Chương 47: Đối Thoại

8 phút đọc
1,493 từ
1 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)


      Sáng hôm sau, Lâm Phong tỉnh giấc, hắn vẫn nằm gần cửa hang, bên ngoài có hắc vụ lượn lờ ẩn chứa kịch độc, bên trong là hàn khí lạnh đến thấu xương.

- Không ngờ có ngày ta lại rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

- Đó là do tiểu tử ngươi tự tạo nghiệp.

- Lão đầu, nếu ta bị bắt nhất định sẽ khai lão ra.

Lão đầu thờ ơ nhìn hắn.

- Lão phu thì có liên quan gì?

- Tính ra thì lão mới chính là chủ mưu đứng phía sau.

- Ngươi có chứng cứ không? Không có thì lão phu sẽ kiện ngươi tội vu khống.

- Lão…

Lâm Phong nhớ lại, lúc đó lão không nói gì nhưng ánh mắt mờ ám của lão đã nói lên tất cả, đúng là gừng càng già càng cay.

- Tiểu tử ngươi có muốn nghe cao kiến của lão phu không?

- Xin tiền bối chỉ giáo.

Lão đầu đã thích ứng với tên mặt dày này, chậm rãi trả lời.

- Ngươi muốn lưu danh thiên cổ hay muốn phi thăng?

Lâm Phong nghe lão nói, hai mắt sáng lên, một trong hai thứ này ai mà chả muốn nhưng làm người không thể quá tham, hắn suy nghĩ một lúc rồi trả lời chắc nịt.

- Tiểu bối muốn phi thăng.

- Vậy thì vào trong.

- Là sao?

- Ngươi chưa nghe qua câu, chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu sao? Dù sao cũng là chuyển giới, cái nào mà chẳng được.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt nghiêm túc của lão đầu, linh khí trong người đột nhiên muốn bạo phát, hắn muốn phi thăng tiên giới chứ đâu phải đầu thai âm giới.

- Vậy thì lưu danh thiên cổ cũng được.

- Bây giờ tiểu tử ngươi trở về Thương Vân Thành tìm một đám yêu thú đánh nhau, vì báo thù cho nhân tộc mà vẫn lạc, cũng có thể xem là đại nghĩa diệt thân, lão phu sẽ giúp ngươi truyền tụng đời sau, nhất định sẽ được lưu danh thiên cổ, tiếng thơm muôn đời.

- Lão đầu, ta có thể nói một câu không?

- Nói.

Lâm Phong gặn từng chữ nói ra.

- Lão ăn gì, ta cúng.

Bên ngoài hang động có độc khí, bên ngoài độc khí có thú triều, xông ra chẳng khác nào tự tìm đường chết, chuyện ngu xuẩn như vậy một thiên tài thông minh như Lâm Phong sao có thể đâm đầu vào.

Không thể rút ra vậy chỉ có thể đâm vào, Lâm Phong cắn răng bước từng bước vào bên trong hang động, cùng lắm thì như lời lão đầu nói, chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu.

Nơi cuối cùng của hang động, Lãnh Hàn Băng ngồi trên giường nhắm mắt mặt vận công, hàn khí không ngừng tỏa ra, lúc này hắc vụ trên người nàng đã hoàn toàn biến mất.

Đôi mắt lạnh lùng chợt mở ra, khi nhìn thấy Lâm Phong bước vào, hàn khí đang ổn định dần mất kiểm soát, có dấu hiệu bùng nổ.

Lâm Phong vội ngăn lại.

- Đợi đã, đạo hữu nghe ta giải thích.

- Ngươi còn gì để nói.

- Lúc đó ta chỉ vì muốn cứu đạo hữu nên mới dùng đến hạ sách, thật lòng ta không có ý mạo phạm, không tin đạo hữu nhìn xem có phải hắc khí đã hoàn toàn biến mất rồi không.

Sau khi tỉnh lại, hắc khí trên người Lãnh Hàn Băng đúng là đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt nàng thoáng qua vẻ nghi ngờ, chẳng lẽ tên nam nhân này vì muốn cứu nàng nên mới làm như vậy?

- Mạng của ngươi tạm thời ta sẽ không lấy.

- Vậy xin đa tạ.

Lâm Phong mỉm cười trả lời, mặc dù hắn cảm giác có chút không đúng, từ bao giờ cứu người còn phải nói đa tạ?

Giọng nói lạnh lùng lại truyền đến.

- Ngươi tự đoạn hai tay, chuyện này đến đây kết thúc.

- Kháo, đạo hữu đừng tưởng mình đẹp rồi muốn làm gì thì làm.

- Ngươi không cần mạng nữa sao?

- Mạng lão tử cần, tay lão tử cũng cần, đừng thấy lão tử hiền mà ăn hiếp, ta nói cho đạo hữu biết, ba tuổi ta đi lừa đảo, sáu tuổi nhìn trộm nữ nhân tắm, mười hai tuổi săn được yêu thú, mười lăm tuổi phá thân xử nam… nói chung ta không phải dạng vừa đâu.

