Chương 41: Lạc Nhạn Cốc
Lâm Phong lấy ra thêm mấy đầu Hắc Mộc Thử đưa cho Hổ ca rồi rời đi, trên đường về, hắn ghé qua chỗ Thông Cáo Bảng tìm một cái nhiệm vụ sau đó trở về phòng.
- Lão đầu, cách này có ổn không?
- Yên tâm, lão phu đã tính hết cho tiểu tử ngươi.
- Lần trước nghe lời lão làm cho ta ngồi chờ trong phòng suốt mấy ngày, chán chết đi được.
- Chẳng phải còn lão phu ở bên cạnh trò chuyện sao?
Nhớ lúc đó, lão đầu luôn miệng nói về chiến tích của mấy tên đệ tử, cảm giác như nghe lão kể chuyện cổ tích, tràn đầy tình tiết hư cấu.
- Mỹ nhân với lão đầu, sao có thể so sánh được.
- Cuối cùng tiểu tử ngươi cũng nói được một câu nghe giống tiếng người, nha đầu kia sao có cửa so với lão phu.
- Hài…
Bên ngoài phong linh, một tên hắc y nhân lơ lửng giữa không trung, ánh mắt âm trầm nhìn về phía tòa thành trước mặt, dưới chân hắn là mấy bộ thi thể, mỗi bộ đều mặt y phục của Vô Cực Thánh Cung.
- Không lâu nữa hắc ám sẽ bao trùm nơi này.
Hắc y nhân dứt lời, thân ảnh như một làn khói tan biến vào bóng đêm vô tận.
Sáng hôm sau, Lâm Phong rời Thương Vân Thành, mục tiêu lần này là Lạc Nhạn Cốc, nhờ tu vi đột phá nên tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn lần trước, chỉ cần một ngày là tới nơi.
Lâm Phong tìm một chỗ đặt tiểu truyền tống trận sau đó theo cách cũ tiến vào bên trong, ánh mắt của hắn đảo quanh vài vòng, nơi này vẫn hoang tàn âm u như lúc trước.
- Lão đầu… lão có đó không?
- Đừng nhìn nữa, nơi này không có con yêu thú nào đâu.
- Bây giờ bài trận luôn đúng không?
- Bên phải quay, thẳng tiến.
Lâm Phong không biết cái gì gọi là địa thế nên toàn bộ quá trình bài trận đều giao cho lão đầu, hắn như con rối chỉ biết di chuyển qua lại bên trong sơn cốc.
- Dừng lại, chính là chỗ này.
- Lão đầu, sao ta thấy đau đầu quá, có khi nào thuốc của lão hết hạn hay có vấn đề không?
- Chỗ này là nơi tập trung nhiều độc khí nhất bên trong sơn cốc, ngay cả yêu thú cũng không dám tới gần, chỉ có tên ngốc nhà ngươi mới chui vào thôi.
- Cái gì mà ngu ngốc, phải gọi là tôn sư trọng đạo mới đúng.
Lão đầu nhìn vẻ mặt xanh lè của Lâm Phong liền nhắc nhở.
- Làm nhanh đi, thời gian của ngươi không còn nhiều đâu.
- Nói như ta sắp chết vậy.
Lâm Phong nhanh chóng bày trận, thứ này hắn đã thử nghiệm cả trăm lần, chỉ cần vài phút là xong.
Khi trận kỳ cuối cùng được cắm xuống, đại địa khẽ chấn động, kim quang lóe sáng, 36 thanh kim trụ xuất hiện, mỗi thanh cao gần cả trăm trượng, xếp thành một vòng tròn có bán kính lên đến vài dặm.
Lâm Phong tìm một chỗ ẩn nấp, theo lời của lão đầu thì khi trận pháp được kích hoạt, phần lớn độc khí bên trong sơn cốc sẽ tràn về phía tâm trận, ngay cả huyền thú đỉnh phong cũng không dám tới gần.
Độc khí bắt đầu tràn về phía đại trận, càng lúc càng nhiều, tạo thành một lớp lục vụ bao phủ xung quanh đại trận, nơi lục vụ bay qua, sinh mệnh tan biến, dù là Lâm Phong nấp gần đó vài chục trượng cũng cảm thấy lạnh người.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Hành động.
- Đi.
Lâm Phong lấy ra một cái trận kỳ ném thẳng vào bên trong đại trận, 36 thanh kim trụ bắt đầu chuyển động, từ trên cao nhìn xuống, đại trận như một cái xa luân đang di chuyển, tốc độ nhanh dần.
Lục vụ bị xa luân cuốn vào, tạo thành một dòng xoáy khổng lồ giữa thiên địa, cảnh tượng kéo dài liên tục một canh giờ thì kết thúc, kim trụ tan biến, lục vụ cũng không còn.
- Đáng tiếc không đủ nguyên liệu, nếu có thể tạo ra một cái địa cấp trận pháp thì tiểu tử ngươi hời to rồi.
- Địa cấp trận pháp? Nói dễ hơn làm.
Tuy Lâm Phong không biết hình dáng của địa trận ra sao nhưng hắn chắc chắn thứ đó sẽ nuốt cả đống linh thạch.
Lâm Phong cẩn thận tiến lại đại trận, giữa tâm trận có một cái hộp ngọc đang mở, bên trong có 4 viên bi màu đen to như trứng bồ câu.
