Chương 31: Trở Về
Lâm Phong tự dưng bị chửi cảm thấy rất ấm ức, hắn có nói gì sai đâu a.
- Ý của ta là dược tề của lão có chỗ khác người sao?
- Dịch Dung Dược Tề của lão phu không chỉ có thể thay đổi dung mạo mà còn thay đổi cả khí tức.
- Hiểu rồi, nếu dùng thêm thăng linh dược tề nữa thì bọn chúng đừng hòng tìm được ta.
Lâm Phong lập tức khai lò luyện dược, nhìn cái huyền đỉnh trị giá ba vạn linh thạch hạ phẩm trước mặt cứ có cảm giác không thoải mái, chỉ muốn ép tên này nhổ ra số linh thạch của hắn.
Dưới sự chỉ dẫn của lão đầu, chưa tới ba canh giờ, Lâm Phong đã luyện xong mười mấy bình dược tề, kế tiếp là Mê Hồn Phấn và Hành Không Pháp Chỉ, cuối cùng là dùng Thăng Linh Dược Tề đột phá chiến sư nhị cấp đỉnh phong.
Trưa hôm sau, Lâm Phong xuống lầu gọi vài món ăn, sẵn tiện nghe ngóng tin tức ở Thất Tinh Thành. Nghe nói có một tên đan sư chưa tới ba mươi đã luyện thành ngũ đan thượng phẩm, vạn dặm phía bắc xuất hiện một đầu địa cấp cao giai yêu thú, gần đây không ít người gặp phải đệ tử Ma Giáo tập kích…
- Đều là chuyện đại sự trong thiên hạ, chỉ là không liên quan đến ta.
Lâm Phong gọi thêm vài món ăn rồi nhờ một tên tiểu nhị mang lên phòng, còn hắn thì trở về phòng chờ đợi.
Nếu như không phải sắp tới phải tiến vào Quỷ Lâm thì Lâm Phong sẽ ở lại nơi này chơi một thời gian, ít nhất cũng phải đi tìm vài vị tiên tử Thánh Cung nhìn cho đã mắt, nghe nói bên trong Vô Cực Thánh Cung có không ít nữ tử tài mạo tuyệt thế, không thu gì tiên nữ trần gian.
- Cốc cốc… khách quan, thức ăn ngài gọi đã có.
- Vào đi.
Tiểu nhị vừa bước vào phòng đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, trời đất tối sầm rồi lăn ra nằm bất tỉnh.
Lâm Phong ném tên tiểu nhị lên giường còn bản thân thì dịch dung thành đối phương.
- Lão đầu, Mê Hồn Phấn của lão có hiệu quả trong bao lâu?
- Đối với phàm nhân chắc là vài ngày.
- Lâu vậy sao? Lỡ tên này đói chết thì sao?
- Lúc nãy ngươi dùng không nhiều, có lẽ hai ngày sau hắn sẽ tỉnh lại.
Lâm Phong gật đầu, hắn mặc y phục tiểu nhị vào sau đó mở cửa phòng bước ra bên ngoài, vừa rời phòng liền bị hai tên một cao một lùn chặn lại.
- Khách quan có chuyện gì sao?
- Tên trong phòng đó đang làm gì?
- Chuyện này… tiểu nhân không thể nói.
Tên cao trừng mắt.
- Có tin ta lụi ngươi mấy nhát không?
- Vị khách kia đang nghỉ ngơi.
- Ngoài hắn ra còn ai không?
- Không có, chỉ có một vị khách ở trong đó.
Hai tên cao, lùn nhìn nhau, cùng gật đầu.
- Cút, không được nói chuyện này cho bất cứ ai, nếu không đừng trách bọn ta.
- Dạ… tiểu nhân biết rồi.
Nữa ngày trôi qua, bên trong một thành trì cách Thất Tinh Thành mấy ngàn dặm, Lâm Phong mỉm cười đắc ý.
- Mấy tên đó không biết khi lão tử ba tuổi đã đi xem mỹ nữ tắm sao? Còn muốn bắt lão tử, đúng là mơ tưởng viễn vong.
Lúc này tu vi của Lâm Phong đã là chiến sư nhị cấp đỉnh phong, cho dù mấy tên kia có đồng bọn ở đây thì cũng không thể tìm ra hắn.
Lâm Phong nhàn nhã thuê một khách điếm bình dân, tạm thời hắn không thể tiếp tục dùng truyền tống trận, nên chuyển sang luyện chế tiểu truyền tống trận.
Thứ này dùng để bảo mạng thì khỏi chê, trừ khi bị miểu sát hoặc xuất hiện cấm chế cách không, đến lúc đó thì phải tìm cách khác.
Tiểu truyền tống trận còn có một tên gọi khác là Âm Dương Ma Trận, gồm có một âm một dương, âm trận được đặt cố định ở một nơi, khi kích hoạt dương trận sẽ đưa tu sĩ tới chỗ của âm trận.
Tiểu truyền tống trận Lâm Phong luyện chế là loại có cấp bậc thấp nhất, có thể truyền tống tối đa 10 người trong phạm vi 20 dặm.