Lãnh Hàn Băng trừng mắt nhìn tên nam nhân đối diện một lúc, đôi môi khẽ thốt.

- Hạ tiện.

- Tiểu tử, thời của ngươi tới rồi.

- Lại là câu nói chết tiệt này.

Lần trước cũng vì câu này của lão đầu mà Lâm Phong rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan như thế này đây.

- Lão đầu, khi nào mới tới thời của lão vậy?

- Khí tức của nha đầu này rất yếu, có lẽ đã bị hắc khí kia phong ấn linh lực, bây giờ tu vi chỉ vừa bước vào nhất cấp sơ kỳ.

- Thật sao?

Lâm Phong quay qua nhìn bạch y nữ tử, một pháp sư nhất cấp sơ kỳ thì một ngón tay hắn cũng có thể diệt sát.

- Đúng rồi, nếu nàng không bị phong ấn thì đã sớm động thủ, đâu cần dài dòng với một tên lưu manh như ta, mém chút hù chết lão tử.

Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Phong, trong lòng thầm than không ổn, ngoài mặt vẫn lạnh lùng.

- Ngươi ra ngoài, ta muốn nghỉ ngơi.

- Bạch đạo hữu không muốn lấy đôi tay của tại hạ nữa sao?

- Ta không muốn nhiều lời.

- Ấy chà, nhưng tại hạ thì đang rảnh rỗi, muốn tìm một người tâm sự.

Lâm Phong đi đến bên cạnh nàng, trong lòng hắn đã xác định nữ nhân này có vấn đề, nếu không với khả năng đông đá của nàng thì hắn đã sớm biến thành một khối băng.

- Bạch đạo hữu, không biết xưng hô thế nào?

- Ta không phải họ Bạch.

- Kỳ lạ, không phải họ Bạch sao lần nào gặp nhau đạo hữu cũng mặt bạch y?

- Ngươi…

Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn Lâm Phong, ánh mắt có thể giết người thì hắn đã bốc hơi từ lâu rồi.

Lâm Phong mỉm cười hì hì ngồi xuống bên cạnh nàng, vẻ mặt như đạo hữu lâu ngày chưa gặp.

- Bạch đạo hữu nghe ta nói nè, tình thế bây giờ rất nguy cấp, chúng ta đang ở bên trong Lạc Nhạn Cốc mà nơi này bốn mùa đều độc, hắc khí bao trùm, nếu ở quá lâu có thể làm đen da của đạo hữu đó.

Hắn nhìn nàng vẫn lạnh nhạt đành phải tiếp tục độc thoại.

- Bên ngoài kia còn thú triều hay không thì ta không biết, nên ta muốn ra ngoài kiểm tra một lúc nhưng để đạo hữu ở lại một mình thì ta không yên tâm.

- Không cần ngươi lo, tự ta biết cách bảo vệ.

- Vậy à, vậy ta cũng bớt lo, đợi ta ra ngoài kia xem thử nếu yêu thú đã rút đi thì chúng ta cũng sẽ rời đi, nơi này tốt nhất không nên ở lâu.

Lãnh Hàn Băng nhíu mày, tên nam nhân này nói không sai, nơi này sớm muộn cũng sẽ bị yêu thú phát hiện, trận pháp ẩn thân chỉ có thể tạm thời che giấu một thời gian mà thôi, đợi khi tiến vào Hoang Nguyên thì nàng có thể để lại tín hiệu, lúc đó sẽ có người đến cứu giúp.

Lãnh Hàn Băng suy nghĩ một lúc thì thấy tên khốn kia vẫn ngồi bên cạnh, ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.

- Sao ngươi còn chưa đi?

- Ta không còn lộ phí a.

Lâm Phong dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn nàng, hắn biết nữ nhân này giàu kinh khủng, nhất định phải đào một chút để bù đắp tâm hồn nhỏ bé vừa bị nàng hù dọa.

Lãnh Hàn Băng ngẩn người, đây là lần đầu tiên nàng gặp một tên mặt dày vô sĩ đến như vậy, không hiểu sao thượng thiên lại để hắn sống đến bây giờ.

- Cầm lấy.

Nàng ném cho hắn mấy tờ huyền cấp pháp chỉ, những thứ này đều là chính tay nàng luyện chế.

Lâm Phong cầm pháp chỉ trong tay, giờ hắn mới biết thế nào gọi là hào phóng, tiện tay là có thể ném ra mấy vạn linh thạch hạ phẩm a.

- Bạch đạo hữu, đa tạ.

- Cút.

Bên trong Lạc Nhạn Cốc vẫn âm u như thường nhưng bên ngoài thì vô cùng náo nhiệt, yêu thú kéo nhau thành đàn như đi lễ, Lâm Phong chỉ vừa ló mặt ra đã gặp mấy ngàn đầu yêu thú.

- Hình như bọn chúng vẫn đang tìm kiếm tu sĩ.

Lão đầu trầm giọng.

- Nhân tộc và yêu tộc đã xảy ra chuyện gì mà phải đuổi tận giết tuyệt như vậy?

- Nhân yêu không đội trời chung, chuyện này cũng không có gì lạ.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.