Chương 15: Thanh Lân Xà

8 phút đọc
1,512 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Mục tiêu lần này của Lâm Phong là Thanh Lân Xà, hang ổ yêu xà nằm bên trong một cái sơn cốc, cách Thương Vân Thành hai trăm dặm về phía đông.

Thanh Lân Xà sống thành đàn với số lượng lớn, có lúc lên đến vài ngàn, phần lớn là hoàng thú sơ giai và trung giai, nếu vận khí tốt có thể gặp được vài đầu hoàng thú cao giai.

- Lão đầu, lần này không cần chuẩn bị thuốc sao?

- Không cần.

Giọng nói của lão đầu như chém đinh chặt sắt, vô cùng tự tin nhưng Lâm Phong lại không lạc quan như lão. Tuy thanh thế của Thanh Lân Xà không bằng Huyết Nhãn Lang nhưng vẫn có huyền thú tọa trấn, không thể chủ quan được.

Nửa ngày sau, Lâm Phong đứng trước một cái sơn cốc, nơi này chỉ có duy nhất một lối vào, đúng là một chỗ lý tưởng cho đám yêu thú làm ổ.

Giọng nói của Lâm Phong có chút do dự.

- Bây giờ xông vào luôn hả?

- Muốn chết thì cứ xông vào.

- Vậy phải làm sao?

- Tiểu tử ngươi có biết yêu xà thích ăn gì nhất không?

Lâm Phong nghe lão nói, hai mắt sáng lên.

- Là yêu thử đúng không?

- Tiếp theo làm thế nào chắc không cần lão phu nói.

- Còn lại giao cho ta.

Lâm Phong lấy ra một đầu hoàng cấp sơ giai Hắc Mộc Thử mang đi chế biến, nướng được một lúc thì mùi hương dần tỏa ra khắp sơn cốc.

- Nếu có thêm độc dược thì tốt quá.

Chỉ cần bôi độc dược lên thịt yêu thử thì Lâm Phong có thể tìm một chỗ ngồi đợi nhặt xác yêu xà, có điều làm như vậy thì Tật Phong Đao của hắn mãi mãi không lên cấp được.

Lúc sau có hai đầu hoàng cấp sơ giai Thanh Lân Xà bò ra, chúng vừa tới gần đống thịt nướng thì bị hai mũi hỏa tiến bắn chết.

Lâm Phong lướt tới thu hai đầu yêu xà vào túi trữ vật sau đó quay lại chỗ ẩn nấp, động tác chuyên nghiệp.

Hắn chưa kịp ngồi yên thì có thêm một đầu Thanh Lân Xà xuất hiện, lại thêm một mũi hỏa tiễn bắn tới, quá trình cứ lập đi lập lại nhiều giờ.

Lâm Phong cầm linh hỏa pháp chỉ trong tay bắt đầu cảm thấy nhàm chán, ba canh giờ trôi qua, hắn đã xử mười mấy đầu hoàng cấp sơ giai Thanh Lân Xà mà vẫn chưa thấy bóng dáng của hoàng cấp trung gia yêu xà.

- Xè… xè…

Một đầu Thanh Lân Xà từ trong bụi bò ra, thanh niên này dài hơn cả trượng, toàn thân lục sắc, hai mắt như bảo thạch đảo khắp nơi.

- Đừng tìm nữa, ăn một đao của lão tử.

Lâm Phong từ trong bụi phóng ra, Lưu Tinh Đao chém thẳng vào cổ yêu xà.

- Xè…

Thanh Lân Xà lập tức né đòn nhưng vẫn không thoát, Lưu Tinh Đao lướt qua cơ thể yêu xà để lại một vết cắt dưới cổ, yêu xà chỉ kịp há miệng phun lục dịch về phía Lâm Phong rồi gục xuống.

Lâm Phong lập tức kích hoạt linh hỏa pháp chỉ, hỏa tiễn bắn ra thiêu đốt toàn bộ lục dịch đang bay về phía hắn, lục dịch bị hỏa chỉ đốt thành từng đám lục vụ, sinh vật xung quanh bị lục vụ bám vào đều trở nên khô héo.

- Nguy hiểm thật.

Nếu Lâm Phong không kịp đề phòng thì có lẽ nhan sắc đã bị hủy rồi, lúc đó Thiên La đại lục lại mất đi một mỹ nam, tội lỗi tội lỗi.

Lâm Phong thu Thanh Lân Xà vào túi trữ vật sau đó di chuyển đến một địa điểm khác, khu vực này đã có dấu vết chiến đấu nhất định sẽ làm cho đám yêu xà cảnh giác.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong đổi chỗ ba lần, tiêu diệt hơn ba mươi đầu hoàng cấp Thanh Lân Xà, trong đó có ba đầu hoàng thú trung giai, không có một đầu hoàng thú cao giai nào xuất hiện.

- Chắc là phẩm cấp của Hắc Mộc Thử quá thấp nên không dụ được hoàng thú cao giai.

Trong túi trữ vật của Lâm Phong vẫn còn hai đầu hoàng thú trung giai Hắc Mộc Thử nhưng hắn không muốn chơi dại, dù chỉ một lần.