Nhược điểm duy nhất của thứ này chính là chỉ dùng được một lần, khi kích hoạt cũng tương đương với đốt sạch vài ngàn khối linh thạch trong chớp mắt.
- Hao khủng khiếp.
Lâm Phong tốn cả vạn linh thạch chỉ có thể chế tạo được 3 cặp Âm Dương Ma Trận, tức là hắn tốn 1 vạn linh thạch chỉ để truyền tống 3 lần, trong khi đó truyền tống trận ở Thương Vân Thành mỗi lần sử dụng chỉ tốn 2 khối linh thạch hạ phẩm.
Thời gian như gió thổi, thoáng cái đã mười mấy ngày trôi qua, Lâm Phong đã trở về Thương Vân Thành, lúc này trong thành vô cùng náo nhiệt, hắc vụ bên ngoài Quỷ Lâm đã bắt đầu suy yếu, chỉ vài ngày nữa là có thể tiến vào.
Lâm Phong vừa truyền tống vào thành liền chạy tới tổng bộ của Ảnh Nguyệt Đoàn.
- Không biết mọi người đã xuất phát chưa?
Tổng bộ Ảnh Nguyệt Đoàn là một biệt viện khá rộng lớn bên trong Thương Vân Thành, phía trước là đại sảnh tiếp khách và nhận nhiệm vụ, phía sau là nơi ở của các thành viên.
Lâm Phong vừa bước vào thì có một tiểu cô nương mỉm cười đón tiếp.
- Đạo hữu muốn thông báo nhiệm vụ hay tìm người?
- Ta đến tìm Hổ ca.
- Hổ ca?
Thiếu nữ chớp mắt, một lúc sau mới hiểu ra.
- Đạo hữu đến tìm Thành Hổ đại ca sao?
- Làm phiền đạo hữu thông báo một tiếng, Lâm Phong có chuyện muốn gặp Hổ ca.
- Đạo hữu đợi một chút.
Lâm Phong nhìn thiếu nữ rời đi, sắc nhãn liếc qua dáng người thướt tha của nàng, thầm nghĩ không tốt bằng Liễu mỹ nhân.
Lâm Phong đợi một lúc thì có tiếng cười như sấm từ bên trong truyền ra, không cần nhìn cũng biết là ai.
- Ha ha ha… Lâm tiểu đệ, ta còn tưởng là đệ không đến chứ.
- Hổ ca, đã lâu không gặp.
- Đi, chúng ta vào trong nói chuyện.
Lâm Phong đi theo sau Lý Thành Hổ, hai người vừa đi vừa trò chuyện về Quỷ Lâm, theo dự tính thì năm ngày sau Ảnh Nguyệt Đoàn sẽ xuất phát, lần này tất cả thành viên chủ chốt đều tham gia.
Đột nhiên giọng của lão đầu truyền đến.
- Hình như số mệnh của tiểu tử ngươi không hợp với bọn chúng, tốt nhất là không nên đi chung.
- Chẳng phải lúc trước là lão kêu ta nhận lời sao?
- Trước khác giờ khác.
Lâm Phong lắc đầu.
- Ta thấy chẳng có gì khác nhau, hơn nữa ta là người trung, tín, lễ, nghĩa, đã nói là làm.
Bạch bào lão đầu im lặng, lão bị phong ấn mấy chục vạn năm khó khăn lắm mới được xuất thế, lỡ như tên tiểu tử này chết yểu thì không biết lần kế tiếp phải đến bao giờ.
Lâm Phong theo Hổ ca đến trước một căn phòng, bên ngoài trồng không ít hoa thơm cỏ lạ, phong cảnh thơ mộng.
- Không ngờ Hổ ca lại có một tâm hồn như thế.
Hắn theo bản năng lui lại mấy bước, ánh mắt đề phòng nhìn đối phương.
- Hổ ca, đây là phòng của huynh hả?
- Không phải.
Lý Thành Hổ tiến lên gõ cửa, bộ dáng thận trọng.
- Liễu đạo hữu có bên trong không?
Bên trong Ảnh Nguyệt Đoàn trừ tên đoàn trưởng ra thì Lý Thành Hổ sợ nhất chính là nữ nhân này, Hổ ca không đánh nữ nhân, đó là nguyên tắc.
Cửa phòng mở ra, một nữ tử mặc hồng y xuất hiện.
- Chuyện gì?
- Có đạo hữu tới tìm chúng ta.
Liễu Huân Vũ nhìn thấy Lâm Phong đứng phía sau Lý Thành Hổ, khóe miệng khẽ cong lên.
- Đợi ta một chút, tạm thời dẫn hắn đến phòng của ngươi đi.
- Tốt.
Lý Thành Hổ gật đầu rời đi, bộ dáng như trút được gánh nặng.
- Lâm huynh đệ, vào phòng Hổ ca nói chuyện.
- Vào phòng? Hay là chúng ta nói bên ngoài cũng được.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời.
- Hổ ca nhìn xem, hôm nay trời xanh gió mát đúng là cảnh đẹp hiếm thấy.
- Đệ còn đứng đây ba hoa coi chừng không giữ được mạng đó.