có được không.

- Được rồi, nghe lời lão phu một lần, thiên hạ này không thiếu mỹ nữ, bên trong hang động chẳng phải có một nha đầu sao? Đây gọi là cái cũ không đi thì sao cái mới lại đến.

Lâm Phong càng nghe càng thấy không ổn, lão đầu chết tiệt lại đang làm bẩn tâm hồn trong sáng của hắn.

- Nè, ta nói lão biết, ta là một nam nhân chân chính, lòng ta vững như Thái Sơn, không bao giờ thay đổi, lão đừng hòng dụ dỗ.

- Lão phu thấy tiểu tử ngươi là một tên không chịu trách nhiệm, dám làm không dám nhận.

- Ta đã làm gì sai a?

Lão đầu nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.

- Thế lúc nãy ngươi sờ chỗ nào của nha đầu kia.

- Tình thế bắt buộc, ta vì cứu người mà bỏ qua lễ giáo, thiên hạ sẽ chấp nhận.

- Vậy vẻ mặt dâm đãng lúc đó của ngươi là sao?

- Nhất định là lão già rồi nên qua mắt, mặt ta chính nghĩ thế cơ mà, hơn nữa lúc đó ta còn nhắm mắt, phi lễ chớ nhìn.

- Khốn kiếp, rõ ràng tiểu tử người nhắm mắt để hưởng thụ.

Lâm Phong ngã người dựa vào vách đá, ánh mắt đắc ý nhìn lão.

- Lão có bằng chứng không? Không có thì đừng làm phiền, ta còn phải đi ngủ.

- Tiểu tử ngươi sớm muộn cũng bị trời đánh.

Lâm Phong ném cho lão đầu ánh mắt nhàm chán sau đó thì mặt kệ lão, muốn phi thăng thì cần phải độ kiếp, sớm muộn gì hắn cũng bị trời đánh, cầu còn không được.

Tin tức thú triều xuất hiện nhanh chóng truyền khắp Nam Hoang, ngũ đại Thánh Cung lập tức điều động nhân thủ chiếm lại các thành trì quan trọng, đặc biệt là những thành trì gần với thánh cung.

Lần này thú triều tập kích với quy mô lớn chưa từng có, thêm vào đó phong linh xuất hiện vết nứt là chuyện không ai lường trước nên khi Thánh Cung đến nơi thì mọi chuyện đã kết thúc.

Thành trì đã bị yêu thú tàn phá, kiến trúc đổ nát, huyết nhục khắp nơi, không còn bóng dáng tu sĩ nhưng thi thể của thường dân thì nhiều vô số.

Đối với phần lớn yêu thú thì huyết nhục của phàm nhân không thể giúp bọn chúng gia tăng tu vi, thông thường đám yêu thú sẽ không truy đuổi, chỉ là vô tình dẫm đạp mà thôi.

Khi đám người Thánh Cung chạy đến thì nhìn thấy phong linh đã khôi phục như bình thường, truyền tống trận đã bị phá nên không cách nào tiến vào, chỉ có thể quay đầu trở về, đợi đến khi phong linh lần nữa mở ra, bọn họ sẽ đến chiếm lại.

Mất đi thành trì là mất đi tài nguyên, địa bàn, thông lộ, nhân lực… lần này ngũ đại Thánh Cung phải nói là tổn thất thảm trọng.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.