Lâm Phong thu dọn mọi thứ rồi trở về thành, chuyến đi lần này tuy không thể đột phá tầng thứ hai của Tật Phong Đao nhưng thu hoạch rất tốt.

Vừa về tới phòng, bạch bào lão đầu trong bộ dáng cao nhân xuất hiện, lão ném cho hắn một tờ pháp văn.

- Thứ gì đây?

Với kinh nghiệm học được hai loại pháp văn thì Lâm Phong hoàn toàn không hiểu về thứ này, hắn đã sớm từ bỏ chức nghiệp pháp sư vĩ đại kia.

- Thực cốt pháp văn, tìm một khúc xương làm thành một mũi tên rồi khắc pháp văn này lên.

- Thứ này dùng để làm gì?

- Làm đi rồi biết.

Lâm Phong gần đây rất nghe lời, lão nói thì hắn làm, có lẽ là vì lấy được không ít lợi ích từ chỗ lão đầu làm cho tính cảnh giác của hắn giảm mạnh.

Lâm Phong lấy một khúc thú cốt của Huyết Nhãn Lang cắt gọt thành hình một thanh bạch cốt tiểu tiễn, sau đó khắc thực cốt pháp văn lên.

- Như vậy được chưa?

- Tạm được, giờ lấy một bộ thú cốt hoàng cấp ra, dùng bạch cốt tiễn đâm vào.

- Là thế này sao… cái gì vầy nè?

Thú cốt vừa bị bạch tiễn đâm vào liền hóa thành bột phấn rồi tan biến như chưa từng xuất hiện.

Bạch bào lão đầu thản nhiên trả lời.

- Thực cốt pháp văn có khả năng thực cốt, để nó chạm vào xương cốt thì chỉ có đường chết.

- Lợi hại như vậy sao? Nếu ta lén đâm sau lưng một tên chiến sư thất cấp chẳng phải sẽ lưu danh thiên cổ sao?

Từ cổ chí kim, chưa từng có một tên chiến sư nhị cấp nào có thể đánh bại chiến sư ngũ cấp chứ đừng nói đến thất cấp, nếu Lâm Phong thật sự làm được thì tên của hắn sẽ được lưu danh thiên cổ.

- Làm gì có chuyện dễ ăn như vậy.

Bạch bào lão đầu tiếp tục dập tắt ước mơ vĩ đại của Lâm Phong.

- Thực cốt pháp văn chỉ có công dụng với đối thủ ngang cấp, hơn nữa càng chế tạo sẽ càng khó.

- Thì ra là như vậy, nhưng ta cảm thấy tế luyện thứ này cũng không quá khó.

- Ngươi biết làm sao để tạo ra một thanh huyền cấp thực cốt pháp binh không?

- Đơn giản, chỉ cần khắc thực cốt pháp văn lên một khúc thú cốt huyền cấp là được.

Lâm Phong trả lời với vẻ mặt tự tin làm cho lão đầu thở dài chán nản.

- Nói như ngươi thì tại sao ở Thương Vân Thành không có bán thực cốt pháp binh?

- Chắc là loại pháp văn này đã tuyệt tích cách đây mấy vạn năm, cho nên bây giờ chỉ có tiền bối biết thứ này.

- Cho dù là mấy vạn năm trước cũng rất ít tu sĩ sử dụng thứ này.

Thực cốt pháp văn chỉ có thể khắc lên hoàng cấp thú cốt, muốn thăng cấp thì phải cho pháp binh thôn phệ thú cốt. Trong quá trình sử dụng, chỉ cần pháp văn bị tổn hại sẽ biến thành vô dụng.

- Vậy cần thôn phệ bao nhiêu bộ thú cốt để thăng cấp.

- Mỗi cấp cần đúng một vạn bộ thú cốt.

- Định mệnh.

Lâm Phong cảm thấy trong đầu như có hàng vạn bộ thú cốt chạy qua, một vạn bộ hoàng cấp thú cốt không khó tìm nhưng huyền cấp thì sao? Địa cấp, thiên cấp… thì đi đâu mà tìm.

- Hèn gì không có ai dùng là đúng.

- Tuy thứ này không thể trở thành binh khí cao cấp nhưng rất có ít với hoàn cảnh lúc này của ngươi.

- Hình như là vậy.

Loại thực cốt pháp văn này là sự kết hợp giữa pháp văn và binh khí nên gọi tắt là pháp binh, không cần phải tiêu tốn quá nhiều linh lực cũng có thể sử dụng, chỉ khó khăn ở mỗi chỗ thăng cấp, còn lại đều rất tốt.

Bạch bào lão đầu nhìn vẻ mặt vừa vui vừa buồn vừa chẳng ra gì của Lâm Phong phải lên giọng nhắc nhở.

- Thật ra ngươi không cần phải tìm một vạn bộ hoàng cấp thú cốt, thông thường thì một bộ huyền cấp sẽ tương đương với mười bộ hoàng cấp, cứ thế mà tính.

- Như vậy mười bộ thiên cấp thú cốt cũng có thể khiến cho hoàng cấp thực cốt pháp văn thăng cấp.

Thiên cấp yêu thú a, vừa nghĩ tới thôi đã thấy sợ, cho dù toàn bộ tu sĩ trong Thương Vân Thành ùa lên cũng chưa chắc chạm vào được móng chân của nó.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.