- Thứ này thật sự có thể đối phó huyền thú sao?
- Không chừng địa thú cũng bị ảnh hưởng.
- Lợi hại như vậy?
- Lão phu không giống tiểu tử ngươi, gặp thứ gì cũng muốn lấy.
Lâm Phong cẩn thận thu độc tinh vào cổ nhẫn, bây giờ tâm tình của hắn vô cùng tốt nên không chấp nhất với lão.
- Tiền bối, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?
- Đi thôi.
- Không đi săn một ít thú cốt sao?
Lâm Phong vừa dứt lời đột nhiên nghe được phía sau truyền đến tiếng động, hắn lập tức đạp Vân Tung Mị Ảnh lướt đi, Lưu Tinh Đao chém về phía sau.
- Keng…
Ánh lửa lóe lên, thân thể Lâm Phong bị đẩy lui lại một đoạn, lúc này hắn mới nhìn rõ thứ đã tấn công là một đầu hạt tử đen thui, quan trọng hơn là Lưu Tinh Đao không thể phá hủy được phòng ngự của tên này.
- Lão đầu, sao lão nói yêu thú không dám tới đây.
- Lão phu chỉ nói là khi trận pháp kích hoạt, bây giờ trận pháp đã kết thúc rồi, ngươi không thấy sao?
- Định mệnh, sao lão không nói sớm, giờ thì làm gì đây?
Bình thường thì Lâm Phong có thể đánh với tên này một trận nhưng nơi này là Lạc Nhạn Cốc, là địa bàn của độc thú, linh lực của hắn phần lớn dùng để đề phòng độc khí, số còn lại chỉ để cho có mà thôi.
Lâm Phong nhìn đầu hạt tử bò tới, nhất thời không nghĩ ra được cách gì, đành phải cầu cứu lão đầu.
- Tiền bối có cao kiến gì không?
- Chạy, chạy ngay đi, trước khi mọi điều tồi tệ hơn.
- AAAAA…
Hạt tử nhìn tên tu sĩ trước mặt đột nhiên hét lớn còn tưởng hắn tự bạo nên lập tức lùi lại, không ngờ mới chớp mắt đã không thấy bóng dáng đối phương.
Lâm Phong kích hoạt tiểu truyền tống trận, vài ngàn khối linh thạch cứ thế mà bay mất, trong lòng ức chế không chịu nổi, chỉ biết hét lớn để giải tỏa.
- Tiểu tử ngươi la hét cái gì, linh thạch mất rồi vẫn kiếm lại được, tính mạng mới là thứ quan trọng nhất.
- Ta biết, lâu quá không hát nên luyện giọng thôi.
Sau khi kích hoạt trận pháp chắc chắn sẽ kinh động không ít yêu thú bên trong sơn cốc, Lâm Phong cảm thấy không nên ở lại thu thập thú cốt, tốt nhất là trở về thành nghỉ ngơi.
Trời vừa tối, Lâm Phong về tới Thương Vân Thành, đúng lúc có một đám hắc y nhân đang đi về phía hắn, Lâm Phong nhìn thấy bọn chúng liền tìm một cái bụi gần đó chui vào.
- Sao đám người này còn ở đây?
Mấy tên hắc y nhân này đều là nhân vật nguy hiểm, Lâm Phong có cảm giác đám người này có liên quan đến Ma Giáo, tốt nhất là nên trốn xa một chút.
- Lão phu cảm giác sắp tới sẽ có đại sự xảy ra.
- Kệ đi, chỉ cần không liên quan đến chúng ta là được.
- Cẩn tắc vô ưu, không thể không phòng.
Lâm Phong gật đầu đồng ý, hắn đợi đám hắc y nhân hoàn toàn biến mất mới chịu bước ra. Sau khi vào thành, Lâm Phong không trở về mà chạy đến Vạn Bảo Các mua thêm vài thứ lão đầu căn dặn.
Sáng hôm sau, trời trong xanh, nắng nhẹ, có lẽ là một ngày đẹp trời, Lâm Phong mang theo nhiệm vụ lệnh chạy đến chỗ Ảnh Nguyệt Đoàn.
- Lão đầu, xem ta chạy thế này đủ nhanh chưa?
- Liên quan gì?
- Chẳng phải lão nói nhất cự ly, nhì tốc độ sao?
- Xem như lão phu chưa nói.
Theo kế hoạch của lão đầu thì Lâm Phong phải tiếp cận Liễu Huân Vũ để bồi đắp tình cảm, lần trước là bị động chờ đợi còn lần này là chủ động xuất kích.
Lâm Phong đứng trong đại sảnh chờ một lúc thì Liễu Huân Vũ xuất hiện, bên cạnh còn có Lưu Khôi cùng với Hổ ca.
- Lâm huynh đệ, đã lâu không gặp.
- Lưu huynh, đã lâu không gặp.
Lưu Khôi lấy ra một cái bình ngọc đưa cho Lâm Phong.
- Đây là đan dược của huynh đệ.
- Thật ngại quá…
Lâm Phong nhanh tay nhận lấy bình ngọc, bên trong là một viên đan dược đen thui, đúng là Quỷ Linh Đan rồi.
- Đa tạ Lưu huynh.
- Không cần khách sáo, thứ này so với ân cứu mạng của Lâm huynh đệ không đáng vào đâu.